Người hầu thân cận của Ứng Phiên Phiên là Lương Gian cũng vội vã chạy tới.
Thấy y phục chủ nhân ướt sũng, sắc mặt tái nhợt, mắt y lập tức đỏ lên.
Vừa giúp khoác lại áo choàng, y vừa hạ giọng hỏi, không giấu được lo lắng:
“Công tử... ngài có bị thương ở đâu không?”
Ứng Phiên Phiên thản nhiên đáp:
“Ngã xuống sông.”
Bờ sông này thoai thoải, bốn phía lại có đá bao quanh, vốn rất khó trượt chân.
Huống chi Ứng Phiên Phiên từ nhỏ đã luyện võ, thân thủ không kém, tuyệt đối không phải người yếu đuối.
Nói là ngã, ai nghe cũng hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Phó Hàn Thanh cũng không ngoại lệ.
Y nhìn Ứng Phiên Phiên, trong lòng khẽ chùng xuống.
Lúc này mái tóc đối phương còn nửa khô nửa ướt, trâm chưa kịp cài, buông rối xuống lưng.
Dưới ánh trăng, gương mặt tái nhợt ấy lại lộ ra vẻ thanh tú mong manh, như một đóa thược dược trắng lay động trong gió đêm.
Ngay cả ba chữ “ngã xuống sông” thốt ra hờ hững kia, dường như cũng giấu đi một nỗi uất ức khó nói.
Tim Phó Hàn Thanh khẽ rung.
Y chợt nhớ tới cái tên Phiên Phiên.
Tên thật của người này là Ứng Quyết, Phiên Phiên vốn chỉ là nhũ danh.
Khi đặt tên, Ứng Định Bân gửi gắm mong muốn con trai cả đời được bình an thong dong.
Sau này, lúc Ứng Phiên Phiên trưởng thành, Thái hậu từng nhìn hắn một hồi lâu rồi mỉm cười nói:
“Phong thái thanh nhã như ngọc, cái tên này rất hợp, cứ dùng đi.”
Từ đó, tự của hắn chính thức là Phiên Phiên.
Nước Mục xưa nay chuộng vẻ đẹp tao nhã.
Ứng Phiên Phiên dung mạo nổi bật, lại tinh thông văn chương, dù mang không ít tai tiếng, vẫn có vô số người âm thầm ngưỡng mộ.
Người như vậy, nay lại vì lời nói của y mà nhảy xuống sông.
Dù trong lòng Phó Hàn Thanh vẫn còn giận, cũng không khỏi mềm đi vài phần.
Y tiến lên hai bước, giọng trầm xuống, dịu hơn trước:
“A Quyết, hôm nay là ta nói nặng lời. Trong lòng ngươi khó chịu, ta hiểu. Nhưng chuyện này... không đáng để ngươi tự làm tổn thương mình.”
“Du Phi còn nhỏ, lại quen mặt trong phủ. Đột nhiên mất mạng, ta khó tránh khỏi nóng nảy.”
Ứng Phiên Phiên khẽ cười, cắt ngang lời y:
“Nghe ý ngươi, chẳng phải vẫn cho rằng ta là hung thủ sao?”
Phó Hàn Thanh chậm lại một chút, đáp:
“Y từng va phải ngươi, ta chỉ đến hỏi cho rõ. Dù thế nào cũng là mạng người.”
Ứng Phiên Phiên ngẩng đầu.
Ánh mắt hắn cong cong như mang ý cười, nhưng sâu trong đáy mắt lại lạnh lẽo đến mức khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Chiều hôm đó, khi Phó Hàn Thanh đến chất vấn, từ miệng đối phương hắn mới biết Du Phi đã chết.
Khoảnh khắc nghe tin, hắn cũng thực sự bất ngờ.
Nhưng chưa kịp suy nghĩ, Phó Hàn Thanh đã nhìn hắn chằm chằm, từng chữ hỏi:
“A Quyết, nói thật đi. Du Phi... có phải do ngươi gϊếŧ không?”
Câu hỏi ấy như một nhát sét, đánh thẳng vào đầu.
Ứng Phiên Phiên kỳ thực luôn hiểu, Phó Hàn Thanh chưa từng thực sự chấp nhận xuất thân của hắn.
Dù quen biết đã lâu, đối phương chưa từng bước chân vào phủ Đốc Chủ, như thể chỉ cần lại gần thêm một chút thôi cũng sẽ bị vấy bẩn.
Nhà họ Phó nhiều đời trong sạch, bản thân Phó Hàn Thanh lại lập chiến công từ sớm, xưa nay luôn tự giữ mình.
Ứng Phiên Phiên hiểu, thành kiến không dễ xóa bỏ nên vẫn luôn giả vờ không để tâm.
Nhưng câu hỏi kia đã xé toạc tất cả lớp hào nhoáng bề ngoài.
Hóa ra trong mắt y, từ đầu đến cuối, Ứng Phiên Phiên vẫn chỉ là kẻ tâm địa độc ác, không phân phải trái.