Gió lay cành liễu, lá khẽ xào xạc.
Tiếng côn trùng rả rích hòa lẫn tiếng người gọi nhau cùng bước chân vội vã từ xa truyền đến.
Tất cả ùa vào tai, khiến khoảnh khắc vừa rồi như thể chỉ là một giấc mộng ngắn ngủi.
Ứng Phiên Phiên quay đầu về phía có tiếng động.
Dưới ánh trăng, một nam nhân mặc áo bào nâu sẫm đang dẫn người đi nhanh tới.
Thân hình cao lớn, đường nét gương mặt sắc sảo, khí thế nghiêm nghị mà lạnh lùng.
Khi tiến lại gần, sắc mặt đối phương không hề dịu đi vì thấy hắn.
Ánh mắt Phó Hàn Thanh lướt qua bộ y phục ướt sũng của Ứng Phiên Phiên, mày khẽ nhíu lại, giọng trầm xuống:
“Đã xảy ra chuyện gì?”
Giọng điệu lạnh nhạt, cứng rắn, giống như một câu tra hỏi hơn là quan tâm.
Không còn chút nào của người từng đứng giữa sinh tử mà thề sẽ cùng hắn chia sẽ vinh nhục.
Ứng Phiên Phiên nghe vậy, ánh mắt khẽ động nhưng tuyệt nhiên không hé môi nửa lời.
Thái độ ấy cũng không phải vô cớ.
Chiều nay, hai người vừa cãi nhau một trận.
Hôm nay vốn là sinh nhật mười chín tuổi của hắn.
Ứng Định Bân theo lệnh rời kinh, trong phủ chỉ còn lại một mình hắn, vì thế mới sang hầu phủ ở tạm.
Thế nhưng sáng sớm, trong hồ phía sau viện lại phát hiện một thi thể.
Người chết tên Du Phi, mới mười bảy tuổi.
Huynh trưởng Du Phi là Du Bồng đang được trọng dụng, Du Phi theo đó vào hầu phủ làm thị vệ.
Thiếu niên này tính tình nóng nảy, thường gây ra không ít phiền toái.
Hôm trước, y lỡ va phải Ứng Phiên Phiên trong hoa viên, còn hắt cả bát cháo lên y phục.
Khi ấy liên tục cúi đầu xin lỗi, chuyện cũng coi như đã bỏ qua.
Không ngờ chỉ sang hôm sau, người đã chết.
Quan khám nghiệm kết luận sau gáy bị vật nặng đánh mạnh, hôn mê rồi bị đẩy xuống nước chết đuối.
Du Bồng không chịu bỏ qua, một mực đòi lại công đạo cho đệ đệ.
Tin ấy truyền đến tai Phó Hàn Thanh, nghi ngờ liền nảy sinh.
Nếu là người khác, chỉ vì chuyện nhỏ nhặt ấy mà gϊếŧ người quả thật khó tin.
Nhưng đặt vào Ứng Phiên Phiên lại chẳng thể hoàn toàn phủ nhận.
Thiếu niên nổi danh từ sớm, mười bảy tuổi đã đứng đầu khoa khảo, vang danh khắp kinh thành.
Lại được phụ thân che chở, hành sự xưa nay không mấy kiêng dè.
Mấy năm gần đây, còn mang tiếng tính tình thất thường.
Gϊếŧ một người hầu chỉ vì không vừa mắt, trong mắt người ngoài chưa hẳn là chuyện không thể xảy ra.
Phó Hàn Thanh vì thế tìm hắn hỏi rõ.
Hai bên lời qua tiếng lại, cuối cùng sinh ra tranh cãi.
Y tức giận bỏ đi.
Còn Ứng Phiên Phiên nửa đêm rời phủ ra bờ sông.
Khi Phó Hàn Thanh nhận được tin, y đang nghe thuộc hạ báo cáo tiến triển điều tra án mạng.
Chưa kịp phản ứng, đã có người tới bẩm báo Ứng Phiên Phiên biến mất.
Y lập tức dẫn người đi tìm.
Cuối cùng, phát hiện Ứng Phiên Phiên đang ngồi bên bờ sông, cách cửa phủ không xa.
Ngoài bộ y phục ướt đẫm, sắc mặt hơi tái, trông cũng không giống kẻ vừa trải qua đại nạn.
Lửa giận trong lòng Phó Hàn Thanh vốn chưa tan.
Lúc này lại cho rằng đối phương cố tình dùng khổ nhục kế để ép mình mềm lòng, càng nhìn càng thấy khó chịu.
Ứng Phiên Phiên chẳng buồn để ý.
Hắn chỉ ngồi đó, khẽ giơ tay.
Hai tên hạ nhân lập tức tiến lên, cẩn thận đỡ lấy hắn.
Áo choàng lót lông được khoác lên vai, có người mang khăn tới nhẹ nhàng lau khô mái tóc còn ướt lạnh.