Editor: CáW: _Cas2619_Ba người, đứng đầu là Trương Thanh Phong mặt mũi xưng húp, quần áo tả tơi. Thời tiết chỉ khoảng mười độ mà mặc quần rách gối, đi giày lười, trông rất “phố”. Cả ba bị giáo viên nhiệt tình kia giữ lại.
Sau khi giáo viên khối 11 họp xong, giáo viên kia đã hỏi được lớp của bọn họ, thế là cả ba được giao cho giáo viên chủ nhiệm xử lí. Lại trải qua một màn tra hỏi, cuối cùng tìm đến lớp 11/3.
Khi được hỏi ai đã đánh nhau với bọn họ, Trương Thanh Phong ấm ức nói: “Một là Yến Thiệu, còn một đứa nữa thì em không biết, chỉ biết là học 11/3 thôi.”
Dịch Chi dẫn bọn hắn đến lớp nhận mặt. Chuông hết tiết vừa reo, Dịch Chi cũng tới cửa lớp, “Khoan đã, chưa được ra chơi đâu, ngồi yên tại chỗ đi.”
Học sinh trong lớp ngửi thấy mùi không ổn, xôn xao. Có người nhìn thấy bọn Trương Thanh Phong, bất giác quay đầu nhìn chủ nhân của chiếc bàn ngay góc lớp.
Một người thì kéo mũ áo khoác trùm đầu, gục xuống bàn ngủ. Người kia thì chăm chú viết viết vẽ vẽ.
Cả lớp dần yên lặng. Dịch Chi không cười, trông rất nghiêm túc, “Yến Thiệu, em ra đây với thầy chút.”
Ngòi bút trong tay Yến Thiệu ngừng lại, cậu ngẩng đầu, đặt bút xuống rồi đi vòng qua ghế của Dụ Liễm để ra ngoài.
Dịch Chi quay lại hỏi Trương Thanh Phong: “Em vào lớp xem, còn ai nữa không?”
Trương Thanh Phong tiến tới một bước, lướt mắt qua cả lớp, không thấy gương mặt kia, lại nhìn thêm lần nữa rồi nói: “Hình như không có trong này đâu thầy.”
Dịch Chi nhíu mày, lướt sơ qua học sinh trong lớp, không thiếu ai hết. Sau đó, ánh mắt ông dừng lại trên chiếc mũ trùm đầu của Dụ Liễm, chợt nhớ ra điều gì nên gọi hắn dậy.
Dụ Liễm ngái ngủ ngẩng đầu, nửa khuôn mặt ẩn trong vành mũ rộng, chỉ để lộ chiếc cằm sắc gọn. Trương Thanh Phong lập tức nhận ra, hét lên: “Là cậu ta! Chắc chắn là cậu ta!”
*
Trong văn phòng làm việc không lớn, những người cần có mặt đều đã đến đủ, bọn Trương Thanh Phong khăng khăng nói Dụ Liễm vô cớ đánh bọn hắn.
Dịch Chi lại hỏi Dụ Liễm.
Dụ Liễm lười biếng dựa vào tường, đứng không ra đứng. Hắn nói: “Thấy ngứa mắt nên em đánh thôi.”
Giọng hắn khinh khỉnh, mang theo sự ngạo mạn của kẻ bề trên. Khuôn mặt đẹp trai toát lên vẻ kiêu ngạo.
Dịch Chi bị lời này làm tức tới bốc hỏa, quay sang hỏi Yến Thiệu.
Gương mặt thanh tú của Yến Thiệu không chút biểu cảm, đôi mắt trong veo: “Bọn họ uy hϊếp em trong nhà vệ sinh, bắt em phải chui…”
Cậu tỏ vẻ mình bị khinh nhục, mí mắt cụp xuống, giọng nói nhẹ tới mức có thể bị gió thổi đi, “Phải chui qua háng.”
