- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Thanh Xuân
- Vai Ác Sảng Văn OOC Rồi!
- Chương 5: Khıêυ khí©h
Vai Ác Sảng Văn OOC Rồi!
Chương 5: Khıêυ khí©h
Editor: Cá
W: _Cas2619_
Giờ giải lao, Dụ Liễm úp mặt vào khuỷu tay nhưng không ngủ. Có người đi ngang làm gió thổi bay mấy sợi tóc trên đầu hắn.
"Ê ê, hình như tao thấy bọn Trương Thanh Phong đi về phía WC rồi." Nam sinh giọng thô kệch kích động nói.
"Hôm qua còn nghe bọn nó bảo muốn dạy cho Yến Thiệu một bài học thì phải, vừa nãy Yến Thiệu cũng đi WC rồi."
"Giờ vẫn chưa thấy ra ngoài, chắc là đυ.ng nhau rồi."
Có một nam sinh đi từ WC ra hành lang, bị bạn học bên cửa sổ gọi lại, cậu ta thò nửa người ra cửa sổ: "Dương Tử, đi vệ sinh nhanh thế?"
"Nhanh cái khỉ! WC bị khóa rồi, đυ. má, không nói nữa, tao xuống WC tầng dưới đây!" Nam sinh vội vàng bỏ đi.
"Vãi, bọn nó gan vậy à? Đánh nhau trong WC luôn á? Có nên đi gọi thầy chủ nhiệm không bây?"
"Mày thích thì đi đi."
Bọn họ bàn tán về Yến Thiệu, giữ thái độ xem kịch, giọng nói lộ rõ vẻ không ưa. Rõ ràng, Yến Thiệu chẳng được lòng ai trong lớp, thậm chí còn bị ghét.
Lớp học vô cùng náo nhiệt, vài phút sau, chuông vào học vang lên, giai điệu ngân khắp trường.
Ngón tay thon dài, sạch sẽ của Dụ Liễm luồn vào tóc, xoa đầu. Hắn nghiêng đầu về phía cửa sổ, ánh sáng rất chói.
Hắn hơi hé mắt.
Con mọt sách kia đi WC còn chưa về, cuốn sách đang mở trên bàn có một cây bút, trên trang giấy còn chi chít dòng chữ ngay ngắn. Không hiểu vì sao, Dụ Liễm lại nhớ đến ánh mắt đầy vẻ cố chấp của Yến Thiệu khi hai người nhìn nhau hôm qua.
Tiết này là tiết tự học.
*
"Tôi và cậu đâu có thù gì." Yến Thiệu mở đôi môi mỏng.
"Xem ra trí nhớ của mày cũng không tốt lắm ha?" Trương Thanh Phong bị cậu chọc giận, sắc mặt hắn tối lại, quầng thâm dưới mắt càng khiến hắn thêm phần u ám.
Bọn hắn chưa dám ra tay ngay, bọn hắn không dám.
Yến Thiệu đoán cái "chỗ dựa" của mình là mấy đại ca ở bên ngoài. Hơn nữa đang trong trường, nếu thật sự đánh nhau trong WC, bọn hắn cũng chẳng có kết cục tốt đẹp gì, mục đích của chuyến này chỉ là đe dọa cậu thôi.
Trong tình thế này, cậu không nên chọc giận bọn hắn. Tệ nhất là cậu sẽ bị đánh một trận, còn tốt nhất thì yên ổn nói chuyện và ra khỏi WC.
"Tôi nghĩ mâu thuẫn của chúng ta có thể giải quyết được." Yến Thiệu giơ tay muốn đẩy kính nhưng tay đã bị giữ lại. Giây tiếp theo, cậu mới nhớ ra mình không đeo kính.
Có lẽ cậu nên sửa cái tật xấu này.
"Giữa chúng ta chỉ là hiểu lầm." Cậu nói.
Theo tính toán của Trương Thanh Phong, Yến Thiệu bị hắn bao vây đã sớm sợ đến mềm chân rồi, dù sao thì cậu ta là kiểu người bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh.
