Chương 9: Xoa bóp chân

Editor:

W: _Cas2619_

Đèn sợi tóc trong nhà vệ sinh sáng lên. Trong chiếc gương treo phía trên bồn rửa, phản chiếu bóng dáng thiếu niên tóc đen mặc áo phông trắng. Cậu cúi đầu nhìn vết bầm tím trên cổ tay.

Yến Thiệu dùng lòng bàn tay xoa chỗ đó, gò má cậu cũng có thêm vết xước mới.

“Yến Thiệu, nhà cậu có tăm bông không?”

Giọng nói của thiếu niên ngoài cửa vang lên trong trẻo.

“Chắc là có!” Yến Thiệu cao giọng trả lời, cậu mở vòi nước, đưa tay vào rửa.

Khi cậu mở cửa phòng vệ sinh, không khí lạnh bên ngoài làm cậu nổi da gà. Trong phòng cậu, Dụ Liễm mắt sáng mày kiếm đang mặc một cái quần jean không vừa người. Ống quần ngắn hơn cả khúc, chiếc quần dài được cậu ta mặc vào lại ra quần lửng, bắp chân thẳng tắp lộ ra.

Hắn ngồi trên ghế gỗ, lục lọi cái hộp đang cầm.

Chuyện phải kể lại từ 10 phút trước.

Dụ Liễm dẫn Yến Thiệu về lại khu chung cư, tính rời đi thì giẫm trúng chỗ nền bị nứt, nước bẩn bắn lên ống quần. Hắn né qua bên nhưng không ngờ lại giẫm trúng cục đá. Thế là trẹo chân.

Người đánh bại đại ca bên THPT số 8 lại bại dưới tay một cục đá. Đúng là nhục muốn chết!

Dĩ nhiên Yến Thiệu sẽ không bỏ mặc hắn. Cậu đưa hắn về nhà, cho hắn thay quần. Yến Thiệu không cao bằng Dụ Liễm, chân cũng không dài bằng. Quần cậu mặc vừa mà đổi sang Dụ Liễm thì lại ngắn.

Chắc Dụ Liễm cảm thấy không thoải mái nên hắn không thèm cài cúc quần. Một chân hắn gác lên ghế, tay cầm chai cồn iod.

Mẹ của nguyên thân thường xuyên bị thương nên trong nhà có sẵn mấy loại thuốc sơ cứu.

Lúc nãy bị Trương Thanh Phong đè đánh, quần áo của Yến Thiệu cũng lấm lem. Cậu cởi ra, treo một bên. Yến Thiệu đi tới nhặt chiếc quần Dụ Liễm vứt bừa xuống đất, đặt lên ghế.

“Bên trong có rượu thuốc trị thương.” Yến Thiệu lấy một chai màu nâu trong hộp ra.

“Cảm ơn.” Dụ Liễm cầm lấy, mở nắp.

Hắn thoa rượu thuốc lên mắt cá chân.

Mắt cá chân phải của hắn sưng to, đỏ ửng, nhìn là thấy rõ. Dụ Liễm khom lưng, chân nâng lên, xoa được hai cái thì thấy phiền, không muốn xoa tiếp.

Hắn không sợ đau nhưng mà phiền quá.

Yến Thiệu tìm được tăm bông, quay lại thấy Dụ Liễm đang gác chân, hơi nhướng lên để lấy khăn giấy trên bàn. Áo khoác của hắn chưa kéo khóa, áo trong lại cuộn lên để lộ vòng eo săn chắc, thon gọn của thiếu niên.

Yến Thiệu vô tình lướt qua rồi nhanh chóng dời mắt, giúp hắn lấy khăn giấy. Dụ Liễm thản nhiên nói “Cảm ơn”, rút hai tờ giấy lau hết rượu thuốc còn bám trên tay nhưng cũng chẳng sạch bao nhiêu.