Chủ nhiệm lớp của Trương Thanh Phong cũng biết bọn này là dạng gì, ông nghiêm mặt hỏi: “Có phải vậy không?”
Trương Thanh Phong nghẹn lời, không nói gì. Ở tuổi này, đứa nào cũng có chút sĩ diện, không muốn chối bỏ lời mình đã nói. Nếu bây giờ phủ nhận thì dáng vẻ lúc trước của hắn khác gì tên hề đâu.
Không cần hỏi thêm, hai thầy chủ nhiệm đã dạy qua nhiều lớp, hiểu rõ sự việc.
Dịch Chi: “Dụ Liễm, em bảo vệ bạn là tốt nhưng đánh nhau thì không đúng. Còn nhiều cách giải quyết mà…”
Dụ Liễm nhìn bức tường trắng, lời Dịch Chi nói như gió thoảng, lọt từ tai này sang tai kia.
Cuối cùng Dịch Chi phạt Dụ Liễm viết bản kiểm điểm 500 chữ, thả về lớp. Yến Thiệu cũng được cho về. Bọn Trương Thanh Phong thì bị giáo huấn mấy câu, phải xin lỗi bạn cộng thêm viết kiểm điểm 1000 chữ, tuần sau đọc to trước cờ.
Yến Thiệu và Dụ Liễm về lớp. Dụ Liễm lấy ra một cuốn vở, hắn nghiêng đầu nhìn Yến Thiệu nói: “Không phải cậu muốn báo đáp tôi hả?”
Yến Thiệu đại khái hiểu ý.
Dụ Liễm ném cuốn vở cho cậu: “Bản kiểm điểm, cậu viết giúp tôi đi.”
“Được.” Yến Thiệu gật đầu, “Ơn cứu mạng không gì báo đáp nổi. Dù làm trâu làm ngưa, đầu rơi máu chảy cũng không oán than một lời!”
Dụ Liễm: “…”
Hắn đưa tay che nửa mặt, quay đầu sang chỗ khác, vai run run.
Sao lại có người có thể nói mấy lời sến sẩm thế này mà mặt vẫn nghiêm túc được hay vậy, mẹ nó, cười bệnh!
Một lúc sau, ý cười lắng xuống, hắn cảm thấy Yến Thiệu không phải là con mọt sách khô khan, cậu là con mọt sách thú vị. Hắn hỏi: “Cậu là cái gì Thiệu?”
“Yến Thiệu.” Cậu mở trang đầu của cuốn sách, chỉ vào cái tên viết ngay ngắn bên trên.
Nét chữ thanh thoát, tinh tế.
“Được, nhớ tên cậu rồi.” Dụ Liễm gõ hai cái lên tên cậu.
Thật ra, pháo hôi mà được nhân vật chính nhớ tên thì không có gì tốt đẹp cả.
Vương Nhị Bình xáp lại hỏi Yến Thiệu xem Dịch Chi gọi bọn họ đi vì chuyện gì. Yến Thiệu thuận miệng đáp “Không có chuyện gì hết.”
Trước mắt cậu chỉ biết cậu từng tìm người đánh gãy chân Trương Thanh Phong, còn lí do thì cậu chịu. Trường học như một xã hội thu nhỏ vậy, sống như hạch chắc chắn bị trả thù.
Tan học buổi chiều, trời âm u, gió lạnh thổi. Yến Thiệu đứng ở cổng trường, lấy cuốn sổ tay trong ngăn cặp ra. Một đồng xu bị kéo theo, rơi xuống đất kêu “leng keng”.
Yến Thiệu ngồi xổm xuống nhặt.
Tiếng gầm rú của mô tô vọng lại từ xa, Yến Thiệu ngẩng đầu, chỉ thấy một chiếc mô tô lướt qua cậu như làn gió. Người đàn ông trên xe không đội mũ bảo hiểm, mái tóc xám khói chói mắt bay tán loạn trong gió, từ xa trông như cây lau nhà màu xám trắng.
