Chương 5: Mở mắt vẫn còn tàn mộng (5)

Ứng Phiên Phiên thoáng ngẩn ra, tưởng mình nghe nhầm, khẽ hỏi lại:

“Trong mắt ngươi... ta là người như vậy sao?”

Sắc mặt Phó Hàn Thanh lạnh lẽo, giọng nghiêm khắc như đang tra hỏi phạm nhân:

“Ngươi chỉ cần nói, có hay không?”

Ứng Phiên Phiên trầm mặc rất lâu, rồi bỗng bật cười.

Tiếng cười khẽ khàng, mang theo vài phần tự giễu:

“Phải. Là ta gϊếŧ.”

Hắn ngẩng đầu, ánh mắt lộ ra vẻ ngông cuồng:

“Một kẻ va phải ta, làm bẩn y phục của ta, hành sự thô lỗ như vậy... chẳng phải đáng chết sao?”

Sắc mặt Phó Hàn Thanh lập tức tái đi.

Y chỉ thẳng vào Ứng Phiên Phiên, giọng run lên vì giận dữ:

“Ngươi... quả thật đã mất trí!”

Dứt lời, y xoay người rời đi, không hề ngoảnh lại.

Nhìn bóng lưng sắp khuất sau cửa, lòng Ứng Phiên Phiên chợt hoảng.

Hắn theo bản năng muốn gọi người kia lại, muốn giải thích cho rõ.

Nhưng thân thể lại cứng đờ không nhúc nhích nổi.

Trong đầu hắn vang lên những giọng nói chồng chéo đối nghịch nhau.

Giữ y lại, nói rõ hết thảy.

Ứng Quyết, ngươi đang làm gì vậy?

Ngươi định cúi đầu cầu xin một kẻ chưa từng tin ngươi sao?

Ngươi bị người đời bêu xấu từ nhỏ, nhưng sống trên đời, chỉ cần không thẹn với lòng thì cần gì để ý lời thiên hạ?

Ngươi từng cầu xin ai bao giờ?

Vì sao lại phải vì một người mà đánh mất cả kiêu ngạo?

Những tiếng nói ấy khiến đầu hắn đau nhức.

Sắc mặt Ứng Phiên Phiên trắng bệch, môi mấp máy, rốt cuộc vẫn không thốt nên lời.

Phó Hàn Thanh thấy hắn không giữ lại, trong lòng thoáng hiện một tia thất vọng.

Y hừ lạnh một tiếng, rồi bước hẳn ra ngoài.

Ứng Phiên Phiên không còn tâm trí để ý đến nữa.

Hắn tựa vào bàn, một tay ôm trán, trong đầu hỗn loạn vô cùng.

Rất nhiều chuyện không hợp lẽ lần lượt hiện lên.

Mấy năm nay, hắn thường xuyên cảm thấy những việc mình làm dường như không xuất phát từ bản tâm, như thể có một sức mạnh vô hình nào đó đang ép hắn đi theo quỹ đạo sẵn có.

Cãi vã với phụ thân, trách phạt người thân cận, qua lại với kẻ tiểu nhân... và cả việc để tâm đến Phó Hàn Thanh.

Cảm giác ấy ngày một rõ rệt.

Hắn từng uống thuốc, từng mời vu sư giải trừ, nhưng mỗi lần chỉ tỉnh táo được chốc lát, rồi lại trở nên thất thường.

Vì thế bên ngoài mới đồn rằng hắn mắc chứng điên dại.

Chỉ có lúc này đây, hắn biết mình hoàn toàn tỉnh táo.

Sau khi Phó Hàn Thanh rời đi, hắn ngồi rất lâu.

Đến nửa đêm, hắn lặng lẽ ra bờ sông.

Hắn đã thử đủ mọi cách, nhưng tình trạng chỉ ngày một tệ hơn.

Nếu quả thật có thứ gì đó đang thao túng hắn, vậy sự tồn tại của hắn hẳn có ý nghĩa với nó.

Vậy nếu hắn không còn tồn tại nữa thì sao?

Liệu cái chết có thể giúp hắn thoát khỏi trò điều khiển nực cười này?

Ứng Phiên Phiên quyết định thử một lần.

Đã đến nước này rồi.

Hoặc phá vỡ tất cả để bước ra, hoặc cùng nhau tan nát.

Hắn sẽ không chọn con đường thứ ba, trở thành kẻ ngay cả bản thân cũng khinh bỉ, liên lụy người thân, sống lay lắt qua ngày.

Khoảnh khắc trồi lên khỏi mặt nước, ánh trăng rót xuống khắp mặt sông, hắn biết mình đã thắng.

Hai mươi năm qua tựa như một giấc mộng dài.

Giờ đây tỉnh mộng, những thứ từng coi là quan trọng đều không còn đáng để bận tâm nữa.

Trong lòng hắn trống rỗng, yên tĩnh đến lạ.

Nghĩ đến đây, Ứng Phiên Phiên thậm chí cảm thấy mình nên cảm ơn Phó Hàn Thanh.

Với loại chính nhân quân tử miệng đầy đạo nghĩa như y, cách cảm ơn thích hợp nhất... chính là tiễn y một kiếm.

Kẻ phản diện muốn gϊếŧ nhân vật chính, vốn cũng chẳng có gì quá đáng.

Ứng Phiên Phiên đưa tay sờ bên hông, chạm vào chuôi đoản kiếm lạnh lẽo.

Thanh kiếm này là thứ hắn liều mạng đoạt được năm xưa, nghe nói do Trì Tốc, giáo chủ Thất Hợp đích thân rèn thành.

Thân kiếm tinh xảo, lưỡi sắc bén đến mức khiến người ta rợn tóc gáy.

Quả thực là vũ khí thích hợp nhất để đoạt mạng người.