Editor: CáW: _Cas2619_Yến Thiệu lặng lẽ lẻn về nhà. Cậu chỉ ở tiệm net hơn một tiếng, trời vẫn còn chưa tối. Tòa nhà chỗ cậu không có thang máy, cầu thang gắn đèn cảm ứng. Cậu bước lên, những chiếc đèn vàng lần lượt bật sáng.
Khi đi lên, cậu bỗng nghĩ, nếu như bọn Trương Thanh Phong có quan hệ với Trì Quân - đại ca trường THPT số 8, thì Dụ Liễm đánh bọn hắn cũng đồng nghĩa với việc thù hằn vẫn giữ nguyên như cốt tuyện, chỉ khác cách thức thôi.
Mà cậu, Yến Thiệu, tám phần mười chính là tên pháo hôi trên sợi chỉ đỏ này, là người kết duyên cho bọn họ.
Khi cậu về đến cửa nhà, Yến Thiệu lấy chìa khóa mở cửa. Trong phòng khách, người phụ nữ ngồi trước máy may, bận rộn với công việc. Đứa trẻ 6 tuổi ngồi trên chiếc ghế đẩu, xem hoạt hình trên cái ti vi cũ trong phòng khách.
Ti vi trong phòng khách không phải loại màn hình phẳng siêu mỏng, mà là kiểu ti vi thùng cổ lỗ sĩ, nặng nề, thô kệch. Loại ti vi này, Yến Thiệu chỉ thấy khi còn nhỏ.
Lúc mới xuyên tới, cậu còn tưởng đây chỉ là đồ trang trí.
Yến Thiệu theo thói quen lên tiếng: “Con về rồi ạ.”
Cậu đóng cửa lại.
Người phụ nữ quay đầu lại nhìn cậu, cười cười: “Hôm nay về sớm thế.”
Mặt bà đã có dấu vết của năm tháng, nếp nhăn ở khóe mắt không thể che được. Trên cổ và mặt còn in hằn dấu bàn tay.
Ánh mắt Yến Thiệu dừng một chút, “Vâng.”
Mẹ của nguyên thân dường như không bao giờ tức giận, dù người khác đối xử với bà như thế nào, bà cũng có thể nhẫn nhịn được. Ngay cả khi cậu mắng mỏ, bà cũng đã quen với một Yến Thiệu như vậy.
Mấy ngày nay, Yến Thiệu không còn cãi vã với bà, cũng chẳng tỏ ra bực dọc khi được bà quan tâm. Bà cảm nhận được, tuy đây vẫn là coi trai mình nhưng lại rất xa lạ, song bà cũng không nghĩ nhiều.
“Con ăn cơm chưa? Mẹ với Dao Dao mới ăn xong. Hay để mẹ nấu cho con vài món, trong nồi vẫn còn đồ ăn, còn nóng đó.”
“Không cần đâu, cảm ơn mẹ.” Yến Thiệu không quen với sự quan tâm này, đời trước, cậu đã được dạy rằng nếu lỡ bữa thì phải tự nấu ăn hoặc là nhịn đói.
Cậu nói: “Con về phòng trước đây.”
“Ừ.”
Khuya hôm đó, bố nguyên thân mới về nhà. Chắc là thắng được tiền nên tâm trạng tốt, không gây lộn ở nhà.
Yến Thiệu đọc sách xong, đi tắm rồi lên giường ngủ như thường lệ.
Sáng thứ sáu, cậu mua bữa sáng dưới nhà rồi đến trường.
Thời gian đến trường của cậu không khác gì ngày hôm trước. Yến Thiệu vào lớp, ngồi xuống, đặt cặp lên đùi. Còn chưa kịp kéo khóa cặp ra, chỗ trống bên cạnh đã có người ngồi xuống.
Yến Thiệu quay đầu, khuôn mặt có mấy vết rỗ phóng đại trong tầm mắt khiến cậu hơi nghiêng người ra sau.