Yến Thiệu sững lại, ngây người nhìn theo hướng mô tô biến mất vài giây rồi mới chậm rãi đứng dậy
Nhuộm tóc xám khói, chạy mô tô xanh đậm, nguyên tác có một nhân vật như vậy.
Y là nam chính dự bị, đúng vậy, chỉ là một trong dàn nam chính thôi.
Nhân vật chính trong nguyên tác có sức hấp dẫn vô biên, tất cả mọi người phe chính diện đều yêu mến hắn, còn phản diện thì muốn gϊếŧ hắn.
Người lúc nãy là Trì Quân, đại ca của trường THPT số 8. Học sinh trường THPT số 8 đa số giỏi thể thao, Trì Quân chiêu mộ đàn em khắp nơi. Trong truyện, mối duyên của hai người đó bắt đầu từ ngày đầu nhân vật chính chuyển tới trường THPT số 2, hắn đánh đàn em của Trì Quân, từ đó kết thù.
Dụ Liễm là một thùng thuốc nổ, chạm cái là nổ. Trì Quân thì như con chó điên, gặp ai cũng cắn. Hai người dây vào nhau, vừa yên vừa hận, đấm nhau rồi sinh tình.
Đây là một trong những ứng cử viên xuất hiện sớm nhất của Dụ Liễm.
Nhưng bây giờ, Yến Thiệu đã vô tình phá tan khởi nguồn mối duyên của hai người.
Yến Thiệu đeo cặp sách, cảm thấy mình quả nhiên là thể chất phản diện, đúng là tên chuyên phá hỏng nhân duyên của người ta, đáng bị sét đánh. Yến Thiệu vừa nghĩ như vậy, trên trời liền xẹt qua một tia sét, Yến Thiệu siết chặt quai cặp.
*
“Lúc đi ta đã dặn con đừng có gây chuyện rồi mà.” Giọng nói của người đàn ông trong điện thoại lạnh lùng.
Dụ Liễm đứng bên đường, mũi giày cọ nhẹ trên mấy viên gạch lát. Một tay hắn đút túi quần, một tay cầm điện thoại áp vào tai, vẻ mặt lạnh lùng: “Tôi nhớ là tôi đâu có đồng ý với ông.”
“Hỗn xược!” Người đàn ông vốn có giáo dưỡng cũng bật ra một câu chửi, “Bảo con ở kí túc xá con cũng không ở là sao?”
Dụ Liễm nhếch môi: “Ở kí túc xa? Ông Dụ à, ông không sợ tôi loạn tính sao? Đó là ký túc xá nam đấy.”
“Con có biết xấu hổ không hả!”
“Đúng, tôi không hiểu, nên giờ tôi bị ông bỏ mặc đây đúng không?” Dụ Liễm trào phúng.
“Ta cho con đến đó không phải… Thôi, con bình tĩnh rồi suy nghĩ lại đi, tiền tiêu vặt tháng này ta chuyển vào thẻ cho con rồi.
Dụ Liễm im lặng một lúc lâu, “Ừm.”
Gió nhẹ thổi qua, cuốn bay sự bực bội trong lòng hắn. Cúp điện thoại, Dụ Liễm thấy thông báo chuyển khoản trên màn hình. Hắn nhìn một lúc lâu, đến khi mắt cay xè mới chớp một cái.
Hắn nghiêng đầu, thấy tờ quảng cáo cho thuê nhà trên cột điện bên cạnh, Dụ Liễm chụp lại rồi tắt điện thoại, đút vào túi, định cuối tuần đến xem.
Mâu thuẫn giữa hắn và bố không phải ngày một ngày hai. Mỗi lần nói chuyện kiểu gì cũng sẽ cãi nhau. Sau mỗi lần cãi nhau, hắn không dễ chịu bao nhiêu, cứ như có một cục bông nghẹn lại cổ họng.
