Lâm Gia Dịch bị cảnh tượng này làm cho ngây người.
Hắn vô thức lùi lại một bước, đang định mở miệng mỉa mai vài câu thì chợt nghe thấy từ phía cầu thang vang lên một tiếng chất vấn đầy giận dữ: "Các người đang làm gì thế?!"
Ba người có mặt đồng loạt quay đầu lại nhìn, thấy Mục Thải như một cơn gió lao tới, "rầm" một tiếng đóng sầm cửa ngay trước mặt họ. Tiếng đóng cửa lớn đến mức đinh tai nhức óc.
Mục Thải tức giận đùng đùng: "Tại sao các người lại tự tiện xông vào phòng người khác? Đã được tôi cho phép chưa?!"
Lâm Gia Dịch bị tiếng quát này làm cho đầu óc trống rỗng trong chốc lát. Hắn vốn là thiếu gia được nuông chiều từ bé, những người hắn gặp nếu không cung kính thì cũng tuyệt đối không dám đối xử với hắn như vậy.
Cơn giận bốc lên đầu, Lâm Gia Dịch lập tức mỉa mai ngược lại: "Xem một chút thì đã sao? Không xem thì sao biết cậu biếи ŧɦái như vậy! Trong phòng toàn là hình ảnh của Cố ca, buổi tối lúc ngủ trong đầu cậu đang nghĩ cái gì? Có phải toàn là mấy thứ... hạ lưu không?!"
"Lâm Gia Dịch!"
Một tiếng quát trầm thấp vang lên từ bên cạnh, giọng nói quen thuộc nhưng ngữ khí vô cùng nghiêm khắc.
Lâm Gia Dịch giật mình. Hắn quay đầu lại, thấy Mạc Hằng Thanh ngày thường vốn là vị quý công tử thanh cao thoát tục, lúc này lại đang nhìn mình bằng ánh mắt sắc lẹm, sự tàn nhẫn trong đó khiến tim hắn gần như ngừng đập.
Mạc Hằng Thanh chỉ liếc hắn một cái rồi quay mặt đi, nhìn về phía cậu em trai do mẹ kế mang đến.
Thiếu niên đang tựa lưng vào cửa, khuôn mặt vốn tái nhợt như tờ giấy dần dần ửng hồng. Sắc hồng ấy hiện rõ nhất trên vành tai nhỏ nhắn, như thể sắp nhỏ ra máu đến nơi, tương phản rõ rệt với làn da trắng bệch ở cổ và tay.
Cậu vốn đang cúi gầm mặt, đôi má hơi phồng lên. Lúc này, dường như cảm nhận được ánh nhìn của ai đó, cậu khẽ ngước đôi mắt lên nhìn họ.
Cái liếc mắt tuy rất ngắn ngủi, nhưng cũng đủ để Lâm Gia Dịch nhìn thấy rõ đôi mắt của đối phương. Đôi mắt ấy như phủ một tầng sương nước, long lanh, kết hợp với đôi lông mày khẽ nhíu lại, trông như thể sắp rơi lệ đến nơi.
Lâm Gia Dịch không tài nào thốt ra thêm lời nặng nề nào được nữa, lửa giận lớn đến mấy cũng chẳng thể phát tiết, chỉ có thể nghẹn lại trong lòng.
Bày ra cái vẻ đáng thương này cho ai xem chứ?!
Lâm Gia Dịch nghĩ đến dáng vẻ si mê thường ngày của Mục Thải dành cho Cố Duẫn Sâm, liền biết tám chín phần là cậu đang diễn cho anh họ xem. Thế nhưng nghĩ đến đây, hắn không hiểu sao lại cảm thấy càng thêm uất ức, khó chịu vô cùng.
Đúng là cái đồ cứng đầu! Tại sao cứ nhất định phải treo cổ trên cái cây là anh họ hắn cơ chứ! Không thể nhìn sang người bên cạnh một chút sao!