Chương 4

Cùng là lúc, mọi ánh nhìn trong đại sảnh đều bất giác dõi theo anh.

Anh cùng Cố Thụy rời khỏi đại sảnh bữa tiệc, đi qua một khu vườn nhỏ để ra cửa chính. Cố Thụy vừa đi vừa kể vài chuyện thú vị gần đây. Nhưng anh chỉ đáp lại một cách hời hợt, chẳng mấy hứng thú.

“Haizz, cậu làm ầm lên như vậy chẳng phải cũng chỉ vì tiền thôi sao?” Giọng nói mất kiên nhẫn của một người phụ nữ bất ngờ vang lên, cắt ngang lời Cố Thụy.

Cố Thụy theo phản xạ quay đầu nhìn theo hướng phát ra giọng nói, thì thấy sau khóm hoa có hai người đang đối mặt nhau. Người phụ nữ rõ ràng chiếm thế thượng phong. Còn đối diện là một thiếu niên gầy gò, dáng vẻ nhút nhát. Tuy cậu nói năng lắp bắp không thành câu, nhưng ánh mắt lại toát ra vẻ ngoan ngoãn, cam chịu.

“Kia không phải là Khương Mạt sao? Sao cậu ta lại ở đây?” Cố Thụy tò mò hỏi.

Chuyện của nhà họ Khương gần đây ai cũng biết. Đứa con trai mà nhà họ Khương nuôi mười chín năm hóa ra lại không phải con ruột. Chuyện này đã trở thành trò cười cho cả thiên hạ.

Vì vậy, cái tên Khương Mạt, cậu ta đã nghe quá quen rồi.

Trì Dư cũng nhìn theo hướng ấy. Ánh sáng ấm áp từ đèn trong đại sảnh hắt qua tấm rèm pha lê, chiếu lên khuôn mặt thiếu niên kia, một khuôn mặt vừa quen vừa lạ.

Không chỉ là cái tên, mà ngay cả khuôn mặt ấy Trì Dư cũng nhận ra.

Bởi lẽ, Khương Mạt từng đóng chung một bộ phim với Trì Dư. Khi ấy cậu chỉ là một vai phụ mờ nhạt. Bình thường Trì Dư rất ít khi nhớ kỹ mặt người lạ, duy chỉ có Khương Mạt là ngoại lệ.

Nhưng không phải vì cậu đẹp đến mức khó quên, mà vì đáng tiếc.

Một gương mặt xinh đẹp đến vậy nhưng diễn xuất lại quá kém. Khi lên hình, cậu không thể khống chế được biểu cảm của mình, cứ cứng đờ hoặc phóng đại quá mức, làm lãng phí hoàn toàn một khuôn mặt trời ban.

Một vạn tệ, như vậy được chưa?” Người phụ nữ hỏi, giọng đầy khinh bỉ.

“Được... được rồi.” Khương Mạt lí nhí đáp, giọng run run.

“Ha, sao nghe như không đủ ấy nhỉ? Cậu nói cho rõ đi, đừng có được voi đòi tiên...” Giọng mẹ Khương đột ngột khựng lại, biểu cảm trên mặt cứng đờ.

Bà ta có nghe nhầm không?

Một vạn tệ, số tiền ấy đối với cậu chẳng khác nào một khoản tiền khổng lồ. Không biết cậu phải chạy bao nhiêu đơn mới kiếm được từng ấy. Vậy mà bây giờ người ta chủ động cho, chỉ cần cậu gật đầu là có thể dễ dàng nhận lấy.

Chỉ có ngu mới không đồng ý!

Sợ bà ta đổi ý, Khương Mạt lập tức nhấn mạnh thêm: “Đủ rồi! Thật sự đủ rồi!”