Editor: Cá
W: _Cas2619_Trời hôm nay hơi se lạnh, Yến Thiệu vẫn mặc chiếc áo len cổ tròn màu đen hôm qua.
Đường đến trường không xa, cũng không quá phức tạp, hơn nữa cứ cách một khoảng là có vài biển hiện cửa hàng rất đặc trưng nên Yến Thiệu đoán đi khoảng một tuần là sẽ nhớ đường.
Bởi vì khóe miệng có vết thương, cậu ăn bánh quẩy và bánh bao rất chậm, tới gần cổng cậu mới ăn xong.
Yến Thiệu bước vào lớp với khóe miệng tím bầm xen chút đỏ, giờ này vẫn còn sớm, là giờ tự học buổi sáng, học sinh trong lớp mới có một nửa, cãi cọ ồn ào, chỉ có vài người đang đọc sách.
Cậu bước vào lớp, cả lớp im lặng vài giây, thấy không phải là giáo viên, bọn họ lại tiếp tục chụm đầu nói chuyện.
Yến Thiệu cúi đầu, bước nhanh qua lối đi, ngồi chỗ góc lớp, cậu lấy cuốn sách vật lí trong cặp, mở ra để trên bàn, lấy thêm một cây bút rồi tự học.
Đến khi tiếng chuông hết giờ tự học vang lên, Dụ Liễm vẫn chưa tới trường, bạn cùng lớp lần lượt ra ngoài ăn sáng, cậu vẫn chăm chú đọc sách.
Có người đến chỗ của Dụ Liễm, kéo ghế ngồi phịch xuống.
Người nọ để tóc húi cua, dựng lên như lông nhím, mặt mũi bình thường, hai má có vài vết rỗ. Cậu ta dùng khuỷu tay thúc vào cánh tay Yến Thiệu: "Ê, Yến Thiệu, mày diễn cũng ra gì phết đấy."
Suy nghĩ của Yến Thiệu bị cắt ngang, cậu nghiêng đầu, "Có chuyện gì không?"
"Sao mày cắt tóc ngắn rồi." Cậu ta đưa tay muốn xoa đầu Yến Thiệu nhưng cậu ngả người né.
Cậu đáp: "Dài quá, che mắt, cắt rồi."
Cậu không phải nguyên thân, cho dù đang ở trong thân thể này nhưng cũng không quen ai, cũng chẳng biết tên người trước mặt nốt.
Người nọ cũng không để ý việc Yến Thiệu né tránh, "Nói thật, mày cắt tóc xong suýt nữa tao nhận không ra, hơn nữa..." Cậu ta gãi đầu, "Cứ như biến thành người khác vậy."
"Ừm." Yến Thiệu ậm ừ, "Đó là do ảo giác của mày thôi."
"Cả cách nói chuyện của mày nữa." Người nọ nói.
Cậu nghiêng đầu nhìn thẳng đối phương, hỏi lại: "Có chuyện gì không?"
Trước đây, Yến Thiệu rất thích ra vẻ trong lớp, nói chuyện ngông nghênh, ngày nào cũng ra vẻ "Bố mày là nhất". Nói thật, người thấy cậu ta chướng mắt nhiều vô kể, cũng chẳng mấy ai thân thiết.
Người anh em đầu húi cua, mặt có mấy chỗ rỗ này tên là Vương Nhị Bình, có thể xem là có quan hệ tốt với cậu.
Vương Nhị Bình thân với cậu hoàn toàn vì Yến Thiệu hào phóng, thường xuyên bao ăn ở căn tin hoặc mấy quán tập hóa, lại còn có một nhóm "đại ca" bên ngoài, có chỗ dựa.
Mới không gặp một kì nghỉ hè, Vương Nhị Bình cảm thấy Yến Thiệu thật sự thay đổi rất nhiều. Thần thái, giọng điệu, đến cử chỉ đều chậm rãi, không khoác lác. Nhất là cặp mắt đen láy nhìn thẳng làm cậu ta thấy rờn rợn.
