Chương 20: Tâm thần phân liệt

Yến Sơn Thanh đã đứng chờ từ lâu, thấy Ngu Tri Linh đi ra thì nhếch môi cười nhạt: “Trạc Ngọc tiên tôn quả là bận rộn, để đồ đệ đi gọi mà cũng phải mất một khắc mới chịu dậy.”

Tất nhiên Ngu Tri Linh nghe ra hàm ý châm chọc, nàng híp mắt cười khẽ: “Đêm qua ngủ muộn, sau này sẽ không thế nữa. Đại sư huynh chờ lâu rồi.”

Nàng không hiểu vì sao lại có cảm giác thân thiết khó tả với Yến Sơn Thanh, như thể có sợi dây vô hình nào đó kết nối, khiến nàng vô thức mềm giọng giống như đang nũng nịu.

Yến Sơn Thanh thoáng sững người, bàn tay sau lưng khẽ siết lại, giọng nói cũng dịu đi mấy phần: “Đã tỉnh rồi thì chắc cũng biết ta đến vì chuyện gì.”

Ngu Tri Linh gật đầu: “Chuyện Tứ Sát Cảnh?”

“Ừ, Lăng Tiêu tiên tôn đang trừ yêu, Sóc Hàn tiên tôn cũng đã tới đó. Một mình y không xoay sở nổi, muội mau đi hỗ trợ đi.”

Ngu Tri Linh hiểu rất rõ tầm quan trọng của chuyện này. Kết giới Tứ Sát Cảnh đang rung chuyển, nếu để muộn thì sẽ có ma tộc thoát ra.

“Vâng, ta đi ngay.”

Nói xong nàng chuẩn bị cất bước, sau một đêm luyện tập linh lực, tốc độ thích ứng của nàng đã tốt hơn nhiều.

“Chờ đã.”

Yến Sơn Thanh gọi lại.

“Đại sư huynh còn gì muốn dặn dò sao?”

“Đưa Mặc Chúc theo.” Yến Sơn Thanh kéo Mặc Chúc đang đứng bên cạnh lại: “Y là đồ đệ của muội. Đệ tử của hai vị tiên tôn còn lại đều đã đi theo đến Tứ Sát Cảnh học cách trấn áp. Chỉ có muội chưa từng đưa Mặc Chúc đi.”

Ngu Tri Linh nghe là hiểu ngay, vị trí của ba vị tiên tôn cứ ba trăm năm là đổi một lần, người kế nhiệm được chọn từ các đệ tử xuất sắc của thế gia Trung Châu, một trong những vòng kiểm tra quan trọng chính là thực chiến tại Tứ Sát Cảnh.

Bình thường thì đệ tử không dễ gì tiếp cận được Tứ Sát Cảnh, chỉ có đồ đệ của ba vị tiên tôn mới có cơ hội đi theo học hỏi, gọi là gần quan được ban lộc.

Thiên phú của Mặc Chúc cũng xem như đứng đầu trong giới tu sĩ thế gia, là ứng viên sáng giá cho vị trí tiên tôn kế nhiệm, nhưng trước đây Trạc Ngọc không dạy y tu hành, cũng chưa từng dẫn y đến Tứ Sát Cảnh.

“Ờm… Đại sư huynh…” Ngu Tri Linh thoáng do dự.

Mặc Chúc thì vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, không lộ cảm xúc gì.

Yến Sơn Thanh thấy nàng ấp a ấp úng thì hơi giận: “Sao hả? Muội là sư tôn của y, đứa nhỏ này có thiên phú xuất chúng, dù mang yêu thân thì trong Dĩnh Sơn Tông cũng chưa từng có ai phân biệt đối xử trừ muội ra. Muội mới là người có thành kiến lớn nhất, Ngu Tiểu Ngũ, nếu muội không muốn gánh trách nhiệm sư tôn thì cứ giao y cho trưởng lão khác dạy, trăm năm sau y nhất định sẽ vào Đại Thừa.”

Chẳng phải Ngu Tri Linh không muốn dạy y tu hành mà nàng thật sự hơi sợ nam chính này, nhất là phải đi cùng y một mình, nàng luôn có cảm giác mình sẽ bị bại lộ bất cứ lúc nào.

Nhưng nàng còn chưa kịp giải thích thì trong thức hải lại vang lên giọng máy móc quen thuộc:

[Đinh! Kích hoạt nhiệm vụ chính: Xin hãy đưa Mặc Chúc đến Tứ Sát Cảnh, chỉ dạy y thuật trấn áp Tứ Sát Cảnh, chuẩn bị cho việc chọn người kế nhiệm chức vị tiên tôn. Phần thưởng: cộng 100 điểm công đức.]

Ngu Tri Linh ngẩn ra một lúc, sau đó nhanh chóng hiểu ra hệ thống đang nói gì.

Một trăm điểm công đức nghe thì không nhiều, nhưng nếu đổi thành đơn vị khác thì đó là một trăm năm tuổi thọ!

Đi một chuyến Tứ Sát Cảnh, nhiệm vụ chính và phụ cùng hoàn thành, tổng cộng một trăm ba mươi điểm công đức!

Mặc Chúc nhìn chằm chằm khoé môi Ngu Tri Linh đang giật giật như sắp bật cười nhưng lại cố gắng nhịn xuống, trông cứ như bị tâm thần phân liệt.

“Ngu Tri Linh, rốt cuộc muội có dẫn đi không…”

“Dẫn! Dẫn chứ!”

Ngu Tri Linh lập tức túm lấy cổ tay y kéo lại: “Đại sư huynh yên tâm, ta nhất định sẽ dốc lòng dạy Mặc Chúc cách trấn áp Tứ Sát Cảnh, để sau này y nhất định có thể bước vào Tiên Minh!”

Yến Sơn Thanh mím môi, lại liếc sang Mặc Chúc đang đứng cạnh nàng, đây là lần đầu tiên hắn thấy vẻ mặt đứa nhỏ này có cảm xúc.

Dù chỉ là vẻ kinh ngạc thoáng qua nhưng còn hơn là bộ mặt vô cảm mọi khi.

“Được rồi, các ngươi chú ý an toàn. Nhớ trở về sớm, đừng qua đêm ở Tứ Sát Cảnh.”

Hắn dặn dò đôi câu rồi rời đi.

Trong sân, lại chỉ còn lại sư đồ hai người.