“Rượu thuốc phải xoa nóng lên mới hiệu quả.” Yến Thiệu nói. Theo tính cách của Dụ Liễm, hẳn là hắn không có kiên nhẫn làm việc này.

Cậu thở dài, kéo một cái ghế thấp hơn lại rồi ngồi đối diện hắn, “Để tôi xoa giúp cậu.”

Nói cho cùng, chuyện xảy ra hôm nay là do cậu. Cách Yến Thiệu báo đáp một người chính là đối xử tốt với người đó, tới khi nào cậu thấy đã trả hết nợ mới thôi.

Trong chuyện tình cảm, cậu rất chậm chạp, nhưng trong lòng cậu lại có một cán cân, máy móc tính toán những gì người khác cho mình rồi trả lại.

“Không cần.” Dụ Liễm rụt chân lại.

Yến Thiệu đã đổ rượu thuốc ra tay. Cậu cụp mắt, giọng điệu ngoan ngoãn nhưng cố chấp: “Thoa cái này vào sẽ mau khỏi, chân cậu sưng rồi kìa.”

“Để vài hôm là tự nó hết.” Dụ Liễm không muốn đưa chân cho Yến Thiệu, ngoài việc hơi xấu hổ ra hắn còn cảm thấy kỳ lạ.

Yến Thiệu ngẩng đầu nhìn hắn một lúc, vừa nghiêm túc vừa nghi hoặc hỏi: “Cậu ngại hả?”

Dụ Liễm: “…?”

Dụ Liễm cạn lời, nhưng nghĩ kĩ lại, hình như đây đúng là cái kiểu “ngại ngùng” đó. Dụ Liễm bị logic của mình làm choáng váng, vành tai cũng nóng lên.

“Đệt.” Hắn thấp giọng chửi thề, cầm lấy chai rượu thuốc mà Yến Thiệu để bên cạnh, “Tự tôi làm.”

Nhưng cổ tay hắn bị một bàn tay trắng trẻo giữ lại. Trên khớp ngón trỏ còn có một nốt ruồi mờ nhạt.

“Tôi đã đổ ra tay rồi, đừng để phí.” Yến Thiệu nói. Gia đình cậu hiện tại không khá giả, rượu thuốc cũng chỉ còn một ít.

Cậu nói: “Không sao đâu, tôi sẽ nhẹ tay mà.”

Thái độ và giọng điệu của cậu càng khẳng định lúc nãy Dụ Liễm đang “ngại ngùng”.

Tình hình càng lúc càng lạ, Dụ Liễm rụt tay lại, cậu không nắm chặt nên hắt rút ra dễ dàng. Hắn bất lực nói: “Được rồi, làm đi làm đi.”

Thái độ như dân nữ nhà lành bị lưu manh ép buộc.

“Lưu manh” Yến Thiệu kéo cổ chân Dụ Liễm đặt lên đùi mình, áp lòng bàn tay dính rượu thuốc lên chỗ sứng nhất, ấn xuống rồi xoa bóp từng chút một, lực độ vừa phải.

Lưng Dụ Liễm bất giác căng chặt. Cách một lớp vải mỏng, dưới chân hắn cảm nhận được nhiệt độ của đối phương truyền qua. Đầu nóng tay Yến Thiệu hơi lạnh nhưng lòng bàn tay thì ấm áp, cậu xoa bóp nhịp nhàng.

Chỗ bị trật cũng chẳng đau mấy, cảm giác tê tê ngứa ngứa, dễ chịu hơn so với hắn tự xoa.

Chỉ là- cảm giác vẫn lạ quá.

Ánh mắt Dụ Liễm rời khỏi tay Yến Thiệu, dời lên mặt cậu. Yến Thiệu cụp mắt, lông mi hơi cong, ánh sáng ngoài cửa sổ rọi vào tạo bóng mờ dọc sống mũi cậu. Da cậu rất trắng, trắng kiểu bệnh tật, nhìn từ góc nào đó thì trông rất mong manh, yếu ớt.