*
Bầu trời bị mây đen che phủ, u ám,
Tại quầy lễ tân tiệm net, Yến Thiệu đang tra tài liệu hóa trên máy tính, còn chưa kịp click vào liên kết đã nghe một giọng nam trầm ấm vang lên: “Mở bốn máy.”
Tiệm net ồn ào náo nhiệt, Yến Thiệu ngẩng đầu lên thì thấy năm người đang đứng trước mặt. Trên mặt năm người đầy vết thương lớn nhỏ, kẻ cầm đầu lại chính là tên có cái đầu xám khói chói mắt.
Yến Thiệu: “…”
Cậu ngẩn ra hai giây.
“Cậu là nhân viên ở đây à?” Giọng Trì Quân đầy vẻ nghi ngờ.
Thiếu niên cao lớn, đường nét góc cạnh, đuôi mắt xếch lộ vẻ khó chịu. Vài sợi tóc xám khói rủ xuống trán vừa ngông cuồng vừa phóng túng.
Vài người còn đang nói chuyện.
“Ôi chao, may mà có anh Trì tới, thằng kia cũng hèn thật.”
“Ai mà biết nó kéo cả đám tới, mẹ kiếp, suýt nữa bị nó gài rồi.”
“Đánh game hai tiếng xong thì đi ăn BBQ đi.”
Từ mấy câu bâng quơ của bọn họ, Yến Thiệu hiểu ra họ vừa đánh nhau xong, có thể là gần đây.
“Đúng vậy, tôi là nhân viên ở đây.” Yến Thiệu nói: “Phiền các anh cho tôi xem chứng minh thư.”
Đối phương ném qua bốn cái CMND.
Ra dáng thật đấy.
Yến Thiệu mở máy cho bọn họ một tiếng, lén nhéo nhéo lòng bàn tay.
Không sao, chuyện nhỏ thôi, không cần hoảng.
Bà chủ đã đi ăn cơm, chỉ có mình cậu trông tiệm. Trong lúc cậu mở máy cho họ, Trì Quân nhận được cuộc gọi, người bên kia có lẽ hỏi y ở đâu, Trì Quân nói tên tiệm net, có vẻ là khách quen chỗ này.
Mười phút sau, cửa kính tiệm net bị đẩy ra. Hai tên cao gầy và một tên béo bước vào. Yến Thiệu ngẩng đầu nhìn, nhận ra ba gương mặt quen thuộc.
Yến Thiệu: “…”
Không biết nên nói đây là trùng hợp hay là do cậu xui xẻo nữa, tổ hợp quen thuộc này chính là ba người vây đánh cậu hồi sáng.
Bọn họ không để ý đến Yến Thiệu, dường như đang tìm người, cứ đi đi lại lại giữa đám đông. Yến Thiệu vội nấp sau màn hình máy tính, chỉ lộ mắt để quan sát động tĩnh.
“Anh Trì ở đâu rồi?” Tên béo lùn gãi đầu, khờ khờ hỏi.
“Tao biết chắc? Tìm đi!”
Trì ca? Trì Quân?
Yến Thiệu cảm thấy giông bão sắp kéo đến rồi.
Đúng lúc này, bà chủ tiệm net ăn cơm xong quay lại, nhìn thấy cậu thì gọi: “Cháu trốn ở đây làm gì đấy?”
Cùng lúc đó, Trương Thanh Phong hô to: “Thấy rồi, bên kia kìa, đi thôi!”
Yến Thiệu khẽ thở ra một hơi, thấy ba bóng dáng kia quay lưng về phía cậu, đi về một hướng. Yến Thiệu vội vàng nhét sách vào cặp.
“Xin lỗi dì, hôm nay cháu không khỏe lắm, cháu về trước được không? Tiền lương hôm nay không cần tính đâu.”
Nếu còn nán lại, cậu sẽ tiêu đời mất.
Trần Mai Hồng nghe cậu nói vậy cũng hào phóng phẩy tay: “Được rồi, về đi.”