Chương 1: Mở mắt vẫn còn tàn mộng (1)

Ứng Phiên Phiên sống lại, nhưng lần này ông trời chẳng hề ưu ái khi đưa hắn trở về vào đúng lúc ngặt nghèo nhất.

Hắn chưa kịp mở mắt thì dòng nước sông lạnh ngắt đã ồ ạt tràn vào miệng mũi.

Cái lạnh thấu xương khiến đầu óc hắn choáng váng, l*иg ngực đau nhói như bị ai bóp nghẹt, hơi thở cứ thế đứt quãng từng nhịp.

Cả cơ thể hắn không ngừng chìm sâu xuống đáy.

Tay chân dần tê dại, bên tai chỉ còn tiếng nước cuộn lên ầm ầm như muốn nuốt chửng lấy hắn.

Giữa bóng tối mịt mù, một đàn cá nhỏ bơi ngang qua, có con còn lướt sát chạm vào gò má lạnh ngắt của hắn.

Chính cảm giác tê tái ấy đã khiến ý thức của Ứng Phiên Phiên bừng tỉnh.

Hắn gom hết chút sức tàn, liều mạng vùng vẫy để ngoi lên phía trên.

"Rầm!"

Mặt nước vỡ tung.

Ánh trăng và sao trời trên cao bị sóng nước xé nát thành từng mảnh.

Ứng Phiên Phiên nhô lên khỏi mặt sông như một bóng ma trồi lên từ đáy nước, gương mặt tái nhợt, l*иg ngực phập phồng thở dốc.

Đêm khuya vắng lặng, trăng sáng trải dài khắp mặt sông, bốn bề yên tĩnh không một bóng người.

Luồng khí lạnh tràn vào phổi mang theo cảm giác còn sống rõ rệt đến đau đớn.

Hắn biết, mình thực sự đã trở về từ cõi chết.

Ngay sau đó, những ký ức từ kiếp trước bắt đầu ùa về, từng mẩu một hiện ra rất rõ ràng.

Cùng lúc đó, sự thật về thế giới này cũng bị phơi bày.

Hắn nhận ra mình chỉ là một kẻ mờ nhạt trong cuốn truyện mang tên "Thiên Hạ".

Cuộc đời của hắn rốt cuộc cũng chỉ gói gọn trong vài dòng chữ lạnh lẽo.

Ứng Quyết, tên thường gọi là Phiên Phiên, con trai của vị tướng quân lừng lẫy nước Mục.

Phụ thân hy sinh, hắn được một vị quan nhận nuôi.

Năm chín tuổi, hắn gặp Phó Hàn Thanh, con trai bằng hữu cũ của phụ thân.

Từ đó, hai người cùng vào sinh ra tử.

Khi quân địch tràn sang, Phó Hàn Thanh để hắn ở lại giữ thành rồi dẫn quân đi nhử địch.

Cuối cùng, Phó Hàn Thanh lập công lớn, còn Ứng Phiên Phiên thì bỏ mạng trên chiến trường.

Phó Hàn Thanh đã dùng cái chết của hắn để đổi lấy thắng lợi, thăng quan tiến chức, danh tiếng lẫy lừng trong sử sách.

Về sau, người đó lấy vợ sinh con, sống thọ đến tận già.

Nghĩ đến đây, Ứng Phiên Phiên chỉ biết cười lạnh trong lòng.

Thật không biết xấu hổ!

Cuốn truyện kia đã viết sai một điểm quan trọng, hắn và Phó Hàn Thanh chưa từng là người yêu của nhau.

Hắn là con nuôi của một người có quyền thế, từ nhỏ đã sống trong nhung lụa, đến cả hoàng tử cũng phải nể hắn vài phần.

Nhưng hắn hiểu rõ đó chỉ là lớp vỏ bề ngoài, vì vị quan nhận nuôi hắn vốn bị người đời khinh ghét.

Kẻ nịnh bợ thì nhiều mà người coi thường cũng không ít.

Năm chín tuổi, khi gặp Phó Hàn Thanh ,một thiếu niên dũng mãnh, khí thế sắc bén, Ứng Phiên Phiên đã động lòng.

Hắn đã quá chán ngấy những gương mặt giả dối quanh mình nên khao khát một người có thể đứng thẳng kiêu hãnh giữa đất trời.