Vương Nhị Bình ra vẻ, cầm một cuốn sách lên: “Nè, tao biết vì sao bọn lớp 11/5 dám kiếm chuyện với mày trong kì này rồi!”
“Vì sao?” Yến Thiệu chớp mắt, thuận miệng hỏi.
“Hồi nghỉ đông, bọn nó quen được Trì Quân! Trì Quân ấy, mày biết không, cái thằng mà người ta đồn xém chút đánh người khác tàn phế ấy! THPT số 8, chắc là mày biết đó…”
Nam phút tiếp theo, Vương nhị Bình thao thao bất tuyệt, nước miếng văng tung tóe khi cậu ta bắt đầu kể về chiến tích “anh dũng” của Trì Quân, cuối cùng không quên cảm thán bọn Trương Thanh Phong quen được người này.
Đầu óc Yến Thiệu hiện giờ chỉ vang vọng mấy chữ “đỉnh thật”, “vãi”, “đù má”, cậu hỏi: “Tôi và bọn Trương Thanh Phong ấy… mày có nhớ chuyện trước đó xảy ra như thế nào không?”
Nói đến chuyện này, Vương nhị Bình lập tức hăng hái: “Biết chứ sao không, lúc đó thằng chó kia theo đuổi Lâm Nhã Mỹ, còn chặn đường để tỏ tình người ta. Kết quả bị mày dẫn người tới đánh cho một trận, bộ mày quên rồi hả?”
“Lâm Nhã Mỹ?” Ánh mắt Yến Thiệu thoáng lộ vẻ bối rối nhưng rồi cũng nhanh chóng bình thường trở lại.
“Nhưng mà nói thật nhé-“ Vương nhị Bình kéo dài giọng, trêu chọc nói, “Yến Thiệu, dạo này sao mày không tìm Lâm Nhã Mỹ nữa vậy? Thích em khác rồi hả?”
Yến Thiệu không trả lời, cầm sách nói: “Tôi muốn đọc sách, cậu về chỗ ngồi đi.”
Biểu tình trên mặt Vương nhị Bình như táo bón, “… Anh zai à, muốn đuổi em đi thì cũng bịa lí do nào được được tí chứ, không nói thì thôi.”
Yến Thiệu nhớ rồi, Lâm Nhã Mỹ, là ngòi nổ làm nguyên thân ghét nhân vật chính. Một núi không thể có hai hổ. Trong lớp 11/3, sau khi Dụ Liễm thành danh nhờ trận đánh nhau đầu tiên, nguyên thân đã muốn lôi kéo hắn nhưng không thành, thế là cậu ta quay sang nói xấu người ta.
Cho đến khi nguyên thân phát hiện cô gái mình thích lại thích Dụ Liễm, lúc này mới “phát nổ”, bắt đầu công kích hắn khắp nơi, nói ngắn gọn là tự tìm đường chết.
Lâm Nhã Mỹ là cán sự môn tiếng Anh của lớp, Yến Thiệu cũng có chút ấn tượng, tính cách vui vẻ hoạt bát, má hồng mắt liễu, hai mắt cong cong khi cười rộ lên, rất đáng yêu.
Cậu biết nguyên thân thích cô nàng, lại không nghĩ tới việc bị hội đồng trong nhà WC là vì chuyện này.
Cậu xoay cây bút trên đầu ngón tay.
Mọi chuyện đều xuất phát từ sự ghen tị của đàn ông.
Hết tiết tự học buổi sáng, Dụ Liễm vác cặp vào lớp ngồi. Yến Thiệu đẩy tờ kiểm điểm đã viết ở nhà sang: “Tôi viết xong rồi, cậu có muốn kiểm tra thử không?”
Yến Thiệu không muốn dính tới phe phản diện lẫn phe chính diện, cậu chỉ muốn an phận làm một người qua đường.
