Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Vai Ác Tìm Đến Rồi!

Chương 26: Sợ hãi

« Chương TrướcChương Tiếp »
Tối đó, trong căn biệt thự đã từng là ngôi nhà ma kia vang lên một tiếng thét lớn:

- Aaaaaaaa...

Tất cả mọi người trong nhà kể cả Lưu Vương Thành đều giật mình thức giấc, chạy đến nơi phát ra tiếng thét. Đó chính là phòng của Thiên Kiều. Mọi người mở cửa xong vào thì thấy Thiên Kiều như một con điên cầm đồ vật ném khắp nơi. Miệng vẫn không ngừng la hét:

- Đừng đến đây! Cút đi. Tránh xa tao ra...

Lưu Vương Thành kinh ngạc hô:

- Cô bị làm sao vậy? Mau dừng lại.

Nghe tiếng gọi, Thiên Kiều mới ngẩng đầu lên nhìn. Thế nhưng, trước mắt cô ta không phải là Lưu Vương Thành và những người giúp việc, mà là những con ma mặt mũi đầy máu me vô cùng đáng sợ. Cô ta lại một lần nữa hét lớn:

- Aaaa.... Đừng... đừng đến đây. Tránh xa tao ra...

Rồi lại tiếp tục ném những cái gì cô ta có thể vớ được về phía mọi người. Chú Năm run sợ hỏi:

- Ông... ông chủ. Cô... cô Thiên Kiều bị làm sao vậy? Có cần đưa tới bệnh viện không?

Lưu Vương Thành gật đầu đáp:

- Được!

Chú Năm quản gia và thiếm Năm giúp việc mới cùng nhau đi lên túm lấy Thiên Kiều nhưng họ cũng chịu không ít chật vật. Khó khăn lắm mới đưa được cô ta ra xe, rồi chở đến bệnh viện. Trong khi đó, Lưu Vương Thành đã điện thoại cho cha nuôi hắn cùng đến bệnh viện.

Ông Dương cha của Thiên Kiều vừa nghe Lưu Vương Thành gọi điện báo thì hớt hãi chạy vào bệnh viện, thậm chí còn không màn đến việc thay đồ. Trên người ông vẫn còn mặc bộ đồ ngủ pizama. Vừa đến nơi ông đã hỏi:

- Thành! Con Kiều nó bị làm sao? Hiện tại nó thế nào rồi?

Lưu Vương Thành đáp:

- Con cũng không biết nữa ạ! Không biết có phải do Thiên Kiều thấy ác mộng hay không mà đột nhiên kêu lên thất thanh, rồi ném đồ đạc lung tung. Chú thím Năm lúc tiếp cận đem em ấy vào đây cũng bị ném đồ vào người suýt nữa thì bị thương đó ạ!

Chú Năm kế bên phụ họa:

- Dạ đúng vậy! Chúng tôi đang ngủ tự nhiên nghe cô Kiều la lên. Cả nhà đều giật mình chạy lên xem thì thấy cô ấy như vậy. Sợ quá mới phải đưa cô ấy vô trong này đó ạ!

Ông Dương nghe vậy thì lo lắng không thôi. Ông chỉ có mình cô con gái độc nhất là Thiên Kiều. Nếu cô có mệnh hệ nào thì ông biết làm sao.

Lúc trước, ông cưới thêm vợ kế về, tính sinh thêm vài đứa con nữa nhưng lại không ngờ lại rước về một độc phụ. Nếu không nhờ Lưu Vương Thành thì ông đã có thể mất hết cả gia sản, thậm chí còn chết trong tay của bà ta. Bây giờ, có kêu ông cưới người khác nữa ông cũng không dám. Biết người biết mặt đâu biết lòng, ông đâu biết liệu người ta có yêu ông thật lòng hay chỉ yêu gia sản của ông.

Ông Dương cứ lo lắng bồn chồn đứng ngồi không yên, cho tới khi bác sĩ ra nói:

- Cô Kiều chỉ là do hoảng sợ quá mức mà thôi, không có gì đáng ngại.

Ông mới thở phào nhẹ nhõm vội chạy vào xem con gái:

- Con sao rồi Kiều?

Thấy ông, cô ta vội vã ôm lấy, hoảng sợ nói:

- Ba... ba ơi! Thật là đáng sợ. Con thấy cả đám người máu me đầy mình muốn lại bắt con.

Ông vỗ vỗ vai Thiên Kiều:

- Đừng sợ. Chỉ là mơ thôi con. Có ba đây rồi!

Thiên Kiều vội nói:

- Ba đưa con về nhà đi ba, con không muốn ở lại ngôi nhà ma đó nữa đâu.

Ông Dương đương nhiên là đồng ý. Ông thừa biết căn biệt thự đó đáng sợ như thế nào. Vốn ông cũng không muốn Thiên Kiều dọn đến nơi đó ở. Nhưng vì cô ta cứ nằng nặc đòi đi, nói rằng nhất định sẽ mang chàng rể quý về cho ông. Ông nghĩ là cô ta nói đến Lưu Vương Thành nên ông cũng chấp nhận. Với lại, ông nghĩ Lưu Vương Thành ở được không chừng nơi đó cũng không như ông tưởng tượng.