Cậu ta hỏi: "Miệng mày bị gì thế? Đám bên 11/5 gây chuyện à?"
🐟: sửa lại lớp một chút cho dễ hiểu chứ gọi lớp Năm thì nó kì kì."Không phải." Yến Thiệu không muốn nhiều lời.
Vương Nhị Bình đợi một lúc không thấy cậu nói tiếp, cậu ta gượng gạo cười hai tiếng, "Tao nghe nói hôm qua mấy thằng bên 11/5 muốn tìm người đánh mày, nên tao hỏi thử xem mày biết không."
Trong trường, ngoài nhóm lớp còn có nhóm chung cả trường và vô số nhóm bạn bè. Các tin đồn bát quái lan truyền khắp nơi. Ai thích hóng hớt, buôn chuyện thì chỉ cần tham gia vài nhóm là nắm được rất nhiều tin tức nhỏ lẻ.
🐟: nhóm ở đây kiểu như box chat, group fb ấyBọn lớp 11/5 muốn đánh cậu, cậu biết không? Tất nhiên là không rồi.
Cậu ngẩng ra, "Vì sao?"
Vương Nhị Bình ha hả cười, trong lòng chửi thầm, vì sao ấy hả, còn vì sao nữa, vì mày hay ra vẻ quá, người ta ngứa mắt đó.
Cậu ta nói: "Không biết, chắc bọn nó bị ngu."
Trong lớp chỉ có hai người, nói chuyện cũng không cần hạ giọng.
Dụ Liễm ngậm một miếng bánh mì, đeo cặp sách, đi vào lớp từ cửa sau, vừa khéo nghe được câu nói cuối cùng của Vương Nhị Bình. Hắn đi tới, đá vào cái ghế.
Hôm nay hắn không đeo khuyên tai nhưng khí chất bấ đạo kia cũng không giảm đi chút nào.
Hắn cắn bánh mì, giọng ngái ngủ, lười biếng" "Phiền cậu tránh ra một chút."
Vương Nhị Bình quay đầu lại.
Học sinh mới chuyển trường ngày hôm qua đứng sau lưng cậu ta, nhìn dáng vẻ ngông cuồng kia, cậu ta lại quay lại nhìn Yến Thiệu thêm lần nữa.
Chịu nổi không? Có người còn ra vẻ hơn mày nè, mày chịu nổi không đó!!!?
Yến Thiệu cúi đầu cầm bút đọc sách, chỉ để lộ một bên mặt điềm tĩnh, như thể mọi chuyện xung quanh đều không liên quan đến cậu.
Vương Nhị Bình: "..." Đù má? Đây là Yến Thiệu mà mình biết hả?
Dụ Liễm đứng một bên chờ, có hơi mất kiên nhẫn, hắn lớn giọng, mang theo chút giọng mũi, khàn khàn: "Bạn học, tránh hộ cái!"
Vương Nhị Bình hốt hoảng về chỗ.
Dụ Liễm đặt cặp sách lên bàn, trong tay cầm túi đồ ăn sáng - tiểu long bao và sữa đậu nành, bánh mì chỉ dùng để lót bụng, đây là bữa chính.
Hắn mở hộ nhựa dùng một lần, ngay lập tức, mùi thơm của tiểu long bao lan khắp lớp, kí©h thí©ɧ vị giác vô cùng.
Một tiếng "ọt" vang lên, lọt vào tai Yến Thiệu và Dụ Liễm. Bụng Yến Thiệu lại không biết điều mà réo lên.
Miếng bánh mì trên miệng Dụ Liễm còn ăn chưa xong, động tác tách đũa cũng khựng lại, hắn liếc nhìn Yến Thiệu. Yến Thiệu giả vờ như không biết gì, cúi đầu đọc sách. Dụ Liễm quay đầu lại, tách đũa, phủi mấy mảnh dăm rồi cầm sữa đầm nành uống một ngụm.