Trương Thanh Phong mất kiên nhẫn, hắn túm cổ áo len của Yến Thiệu: "Đừng vòng vo vớ vẩn với tao. Một là chui qua háng tao, hai là tao cho mày nếm trải cảm giác gãy chân. Chọn đi."
Yến Thiệu mím môi, tôn nghiêm không thể vứt được.
"Cậu đánh đi."
Giọng điệu bình tĩnh của thiếu niên lại khiến người khác nghe ra sự kiêu ngạo.
Cùng lúc đó, cánh của WC "rầm" một tiếng, bị ai đó đá văng từ bên ngoài. Tiếng động này làm mấy người ở trong giật mình, vội quay đầu lại.
Thiếu niên đứng ngược sáng ở cửa, dáng người cao ráo, vai rộng chân đai, chẳng khác hoàng tử đến giải cứu công chúa khỏi con rồng hung ác là bao.
"Công chúa" Yến Thiệu tim đập loạn xạ - vì bị tiếng động bất ngờ dọa sợ.
"Nhà vệ sinh công cộng, làm ơn đừng có khóa cửa." Dụ Liễm khẽ hất cằm, giọng điệu ngạo nghễ, đầy vẻ "trẻ trâu".
Nhịp tim của Yến Thiệu ổn định lại
"Đυ. má, mày là thằng đéo nào?" Trương Thanh Phong tuyệt đối không thừa nhận vừa nãy hắn bị dọa tới mức run lên.
Dụ Liễm đã đến văn phòng tìm Dịch Chi, nhưng chẳng có ai, giáo viên đã đi họp rồi. Thực ra hắn không thích lo chuyện bao đồng, Yến Thiệu cũng chỉ là bạn cùng bàn, mới quen chưa đầy hai ngày, tình cảm còn chẳng có.
Hơn nữa bị người ta tìm tới gây sự thì phải có lí do, Dụ Liễm mới chuyển đến, cũng chẳng biết cậu là người thế nào.
Nhưng vừa nghĩ đến cảnh tượng trên gương mặt trắng nõn của Yến Thiệu lại thêm vài vết thương thê thảm, hắn đột nhiên cảm thấy chướng mắt.
Hắn làm việc gì cũng theo ý mình, thích thì làm, muốn thì đến.
Dụ Liễm thấy Yến Thiệu bị hai người kẹp chặt, hệt như một chú chim non yếu ớt. Hắn trả lời Trương Thanh Phong: "Liên quan đến mày chắc."
Trương Thanh Phong cười lạnh, "WC này tạm thời không vào được, muốn thì kiếm chỗ khác đi."
Dụ Liễm nhìn chằm chằm hắn: "Đây là nhà mày chắc?"
Trương Thanh Phong: "Tất nhiên là không."
Dụ Liễm: "Thế thì mày nói vớ vẩn à."
Trương Thanh Phong cắn chặt răng, quai hàm bạnh ra: "Mày học lớp nào?"
Dụ Liễm nhìn qua vai hắn, hất cằm về phía Yến Thiệu: "Cùng lớp với cậu ta."
Một câu nói nặng tựa ngàn lời, vừa dứt câu, ánh mắt Trương Thanh Phong nhìn hắn đã thay đổi, đầy cảnh giác và thù địch. Yến Thiệu vừa cử động tay thì hai kẻ đang giữ vai cậu đã đẩy người cậu ra trước: "Mày đứng yên cho tao."
Yến Thiệu: "..." Lời thoại quen thuộc, tình tiết quen thuộc, thật... máu chó. Ở đây không có chỗ cho cậu xen vào. Dụ Liễm vừa xuất hiện, mang theo hào quang của nhân vật chính, thu hút toàn bộ chú ý cũng hút luôn sức chiến đấu của bọn này luôn rồi.
"Mày có biết bọn tao là ai không?" Tên mập lùn đang giữ Yến Thiệu lên tiếng.
"Liên quan tới tao chắc." Dụ Liễm liếc hắn.
Năm chữ thôi đã giải quyết hết phiền phức.