Ông cũng muốn Thiên Kiều và Lưu Vương Thành gần gũi nhau. Tuy ông đã nhận hắn làm con nuôi nhưng dù sao hắn cũng còn cha mẹ người thân, dù hắn có tỏ ra hiếu thảo với ông như thế nào cũng không thể xem như cha ruột được. Ông vẫn muốn hắn làm con rể hơn. Như vậy, phân nữa gia sản của ông cũng sẽ trở lại. Lúc trước, ông vì tức giận Thiên Kiều không nghe lời cùng với việc hắn giúp ông ên mới đem cho hắn. Cho rồi thì lại thấy hối hận mới nhận hắn làm con nuôi. Nay có cơ hội thúc đẩy Thiên Kiều và Lưu Vương Thành đến bên nhau thì cớ sao ông lại bỏ qua cho được.

Thật không nghĩ rằng, chỉ mới chưa đầy một ngày mà con gái yêu quý của ông đã hoảng sợ thành cái dạng này. Ngôi nhà đó quả là đáng sợ đúng như những gì người ta đã nói. Chỉ là, ông thắc mắc tại sao Lưu Vương Thành ở lại không có việc gì. Ông chờ Thiên Kiều ngủ say rồi mới kéo Lưu Vương Thành ra hỏi:

- Thành à! Nói thật cho ba biết ngôi nhà con đang ở thật sự không có gì chứ?

Lưu Vương Thành ấp úng muốn mở miệng nói điều gì đó nhưng lại không thể nói ra. Hắn cuối đầu tránh đi ánh mắt của ông, lắc đầu đáp:

- Dạ... quả... quả thật... là... là không có gì.

Nhìn hắn như vậy, ông chắc chắn là hắn đang nói dối. Ông một lần nữa cố gặng hỏi nhưng kết quả Lưu Vương Thành vẫn đáp là không có. Ông Dương vờ tức giận quát:

- Thành! Nếu con không nói thật thì từ bây giờ đừng gọi ba là ba nữa.

Lưu Vương Thành hốt hoảng:

- Ba... con...

Chú Năm quản gia đứng một bên không chịu nổi nữa bèn lên tiếng:

- Ông Dương! Ông đừng ép cậu Thành nữa. Cậu ấy không thể nói được...

Lưu Vương Thành liền quát:

- Chú Năm! Không được nói.

Chú Năm quản gia lập tức im lặng. Ông Dương càng khẳng định Lưu Vương Thành có điều gì đó giấu ông:

- Rốt cuộc là có chuyện gì. Tại sao lại không nói được?

Lưu Vương Thành vội nói:

- Không có gì đâu ba. Chú Năm già rồi nên nói năng lung tung vậy thôi.

Ông Dương nhíu mày, ông từng này tuổi rồi không lẽ không nhận ra Lưu Vương Thành đang cố dấu diếm điều gì sao. Nhưng điều gì lại khiến hắn không thể nói được. Ông bèn hỏi chú Năm:

- Chú Năm! Chú nói đi. Có gì tôi chịu.

Lưu Vương Thành hoảng sợ hô:

- Chú Năm! Không được nói.

Chú Năm quản gia thở dài lắc đầu:

- Ông chủ à! Tôi xin lỗi nhưng chuyện này tôi không nói tôi cảm thấy rất khó chịu. Với lại đây không phải ở nhà tôi nói ra chắc sẽ không sao.

Ông Dương lập tức hỏi:

- Chú Năm! Rốt cuộc là có chuyện gì?

Chú Năm cúi đầu thưa:

- Dạ thưa ông. Thật ra ngôi nhà đó có một con quỷ thành tinh đang sống. Nó hiện hình lên mọi lúc có khi ban ngày lẫn ban đêm, giống như người bình thường chúng ta vậy.

Ông Dương cảm thấy cả người chợt ớn lạnh, run run hỏi:

- Vậy... vậy nó... trông... trông thế nào?

Chú Năm đáp:

- Bình thường nó trông y như chúng ta thậm chí còn rất đẹp nhưng đêm đến... nó... nó...

Chú Năm dường như vô cùng sợ hãi ngay cả nói cũng không ra lời. Ông Dương đoán hẳn là rất đáng sợ nên chú Năm mới như vậy. Tuy nhiên ông lại thắc mắc, nếu trong nhà đó có thứ đó thì sao Lưu Vương Thành và chú Năm đều ở mà không sao? Ông bèn đem thắc mắc của mình ra hỏi. Chú Năm vô cùng sợ hãi đáp:

- Thưa ông! Bởi vì ông chủ đã thỏa thuận với nó...

- Chú Năm...

Lưu Vương Thành vội hô lên:

- Chú quên rồi sao. Chú đã thề nếu mà nói thì lập tức sẽ chết đó.

Xoẹt... xoẹt...

Bổng nhiên, tất cả các bóng đèn ở trên đầu họ đột nhiên chớp tắt một cách bất thường, còn phát ra âm thanh như tiếng điện bắn, khiến không khí trở nên vô cùng ghê rợn. Trời không nóng nhưng cả ba người đều toát mồ hôi.

............

Đời nói ta là kẻ xấu xa

Ta cũng nhận ta không là người tốt

Bận tâm chi miệng lưỡi thế gian

Muốn nói sao thì nói ai quản được

Miễn rằng không thẹn với lương tâm

Đêm an giấc tâm hồn ta thanh thản.
« Chương TrướcChương Tiếp »