"Ọt ọt~"
Yến Thiệu: "..."
Cậu mím môi, lúng túng.
"Cậu không ăn sáng à?" Dụ Liễm nhịn không được mà hỏi.
"Ăn rồi." Yến Thiệu đáp, "Nó đang tiêu hóa, không phải đói đâu."
"Ồ." Dụ Liễm ừ một tiếng rồi cũng không nói thêm.
Nước miếng trong miệng Yến Thiệu lại tiết ra nhiều hơn, cậu bỏ sách xuống, rời khỏi lớp. Cậu quyết định để mắt nghỉ một chút, nhìn ra xa để dưỡng thị lực, dù sao cũng mới thoát được cặp kính dày cộp.
Chuyện Vương Nhị Bình nói, cậu đã ghi nhớ. Cậu không biết nguyên thân đã đắc tội bao nhiêu người, chỉ biết là nhiều người muốn đánh cậu lắm.
Cốt truyện chính xoay quanh nhân vật chính. Lúc này, Yến Thiệu còn chưa chính thức xuất hiện. Nhân vật phụ vai phản diện lẽ ra phải xuất hiện ở căn tin hồi trưa hôm qua. Nhưng vì Yến Thiệu dẫn Dụ Liễm đi vòng vòng khắp trường mà không thấy căn tin nên tình tiết kia xem như hỏng rồi.
Tiết đầu là tiết Ngữ Văn của Dịch Chi, sau giờ học, thầy gọi Dụ Liễm vào văn phòng, chủ yếu là về ký túc xá. Bố hắn muốn hắn ở nội trú nhưng Dụ Liễm lại không nghe.
Dịch Chi nhẹ giọng khuyên nhủ, Dụ Liễm cúi đầu chà chà đế giày, lại nhìn chằm chằm tách trà của thầy như đã đi vào cõi thần tiên, không trả lời cũng chẳng đồng ý, tóm lại là ngầm từ chối.
Dịch Chi thở dài, bảo hắn về lớp trước rồi gọi Yến Thiệu đến.
Dụ Liễm về lớp, động tác đọc sách của Yến Thiệu vẫn không chút thay đổi, lưng thẳng tắp như đã được huấn luyện, vẻ mặt tập trung, như thể tách biệt hoàn toàn với tiếng động bên ngoài.
Hắn duỗi tay gõ nhẹ vào góc bàn của cậu, Yến Thiệu ngẩng đầu nhìn hắn, lúc này Dụ Liễm mới thấy rõ khóe miệng trầy xước của cậu, trông như... vừa bị đánh. Hắn nghĩ thầm, với cái tính thiếu đánh của Yến Thiệu, sớm muộn gì cũng bị đòn.
Hắn nói: "Thầy chủ nhiệm gọi cậu."
"Ừ." Yến Thiệu khép sách lại.
Cậu đến ăn phòng, gõ cửa rồi mới vào.
Dịch Chi nhìn vết thương trên khóe miệng cậu, hỏi: "Vết thương trên miệng em là sao đấy?"
"Va phải ạ." Giải thích chuyện đó quá phiền phức, Yến Thiệu không chút do dự mà đáp gọn.
"Em lại đánh nhau đúng không?"
"Không phải ạ." Là bị đánh.
"Yến Thiệu, em đã học lớp 11 rồi, còn muốn tiếp tục lêu lỏng thế này à? Hết học kì sau là em lên 12 rồi..." Dịch Chi bắt đầu thao thao bất tuyệt. Là giáo viên dạy văn, lời lẽ dĩ nhiên lưu loát, từng câu từng chữ đều thấm thía, chẳng có cơ hội cho Yến Thiệu xen vào.
May mà hai phút sau đã đến tiết khác.