Dụ Liễm còn chưa đặt cặp xuống, ánh mắt đã lướt qua tờ giấy kia. Chữ kín cả trang. Hắn im lặng vài giây rồi đưa tay nhận lấy, đọc lướt qua.
Hắn nhướng mày nhìn Yến Thiệu: “Thầy bảo viết 500 chữ thôi mà.”
Trang này nhìn sơ qua chắc cũng cả ngàn chữ.
Khóe miệng Yến Thiệu cong lên, mờ mờ hiện ra lúm đồng tiền, mang theo chút non nớt của thiếu niên, cậu nói: “Tôi sợ không đủ nên viết nhiều hơn một tí.”
“…Có lòng rồi.” Dụ Liễm nói, vừa nhìn bản kiểm điểm dài dòng xoay quanh nội dung “Em không nên đánh nhau”, “Cậu viết cái này khá đấy chứ, hay viết bản kiểm điểm lắm hả?”
“Không có, lần đầu tôi viết đó, cậu không chê là tốt rồi.”
Dù sao cậu cũng từng là học sinh xuất sắc của khối xã hội, bản kiểm điểm thế này sao mà làm khó cậu được.
Dụ Liễm nhét tờ giấy vào ngăn bàn, nói: “Được rồi, xem như hết nợ nhé.”
Ý hắn là hắn đã giúp Yến Thiệu trong WC, giờ Yến Thiệu lại giúp hắn viết kiểm điểm, huề rồi.
*
Tiết cuối cùng của thứ sáu là tiết sinh hoạt lớp. Dịch Chi ngồi trên bàn giáo viên dặn dò mấy chuyện lặt vặt, trọng tâm là từ tuần sau phải mặc đồng phục khi tới trường.
Yến Thiệu ngồi ở dưới vừa ghi chú những điểm chính trong sách vừa nghe thầy dặn. Dụ Liễm thì một tay chống cằm, một tay xoay bút.
Ngón tay thon dài, đầu ngón tay linh hoạt xoay bút điêu luyện, chủ nhân của nó thì thờ ơ nhìn bảng đen. Ánh mắt Yến Thiệu dừng trên tay hắn hai giây.
Cậu không xoay bút giỏi như vậy. Chỉ khi gặp bài khó, cậu mới kẹp bút giữa ngón trỏ và ngón giữa để xoay, nó còn giúp đầu óc cậu minh mẫn hơn.
Tiếng nói chuyện của Dịch Chi vang lên đều đều như nhạc nền, một tiết học đã trôi qua, tan học. Yến Thiệu gom sách bỏ vào cặp còn Dụ Liễm đã đeo ba lô, ra về từ lúc nào.
Hôm nay Yến Thiệu không gặp đám Trương Thanh Phong trong tiệm net nữa.
Sáng thứ bảy, Yến Thiệu ở nhà đọc sách, xem tài liệu và đánh dấu những ý chính. Cậu ở trong phòng, còn nhóc con 6 tuổi kia thì không dám ở cùng một chỗ với cậu, ngồi chơi xếp hình bên ngoài.
Trong căn phòng nhỏ, chỉ có gần cửa sổ là sáng sủa hơn một chút. Tủ đầu giường để một chiếc điện thoại màu đen, là chiếc điện thoại mà nguyên thân tự mua. Lúc này màn hình sáng lên, hiển thị có cuộc gọi đến.
Yến Thiệu cầm điện thoại, mu bàn tay trắng bệch có thể thấy rõ mạch máu.
Tên được lưu trong danh bạ là Anh Võ.
“Alo.” Yến Thiệu áp điện thoại vào tai.
Bên kia, một giọng nói thô lỗ vang lên: “Yến Thiệu, 12 giờ hôm nay, mày đến nhà kho bỏ hoang phía đông đi.”
“Có chuyện gì?” Yến Thiệu biết đối phương là ai.