Yến Thiệu cảm thấy hắn đến để gây sự thì đúng hơn.
Quả nhiên, Trương Thanh Phong bị hắn chọc tức, nhảy dựng lên" "Mẹ nó, mày cũng trâu bò quá ha!"
Hắn vẫn luôn ngầu vậy mà. Yến Thiệu thầm thêm vào.
Cậu không lo Dụ Liễm đánh không lại hạng tép riu như Trương Thanh Phong, trong nguyên tác, cậu ta đã đánh cả tá pháo hôi rồi. Nơi nào có nhân vật chính, nơi đó ắt sẽ có sóng gió.
Trương Thanh Phong chỉ nói chứ không động thủ, đứng đó chỉ vào Dụ Liễm, dáng vẽ không khác gì mấy bà cô chợ búa, giọng nói đầy sự phẫn nộ vì bị chọc tức.
Ngược lại, Dụ Liễm đứng ở cửa WC trông thoải mái hơn nhiều. Hắn dùng tay ấn vào các khớp ngón tay, từng đốt một, tiếng "rắc rắc" vang lên.
"Sao? Muốn đánh nhau à?" Giọng hắn nhàn nhạt.
Câu này đã châm ngòi thuốc nổ, Trương Thanh Phong vọt lên.
Yến Thiệu nhìn thiếu niên tuấn tú đứng đó, chợt dâng lên cảm giác kì lạ, giống như là Dụ Liễm đang cố ý khơi màu chuyện này.
Dụ Liễm nghiêng người tránh cú đấm của Trương Thanh Phong, đá một phát vào mông hắn. Trương Thanh Phong như con đà điểu mất thăng bằng, ngã xuống đất, trượt dài trên nền gạch men.
"Anh Thanh!"
Hai tên đang giữ Yến Thiệu lập tức buông tay.
Kết cục của đám Trương Thanh Phong chỉ có bị đánh đến khóc. Thân thủ Dụ Liễm nhanh nhẹn, rõ là người có kinh nghiệm, ba đứa kia còn chưa để hắn đánh nghiêm túc thì đã xong trận rồi.
Có những học sinh tò mò thò đầu ra cửa sổ nhìn, chỉ nghe thấy tiếng mà chẳng thấy người.
Không nghi ngờ gì nữa, trận này sẽ khiến Dụ Liễm nổi tiếng.
Dù ngày hôm qua đã bỏ lỡ trận đánh nhau ở căn tin vì Yến Thiệu, hôm nay vẫn có thể nổi danh nhờ trận đánh ở WC.
Đánh xong, Dụ Liễm còn thong thả đến bồn rửa để rửa sạch tay, hắn vẩy nước trên tay, Yến Thiệu đứng sang một bên để nhường chỗ cho hắn.
Dụ Liễm nhìn cậu, "Nhìn đủ chưa?"
"Cậu... cậu không đi vệ sinh à?" Yến Thiệu chần chừ hỏi.
Dụ Liễm: "..."
Cậu và hắn lần lượt về phòng học. Dọc hành lang, các bạn học lớp khác đều nhìn hai người. Bọn họ vào lớp, cả lớp lại "chú ý" nhìn bọn họ. Dụ Liễm như đã quen với điều này, vừa ngồi xuống chỗ của mình là gục đầu lên bàn.
Đối với hắn, trận đánh nhau lúc nãy chỉ là trò trẻ con, không khiến hắn trầy xước chỗ nào.
Yến Thiệu cúi đầu đi từ cuối lớp về chỗ ngồi, mở sách ra, cầm bút như chưa có gì.
Cả hai đều bình tĩnh một cách kì lạ.
Cả lớp thu ánh nhìn, khẽ nói.
"Hai người bọn họ sao thế nhỉ?"
"Dụ Liễm vừa đi đến WC đúng không?"
"Yến Thiệu và Dụ Liễm thân nhau lắm hả?"
"Vừa nãy hình như đánh nhau ở đó, mà sao hai người này bình tĩnh dữ vậy?"
