Chương 2

Điều duy nhất khiến Ngọc Hiển vẫn luôn lo lắng chính là thái độ của Chi Thạc, trong khi bao nhiêu nghệ sĩ đang tràn đầy nhiệt huyết tham gia đủ loại chương trình giải trí để tăng độ nhận diện.

Chi Thạc chỉ giữ vững lập trường, chưa từng có ý định bước qua con đường chương trình truyền hình. Xét cho cùng thì sự kén chọn này cũng không hẳn là điều gì quá tiêu cực.

Người hâm mộ cũng chấp nhận, bọn họ nói cậu chỉ cần tập trung vào làm nghệ thuật, còn lại nhớ đăng ảnh lên cho bọn họ xem là được. Còn nhóm anti fan luôn nói cậu giả vờ thanh cao, là nghệ sĩ sống nhờ fan mà xem thường người hâm mộ.

Thôi, không sao… Phật tổ còn có anti, huống gì họ chỉ là người bình thường, cứ xem như xung đột giáo lý là được.

Nhờ Chi Thạc cách xa những ồn ào không cần thiết, Ngọc Hiển làm quản lý cũng nhàn hạ, đỡ phải đau đầu chạy khắp nơi để giải quyết những bê bối trong giới giải trí.

Quay về hiện tại, Ngọc Hiển đang đi nhận đồ ăn. Chi Thạc thư thả ngồi đợi trong xe, hướng ánh mắt nhìn vào những cửa hàng san sát bên kia đường, âm thầm cảm thán độ giàu sang của những ông chủ đứng đằng sau.

Cộc! Cộc!

Cửa kính xe bị gõ vang, vừa hay kéo Chi Thạc ra khỏi những suy nghĩ. Cậu chớp mắt, chậm rãi nhìn về phía phát ra âm thanh.

Bên ngoài cửa sổ xe là một người đàn ông mặc cảnh phục, dáng người anh ta khoẻ khoắn, bộ cảnh phục vừa vặn càng làm nổi bật vóc dáng rắn rỏi của anh ta.

Chỉ qua vài đường nét trên gương mặt, Chi Thạc nhận ra mình đã từng gặp qua người này. Cậu khẽ chậc lưỡi một cái, lấy kính râm và mũ bucket đeo lên, mới chậm rãi mở cửa bước ra.

Hai người đứng đối diện với nhau, liền nhìn rõ sự chênh lệch về ngoại hình.

Chi Thạc ngước lên một góc hai mươi độ: “Xin lỗi đồng chí! Tôi đặt đồ ăn ở nhà hàng đối diện… vì đặt cho cả công ty nên có hơi lâu một chút, đồng chí xem có thể bỏ qua lần này được không?”

Chi Thạc dịu giọng nghe như đang lấy lòng, còn nở một nụ cười đầy thiện ý.

Đồng chi cảnh sát khẽ nhướng mày, anh ta cũng đeo kính râm, nhưng hàng mày rậm và sắc nét khiến từng chuyển động của đôi mắt đều rõ ràng.

Đồng tử giấu sau cặp kính vô cùng kinh ngạc, anh ta lặng lẽ quét mắt từ mái tóc nhuộm màu bạch kim toả sáng, gương mặt nhỏ với những đường nét thanh thoát và nốt ruồi giọt lệ gần khoé mắt.

Vì phải giữ dáng nên cậu trông khá gầy, trái ngược hoàn toàn với đồng chí cảnh sát vạm vỡ đầy cơ bắp kia. Chi Thạc ăn mặc khá tuỳ ý, một bộ đồ phong cách thể thao với áo muscle tank, khoác bên ngoài là chiếc áo sơ mi quá cỡ, dễ dàng nhìn thấy những đường nét cơ bắp mềm mại và trắng nõn.

Ánh mắt anh ta lộ liễu đến mức, cho dù có cách hai lớp kính râm, Chi Thạc cũng cảm nhận được sự dò xét của người đối diện.

Cuối cùng, đồng chí cảnh sát vẫn nâng sấp giấy phạt lên, xoẹt xoẹt vài đường nét điền phiếu phạt.

Giọng anh ta trầm trầm: “Vị trí này buổi sáng rất dễ kẹt xe, chỉ được dừng đỗ để nhận và đón khách, tôi cũng đã quan sát rất lâu rồi… xe của cậu đã dừng ở đây hơn mười lăm phút.”

Sau đó, đồng chí cảnh sát đưa tay chỉ về một phía, ở đó có một tấm biển báo.

Anh ta nói tiếp: “Chú ý tấm biển báo này… đây là giấy phạt, chủ xe nhanh chóng lên trình diện cũng có thể nộp online trên ứng dụng quản lý giao thông.”

Chi Thạc thở dài, vươn tay nhận lấy giấy phạt. Nhưng kéo mãi cũng không kéo được tờ giấy ra, giằng co đến mức tờ giấy mỏng manh cũng sắp quá giới hạn chịu đựng.

Cậu lên tiếng: “Đồng chí… anh đang trêu chọc tôi đấy à?”

Lát sau, đồng chí cảnh sát mới lên tiếng: “Cậu có phải là…”

Lúc này giọng anh ta rất nhỏ, dường như đang do dự điều gì đó. Nhưng chỉ nói được nửa câu, đồng chí cảnh sát đã vội sửa lời.

“Cậu gầy quá… có phải vì không được ăn uống đầy đủ?”

“Hả?” Chi Thạc hơi ngạc nhiên, rồi bật cười: “Do tính chất công việc thôi… gần đây, cân nặng của người dân cũng là một hạng mục mà người phục vụ nhân dân cần quan tâm sao?”

Anh ta quay đi, màu da rám nắng che đi gò má ửng hồng.

Chi Thạc nhìn qua bên kia đường, vừa hay nhìn thấy Ngọc Hiển đã cùng nhân viên xách đống đồ ăn trở lại định bỏ vào cốp xe. Cậu thu tầm mắt, dán phiếu phạt vào l*иg ngực của đồng chí cảnh sát.

“Chủ xe về rồi, đồng chí có thể phổ biến luật lại cho anh ấy lần nữa được không? Mắt của anh ấy hơi kém, thỉnh thoảng không nhìn thấy biển báo.”