Mặc Chúc nhìn xuống bàn tay Ngu Tri Linh đang nắm lấy cổ tay mình. Đầu ngón tay nàng có vết chai mỏng vì luyện kiếm, lòng bàn tay ấm áp áp sát cổ tay y.
Y bỗng thấy cổ tay như bị bỏng, lập tức dùng sức gạt tay nàng ra.
Ngu Tri Linh vẫn đang mãi nghĩ đến nhiệm vụ, đến khi hoàn hồn mới phát hiện Mặc Chúc đã lùi lại mấy bước, kéo giãn khoảng cách giữa hai người, lúc này nàng mới nhận ra vừa rồi mình đã chạm vào y.
A…
Chắc nam chính đang muốn lao xuống ao nước cầm búi sắt chà đến mức tróc cả lớp da đây mà.
Ngu Tri Linh gượng cười, lúng túng nói: “Ngại quá… đi thôi, mau đến Tứ Sát Cảnh giải quyết cho xong.”
Mặc Chúc thu lại sát ý trong lòng, gật đầu: “Vâng, sư tôn.”
Ngu Tri Linh đi trước dẫn đường, y vẫn bước theo sau. Gió thổi qua làm hương thơm trên người nàng bay đến vương vấn trên chóp mũi y. Mặc Chúc không phân biệt được đó là mùi hương gì, chỉ biết rằng có phần khác với trước kia.
Trước đây nàng thích dùng hương hoa phù dung, nhưng kể từ khi gặp lại nhau hôm qua, y chưa từng ngửi thấy mùi ấy.
Y nhìn bóng lưng người phía trước, nàng thật sự thay đổi rất nhiều.
Rốt cuộc là điều gì có thể khiến một người thay đổi cả sở thích ăn mặc, giọng điệu nói chuyện, thậm chí cả khí chất của mình?
Yến Sơn Thanh đã chuẩn bị sẵn Giới Tử Chu. Sau khi Ngu Tri Linh bước lên, nàng đảo mắt nhìn quanh như thể lần đầu thấy vật gì mới lạ, lúc thì chạm cái này, lúc lại chọc cái kia.
Mặc Chúc ôm kiếm đứng sau nàng. Khi Giới Tử Chu đột ngột bay vυ"t lên trời, Ngu Tri Linh không đứng vững, nghiêng người loạng choạng.
Thiếu niên chau mày, nhưng lại thấy vị sư tôn đứng đầu Trung Châu này không hề rút kinh nghiệm, ngược lại còn vui vẻ trèo lêи đỉиɦ mũi thuyền, dựa vào lan can, vươn tay ra chạm vào tầng mây dày đặc.
“Mặc Chúc, Mặc Chúc! Trong mây có nước nè!”
Ngu Tri Linh quay đầu lại, xòe bàn tay vừa chạm mây ra cho y xem, lòng bàn tay ẩm ướt như vừa chạm vào màn mưa.
Mặc Chúc nhìn nàng, nàng thật sự rất xinh đẹp, mỗi khi cười, gương mặt băng giá cũng trở nên ấm áp hơn, tựa như gió xuân thổi qua tuyết lạnh đầu đông.
Y không hiểu nổi, chẳng phải chỉ là ngồi một chuyến trên Giới Tử Chu thôi sao, cần gì vui đến mức ấy?
Nhưng Ngu Tri Linh thì vô cùng phấn khích, quên béng chuyện mình phải giữ dáng vẻ sư tôn lạnh lùng trước mặt nam chính.
Kiếp trước tim nàng không tốt, hai mươi mấy năm sống chẳng được thức khuya, không được ăn cay, không được chơi trò cảm giác mạnh, không được cười to, không được chạy nhảy. Rất nhiều chuyện nàng chưa từng làm, thậm chí số lần đến trường cũng đếm trên đầu ngón tay.
Hầu hết thời gian đều nằm viện. Chỉ khi sức khoẻ ổn định mới được về nhà một thời gian, ở trong căn phòng nhỏ của mình. Nàng ghét mùi thuốc sát trùng nồng nặc trong viện, nó khiến nàng luôn cảm thấy buồn bực.
Nhưng về đến nhà cũng chẳng có ai bên cạnh, người duy nhất nàng trò chuyện là người bạn qua mạng A Quy.
Nàng dựa vào lan can, Giới Tử Chu lao vun vυ"t xuyên qua tầng mây, sương mù quét ngang gò má, nước ngưng tụ thành lớp sương mỏng bao phủ người nàng. Dù lạnh nhưng nàng chưa từng nếm trải cảm giác tự do này.
Ngu Tri Linh nhắm mắt lại, để mặc cơn gió lạnh rít qua gương mặt.
Mặc Chúc đứng cách nàng không xa.
Nàng hoàn toàn không có một chút đề phòng nào. Nếu lúc này y muốn ra tay thì xác suất thành công là cực kỳ cao.
Yết hầu thiếu niên lăn lên cuộn xuống, bàn tay siết chặt lấy chuôi kiếm.
Y cứ nhìn mãi, đến tận khi Ngu Tri Linh bất ngờ quay đầu lại mới kịp hoàn hồn, nhanh chóng dời ánh mắt đi nơi khác.