Cả hai người cùng bàn lần lượt bị gọi vào văn phòng, học sinh trong lớp bắt đầu tán dóc đủ chuyện. Đám nữ sinh tụm lại với nhau nghi ngờ vết thương trên miệng Yến Thiệu là do Dụ Liễm đánh. Dụ Liễm cứ thế mà vô tình cõng cái nồi từ trê trời rơi xuống này.
Buổi trưa, Yến Thiệu rút kinh nghiệm. Vừa hết tiết, cậu lặng lẽ đi theo hai nữ sinh đang bàn xem ăn gì, thế là thuận lợi đến được căn tin. Cậu nhìn bảng giá, chọn một phần cháo trắng.
Tiền trong thẻ cơm của cậu không còn nhiều. Lúc nhập học nạp vào một trăm tệ, tổng tài sản chỉ có hơn một trăm hai mươi.
Đồ ăn trong căn tin tuy rẻ nhưng Yến Thiệu vẫn phải tiết kiệm.
*
Yến Thiệu không ngờ, lời nói buổi sáng của Vương Nhị Bình ứng nghiệm ngay vào buổi chiều.
Hết tiết hai, Yến Thiệu đi WC giải quyết nhu cầu. Khi đang rửa tay ở bồn nước, bỗng một nhóm thanh niên "thân mật" khoác vai cậu, Yến Thiệu mờ mịt. Ba cậu thanh niên chặn cậu bên trong, hai đứa ốm tong teo, một đứa thì mập mập lùn lùn.
Bọn này tỏ vẻ thân thiết khoác vai cậu nhưng miệng thì mỉa mai. Sắc mặt Yến Thiệu lạnh lùng, trong lòng biết rõ mấy người này không có ý tốt. Cậu không thể giãy ra, cũng không thoát nổi.
Không biết lúc nào, nhà vệ sinh chỉ còn bốn người bọn họ.
"Yến Thiệu, mày còn nhớ tao không? Ha, nói thật, học kì trước mày xuống tay cũng nặng quá đấy, hại tao phải nằm trên giường nửa tháng trời." Một tên cao gầy lên tiếng, gò má hắn hóp vào, tướng mạo gian xảo, dưới mắt còn có hai quầng thâm.
Yến Thiệu không quen, cũng không nhớ rõ hắn nhưng chắc chắn một điều, nguyên thân không có khả năng đánh tên này tới mức "nằm liệt nửa tháng", cậu không có khả năng đó.
Tên cao gầy thấy cậu thản nhiên thì cười khẩy: "Bây giờ không có ai giúp được mày đâu, bố mày nói rồi, bố mày phải khiến mày hối hận. Mày dám tìm người tới đánh tao hả? Hả?"
Hắn dùng mu bàn tay vỗ mặt Yến Thiệu, Yến Thiệu nghiêng đầu tránh.
Nam sinh kia "Ây da" một tiếng, "Tránh à? Hôm này mày có thể tránh được tao chắc? Lần trước không phải ngầu lắm sao, kéo theo cả đám anh lớn, sao? Không có ai chống lưng nên mày sợ rồi à?"
Yến Thiệu quay đầu lại, đôi mắt hẹp dài như phủ một lớp hơi nước, "Cậu muốn làm gì?"
Tên cao gầy nhìn cậu, giờ mới nhận ra cậu cũng khá ưa nhìn. Hắn đổi ý. Ban đầu hắn chỉ muốn dạy cho cậu một bài học nhưng giờ lại càng muốn phá nát vẻ bình thản này, muốn thấy cậu quỳ xuống khóc lóc tha thứ.
"Mày nói thử coi tao có thể làm gì?" Hắn cười nham hiểm, cả người toát ra vẻ bỉ ổi. Hắn lùi một bước, dang hai chân ra, nhướn mày khıêυ khí©h: "Mày chui qua đây, tao có thể cân nhắc xí xóa chuyện cũ."
Yến Thiệu cụp mắt nhìn xuống nền gạch men trắng, trong không khí thoang thoảng mùi hôi, hai bên vai và cánh tay của cậu đang bị hai tên kia khống chế.