Yến Thiệu cúi đầu nhìn những dòng chữ trên sách, chậm chạp nhận ra, Dụ Liễm đến WC vì cậu. Mắt cậu thoáng hiện vẻ khó hiểu nhưng rồi cũng thôi.
Yến Thiệu lấy một cuốn vở bài tập, viết vài chữ, rồi dùng nắp bút chọc cánh tay Dụ Liễm.
Dụ Liễm khó chịu, ngảng đầu, "Gì đấy?"
Yến Thiệu lén lút như ăn trộm, đưa tờ giấy được gấp vun vứt cho hắn. Dụ Liễm không nói nên lời, giờ đâu có giáo viên đâu, cần gì phải lén lút vậy?
Hắn cầm lấy tờ giấy, mở ra.
【Cảm ơn, tôi nợ cậu một ân tình. Sau này cần giúp gì thì cứ nói, chỉ cần tôi có thể giúp được thì sẽ giúp.】
Dụ Liễm nghiêng đầu, chạm phải ánh mắt nghiêm túc của Yến Thiệu, thật sự không nỡ dội cho cậu một gáo nước lạnh. Với đôi tay mảnh khảnh và đôi chân gầy guộc kia của cậu, muốn giúp hắn thì khó lắm. Bình thường nếu hắn cần giúp đỡ nghĩa là cần anh em ra mặt.
Hắn ném mẫu giấy lại cho Yến Thiệu, thấp giọng nói: "Không cần đâu."
Yến thiệu mím môi, ngước nhìn cánh cửa rồi thì thầm: "Tôi sẽ báo đáp cậu mà."
Còn chưa tới mức phải báo đáp đâu, Dụ Liễm thấy buồn cười, tâm trạng u ám cũng vơi đi đôi chút, hắn nói: "Tùy cậu."
Yến Thiệu hiểu rõ, nhân vật chính có nhiều người theo đuổi, đàn em bên cạnh cũng không ít, chẳng thiếu một người như cậu, nói thẳng ra, cậu cũng không giúp được gì nhiều nhưng đây là thái độ của cậu.
Cậu ném tờ giấy vào ngăn bàn, lại nghe Dụ Liễm hỏi: "Vì sao bọn kia muốn đánh cậu?"
Yến Thiệu trầm mặc: "Tôi cũng không biết."
Trong lớp không có giáo viên, cán bộ kỉ luật đứng ra giữ trật tự. Các bạn học cũng nể mặt cô bé, bị cô ấy quát hai câu thì cũng im lặng.
Bên kia, sau khi Yến Thiệu và Dụ Liễm rời khỏi, Trương Thanh Phong tức giận bò dậy từ dưới đất, bả vai và bắp chân nóng rát đau đớn, hắn hít vào liên tục.
"Anh Thanh, sao giờ? Hay chúng ta mách giáo viên đi!" Tên mập lùn đề nghị, giọng còn mang theo tiếng nức nở, khuôn mặt đầy thịt nhăn lại một cục, trông hề hết sức.
Ngay lập tức, trán cậu ta liền gặp họa, Trương Thanh Phong vung tay tát lên trán cậu ta: "Mách cái rắm!"
Mách rồi sau này còn làm ăn gì được nữa?
Hắn đã hỏi thăm rồi, biết chiều nay giáo viên đi họp nên mới chặn Yến Thiệu trong nhà vệ sinh, kết quả thù không báo được mà còn bị đánh, sắc mặt Trương Thanh Phong đen sì.
"Đi hỏi xem, cái thằng hồi nãy là ai... Ây da!" Hắn ôm bụng, ánh mắt lóe lên tia hung ác "Thằng chó, đừng để tao bắt được mày!"
"Các cậu làm gì đây hả? Hả? Đã vào lớp rồi mà còn ở đây làm gì!" Một giọng nữ chói tai vang lên, ba đứa liếc nhau, bị một giáo viên ở tầng trên nghe thấy động tĩnh xuống kiểm tra bắt gặp.
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Thanh Xuân
- Vai Ác Sảng Văn OOC Rồi!
- Chương 5: Khıêυ khí©h