Anh họ của hắn chính là kiểu người như vậy. Ngoài những việc bản thân thấy hứng thú, còn lại đều thờ ơ không muốn để ý tới.
Nhưng dù Cố Duẫn Sâm không để ý tới kẻ biếи ŧɦái kia, cũng không có nghĩa là Lâm Gia Dịch muốn bỏ qua.
Tên Mục Thải kia thực sự quá phiền. Bình thường đã suốt ngày theo dõi, lần này còn to gan bám theo tới tận nhà vệ sinh lại còn muốn động tay động chân.
Loại biếи ŧɦái này nếu không dạy dỗ một trận cho nhớ đời thì hắn liền không nuốt trôi cục tức này.
Cho nên khi được Cố Duẫn Sâm ngầm cho phép, Lâm Gia Dịch liền kéo thẳng người vào hẻm tối rồi ra lệnh cho vệ sĩ bên cạnh "chăm sóc tốt" cho Mục Thải một phen.
Chỉ là... khi Lâm Gia Dịch quay đầu lại, ánh mắt tràn ngập ác ý vừa chạm tới người ngồi bệt dưới đất. Hắn bất ngờ khựng lại một giây, đầu óc như trống rỗng.
Người kia chống nửa người ngồi dậy, có lẽ do cố gắng bảo vệ khuôn mặt nên chẳng thấy có vết bầm tím nào. Chỉ là bên má trái dính một mảng bụi đen.
Kỳ lạ thay, lớp bụi bẩn chẳng khiến đối phương trông chật vật hơn mà ngược lại càng làm sắc mặt tái nhợt kia trở nên nổi bật.
Da cậu trắng đến mức gần như phát sáng, trắng hơn cả cổ áo, trắng hơn cả bàn tay đang chống trên nền đất bẩn.
Tên biếи ŧɦái bám đuôi ấy đang thở dốc, đôi mắt nhìn về phía hắn đỏ hoe, trong veo như ngấn nước. Mơ hồ chỉ cần cái chớp mắt là có thể rơi lệ.
Rõ ràng là đàn ông vậy mà lại mềm mại, đáng yêu đến thế.
Lâm Gia Dịch nhìn vài giây mới bừng tỉnh, nhận ra bản thân thế nhưng lại thất thần vì một kẻ biếи ŧɦái bám đuôi.
Sau đó hắn liền thẹn quá hóa giận, lập tức mỉa mai: "Không ngờ cậu còn có thể bò dậy được, xem ra là dạy dỗ vẫn chưa đủ."
Hắn đang định ra lệnh cho vệ sĩ tiếp tục thì một giọng nói lãnh đạm vang lên: "Đi thôi."
Cố Duẫn Sâm vừa dứt lời liền xoay người rời đi, vạt áo gió dài lướt qua trong không khí tạo nên một đường cong tao nhã. Từ đầu đến cuối, anh ta chẳng thèm liếc kẻ dưới đất lấy một cái.
Lâm Gia Dịch vội vàng bước theo, không quên quay lại cảnh cáo: "Đừng để tôi gặp lại cậu, nếu không gặp một lần liền đánh một lần."
Vệ sĩ cũng nhanh chóng đi theo hai người rời khỏi hẻm.
Mục Thải ngồi trên nền đất lạnh băng, nghĩ tới nhân vật và cốt truyện của mình mà không khỏi thở dài trong lòng.
Nhưng cậu tự nhận bản thân là người chuyên nghiệp, vậy nên Mục Thải nhanh chóng lấy lại tinh thần. Tranh thủ nhóm người phía trước còn chưa đi xa, lập tức hét lớn: "Cố Duẫn Sâm, em thích anh!"
Cố Duẫn Sâm như thể chẳng nghe thấy, bước chân không hề dừng lại. Đến cả vạt áo cũng không lung lay, vẫn thản nhiên đi thẳng về phía trước.