Sau khi mở được điện thoại, để nắm rõ được quan hệ xã giao của nguyên thân, cậu đã xem qua danh bạ và bạn bè trên WeChat. Tiếu Quang Võ là đại ca mà cậu ta nhận, một tên du côn thất nghiệp, thường lảng vảng ở trường tiểu học và trung học để cướp vặt đáp học sinh yếu thế.
“Mẹ mày, tao bảo mày đến thì mày đến đi, hỏi lắm thế!” Tiếu Quang Võ không có kiên nhẫn giải thích với cậu.
Một lúc lâu sau Yến Thiệu mới nói: “Tôi không đến đâu.”
Cậu không biết đường, cũng không muốn có quan hệ gì với đối phương.
Tiếu Quang Võ ở đầu bên kia không ngờ cậu lại nói vậy, “Mày nói cái gì!?”
“Tôi không đi được.” Yến Thiệu chậm rãi nói.
“…”
Điện thoại im lặng nửa phút, Tiếu Quang Võ bên kia bắt đầu phóng áp suất thấp, “Mày mà không đến thì sau này đừng có đi theo tao nữa!”
Không đợi Yến Thiệu đáp lại, Tiếu Quang Võ đã bực dọc cúp máy.
Trong nguyên tác, Tiếu Quang Võ chỉ được nhắc đến qua lời kể của nguyên thân, Yến Thiệu không biết rõ người này.
Quan hệ này cắt đứt cũng tốt.
Ngoài cửa sổ, ánh nắng rực rỡ trải xuống con hẻm chật hẹp.
Đúng 12 giờ trưa, mặt trời đứng bóng. Bên ngoài kho bỏ hoang là bãi cỏ khô héo, phía trước nhà kho có mấy cái thùng sắt rỗng màu xanh. Một nhóm thanh niên tụ tập, kẻ ngồi kẻ đứng, tên cầm đầu thì có một vết sẹp dài hằn sâu giữa mày.
Tay gã cầm điếu thuốc, khói thuốc lượn lờ xung quanh. Người đàn ông thân hình vạm vỡ, tiết trời tháng Hai còn chưa ấm lên mà gã chỉ mặc độc chiếc áo ba lỗ đen, trên cánh tay cơ bắp xăm hình thanh long.
Tiếu Quang Võ nheo mắt rít một hơi, “Thằng nhóc kia tới chưa?”
“Chưa.” Một người phía sau gã uể oải đáp, “Mấy ngày nay cũng không gặp nó.”
Tiếu Quang Võ ngoài cười nhưng trong không cười hạ khóe miệng: “Ô, được đấy, gan cũng to ra rồi.”
Cách đó không xa, một nhóm mười mấy người đi tới, Tiếu Quang Võ ngậm điếu thuốc đứng lên. Đứng giữa là thiếu niên mặc áo khoác xanh biển có mũ, hình graffiti nổi bật ở giữa, đáng chú ý nhất vẫn là quả đầu xám khói của y, dưới ánh nắng phản xạ ánh bạc.
Trì Quân đút tay vào túi quần, sải bước tới trước mặt đám Tiếu Quang Võ.
Đám người bên Tiếu Quang Võ cũng đứng lên, không khí giương cung bạt kiếm.
“Tao không đến để gây sự, chỉ tìm một người thôi, nghe nói thằng Yến Thiệu được tụi mày bảo kê à?” Trì Quân lên tiếng trước.
Tiếu Quang Võ phả khói, trầm giọng đáp: “Trước đây thì đúng, giờ thì không.”
Dù đối phương chỉ là đám thiếu niên nhưng đứa nào cũng cao to. Có mấy đứa trông còn đô hơn cả Tiếu Quang Võ. Tiếu Quang Võ đã từng chạm trán Trì Quân vài lần, thừa hiểu là không nên gây chuyện với y.
Trì Quân y như chó điên, đã ra tay thì không cần mạng.
Tiếu Quang Võ ngừng một chút rồi nói: “Bọn mày có thù với thằng Yến Thiệu thì tự giải quyết đi, tao không can thiệp.