Yến Thiệu đột ngột ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt Dụ Liễm. Dụ Liễm lập tức dời mắt đi như bị bỏng.

Yến Thiệu cũng không biết Dụ Liễm nãy giờ vẫn luôn nhìn cậu, cậu hỏi: “Đau hả?”

“Không đau, cậu nhanh cái tay lên.” Dụ Liễm giục, cũng không biết là do bị bắt quả tang đang nhìn trộm người ta hay sao mà tim hắn đập nhanh mấy nhịp.

Yến Thiệu mím môi, vô tình đυ.ng trúng vết thương của mình, cậu hít một hơi, nhỏ giọng nói: “Không nhanh được đâu, cậu ráng chút đi.”

Dụ Liễm ngẩng đầu, lướt qua đỉnh đầu của Yến Thiệu, bất ngờ thấy một đứa nhóc đang nhìn trộm ngoài cửa, nó bị hắn thấy thì trốn đi.

Chưa qua mấy giây, Dụ Liễm lại hỏi: “Được chưa?”

“Chưa được đâu.” Yến Thiệu lại cắm cúi làm việc

Đợi rượu thuốc thấm hết Yến Thiệu mới dừng tay. Mắt cá chân của Dụ Liễm nóng rát, cảm giác khó chịu đã giảm đi nhiều. Vừa thấy Yến Thiệu buông tay, hắn lập tức bỏ chân ra khỏi đùi Yến Thiệu.

Hắn sờ gáy, “Cảm ơn.”

“Phải là tôi cảm ơn cậu chứ.” Yến Thiệu đứng dậy, “Tay cậu bị thương rồi, sát trùng đi, tăm bông tôi tìm được rồi, còn vết ở miệng…”

Cậu khựng lại: “Để tôi tìm cho cậu cái gương.”

“Không cần phiền phức vậy, cậu thoa giúp tôi luôn đi.” Dụ Liễm lúc này không còn vẻ ngại ngùng ban đầu.

Yến Thiệu gật đầu: “Được.”

Cậu lấy một cây tăm bông, thấm cồn iod, giữ khoảng cách vừa phải rồi thoa lên vết thương giúp hắn. Dụ Liễm rũ mắt, tránh cho đối phương xấu hổ, khóe mắt liếc thấy vết bầm tím trên khuỷu tay Yến Thiệu.

Hắn hé miệng, Yến Thiệu suýt chút nữa thọc tăm bông vào miệng hắn. Cậu vội dùng tay kia giữ cằm Dụ Liễm: “Cậu đừng nhúc nhích coi.”

Lông mi Dụ Liễm khẽ run.

Cái tư thế mẹ gì đây!

Cũng may Yến Thiệu làm rất nhanh, thoa thuốc xong thì bỏ tay ra. Dụ Liễm lúc này mới hỏi: “Cánh tay cậu bị thương lúc nào đấy?”

Yến Thiệu ném tăm bông vào thùng rác, đáp: “Bị đánh lúc ngã xuống đất.”

Lúc Trương Thanh Phong lao đến đấm vào mặt cậu, Yến Thiệu dùng tay che chắn. vậy nên mặt cậu không bị gì nghiêm trọng nhưng khuỷu tay thì bầm một mảng.

Yến Thiệu lại đổ ít rượu thuốc ra lòng bàn tay, xoa lên khuỷu tay. Tay bị thương là tay trái, lúc chắn đòn Yến Thiệu đã nghĩ tay phải còn phải viết, phải làm nhiều việc nên đã đưa tay trái ra đỡ.

Cậu yên lặng ngồi ở đó, chậm rãi xoa, không khí xung quanh hết sức yên bình.

Dụ Liễm rửa sạch tay, tùy ý bôi chút thuốc, xoay người cầm điện thoại trên bàn, nói: “Tôi đi đây.”

“Để tôi dẫn cậu xuống.” Yến Thiệu thu gọn đồ vừa dùng, đặt sang một bên.

“Không cần-“

“Đây là lầu 5, cũng không có thang máy, xuống cầu thang bất tiện lắm đó.”

Dụ Liễm nghĩ đến cảnh mình tập tễnh xuống cầu thang, “…Vậy phiền cậu.”

Yến Thiệu mìm cười, “Không phiền mà.”

Khi bọn họ ra cửa, lại gặp nhóc con kia, nó nhìn thấy hai người thì nhanh chân chạy ra phòng khách.



Màn đêm buông xuống, ngoài cửa sổ đầy sao. Dụ Liễm ngồi trên giường khách sạn, một chân duỗi ra. Hắn cầm điện thoại, trên đấy hiện ra một gương mặt đẹp trai.

“Không phải chứ, mày mới đi đánh lộn hả!?” Tiêu Phủ Bạch ha ha cười vài tiếng, “Đỉnh nha! Nhưng mà hiếm thấy vết thương trên mặt mày lắm đó, ây da, ai mà thất đức vậy, đánh người còn đánh ngay mặt. Nhìn gương mặt đẹp trai của A Liễm nhà ta xem, sao hắn xuống tay được vậy trời!”

Lời vừa dứt, sắc mặt Dụ Liễm đã tối đen, ánh mắt lạnh lẽo như phóng dao: “Không có việc thì cúp đây, đừng có làm tao mắc ói.”

“Ha ha ha, đừng mà, tao sai tao sai.” Tiêu Phủ Bạch vội nhận thua, “Nhưng mà nói thật, nếu đám con gái ở trường mình mà thấy mặt mày thế này, chậc chậc, đám người theo đuổi cậu sẽ đau lòng chết mất. Rốt cuộc là ai đánh mày thế?”

“Không biết, không quen.” Dụ Liễm đáp gọn lỏn.

Tiêu Phủ Bạch: “…Vậy thì mày giỏi dữ ha!”

Cậu ta hừ hừ, “Có ngày bị trùm bao tải đánh cũng không biết do ai làm, tính tình của mày cũng nên sửa lại đi.”

Cậu ta nói y như một bà mẹ già lo cho con, nhưng Dụ Liễm không thèm quan tâm, “Mày mà lải nhải thêm hai câu nữa là tao tống vào danh sách đen luôn.”

“Với cái tính chó của mày ấy, ngoài tao ra thì có ai chịu làm bạn với mày nữa đâu!” Tiêu Phủ Bạch đập bàn , “Cũng chỉ có tao mưới chịu được sự hành hạ của mày thôi! Tao đây là một đóa hoa mềm yếu mảnh mai, sao mày nỡ làm vậy chứ!”

“…” Dụ Liễm trầm mặc nửa ngày nhìn hắn, “Đóa hoa, mày có thấy tởm không.”

“Thôi, dù sao thì mục đích của tao cũng không phải tố cáo mày.” Tiêu Phủ Bạch cũng nhận ra lời mình nói quá buồn nôn nên giả vờ như không có chuyện gì, “Thế này, thằng ngu lớp bên không biết nghe tin từ đâu mà biết mày chuyển tới THPT số 2. Có khi nó tới gây sự đó, mày để ý chút.”

Ánh mắt Dụ Liễm lóe lên: “Nó mà tới thì tao gϊếŧ nó luôn.”

Giọng nói đầy lệ khí không giống giả vờ chút nào, Tiêu Phủ Bạch lần đầu tiên thấy thằng bạn thân ghét một người tới mức này.

Cậu ta lẩm bẩm trong lòng, không biết hai người này có thù oán gì nhưng cũng không dám nói ra. Cậu ta đã từng hỏi rồi, Dụ Liễm không muốn nói. Hắn đã không muốn nói rồi thì chẳng ai moi ra được.