Chương 3: Tiệm net

Editor: Cá

W: _Cas2619_

Yến Thiệu đeo cặp sách đứng trước quầy lễ tân của tiệm net, trông lạc lõng so với khung cảnh xung quanh, như con cừu non bị lạc vào hang sói, hiền lành và yếu ớt.

Người phụ nữ trung niên mặc đồ đen đưa mì gói cho khách xong, quay lại đã trông thấy cậu, "Tới rồi à, sớm đấy!"

Người phụ nữ uốn như mấy bà chủ trọ, ánh mắt sắc bén, lộ vẻ khắc nghiệt, dáng người hơi mập, đốt ngón tay thô bè, chiếc nhẫn vàng trên ngón áp út siết căng vào thịt.

Bà là bà chủ quán net - Trần Mai Hồng.

"Dì Trần, giờ cháu bắt đầu làm việc luôn hay sao ạ?" Yến Thiệu hỏi

"Ừ, chút nữa dì chỉ cho cháu mấy việc cần làm ."

Yến Thiệu gật đầu. Hai hôm trước, sau khi đi cắt tóc, cậu nhìn thấy tờ giấy tuyển nhân viên dán trước tiệm net, thế là cậu bước vào hỏi.

Trần Mai Hồng đang cần người phụ giúp, thấy cậu ngoan ngoãn, mà thuê làm bán thời gian thì cũng rẻ nên giữ cậu lại, còn có nguyên nhân khác là gần đây cũng chẳng tuyển được ai.

Suy nghĩ của Yến Thiệu rất đơn giản, cậu thiếu tiền nên muốn kiếm thêm một ít, cậu và Trần Mai Hồng đã chốt là trả lương vào mỗi chủ nhật.

Cậu chọn làm ở đây vì hai lí do, thứ nhất là gần nhà, thứ hai là do bà chủ dễ nói chuyện, cho phép cậu dùng máy tính ở quầy lễ tân học khi rảnh.

Trời dần tối, đồng hồ chỉ 11 giờ 30 phút, Yến Thiệu vừa đóng gói mì gói cho khách đem về, quay lại đã thấy Trần Mai Hồng ngồi sau máy tính quầy lễ tân.

Thấy cậu đến gần, Trần Mai Hồng nói: "Hôm nay thế là được rồi, cháu về trước đi."

"Vâng." Yến Thiệu nghe xong gật đầu. Cậu đeo cặp sách lên, đẩy cửa bước ra ngoài.

Không khí bên ngoài mát lạnh, cậu thở ra một hơi, đi về nhà, nhưng mới đi được hai bước cậu đã dừng lại.

Trời tối đen như mực, chỉ lác đác vài bóng đèn đường còn sáng, từng tòa nhà giống nhau như đúc trong bóng tối, Yến Thiệu đưa tay gãi má, xua mấy con côn trùng bay vo ve bên mặt.

Nhà mình... Là căn nào nhỉ?

Yến Thiệu về đến nhà thì đã gần 12 giờ, nhà cậu trên tầng 5, Yến Thiệu tới trước cửa, chưa kịp mở, bên trong đã vọng ra tiếng đồ đạc loảng xoảng và tiếng người phụ nữ the thé chói tai bên trong.

Căn nhà cách âm không tốt, tiếng động vang vọng cả hành lang, Yến Thiệu mím môi, tra chìa khóa vào lỗ.

Cậu đã nói với mẹ nguyên thân tối nay sẽ về muộn, mẹ cậu cũng không hỏi nhiều, bởi vì nguyên thân bình thường đi thâu đêm không về.

Yến Thiệu đẩy cánh cửa sắt bên ngoài chiếc cửa xếp ra, tiếng động càng rõ ràng.

"Mẹ nó, làm cái gì cũng không nên hồn, sao mày không chết quách đi cho rồi, hả!?" Giọng người đàn ông gào lên, khàn đặc, miệng buông những lời tục tĩu.

Cảnh tượng bên trong hiện ra trước mắt Yến Thiệu.

Người phụ nữ ngồi bệt trên sàn, hai tay ôm ngực, còn gã đàn ông thì không ngừng đá vào người bà ta. Phòng khách không quá rộng, mọi thứ đều bày ra trước mắt, vài chiếc ghế ngã nghiêng bên cạnh bàn, chai bia rơi vỡ trên sàn, chất lỏng vàng nhạt loang trên gạch men.

Bố của nguyên thân lại uống say.



Chăn ga trong khách sạn trắng tinh, rèm cửa dày nặng được kéo kín mít, chiếc va li đen đặt ở góc tường. Tiếng nước trong phòng tắm ngừng lại, lát sau, cửa phòng tắm mở ra, Dụ Liễm bước ra ngoài.

Hắn mặc một cái qυầи ɭóŧ tứ giác đen, tóc còn ướt, từng giọt nước nhỏ xuống.

Hôm nay, sau khi trèo tường ra khỏi trường, hắn đi ăn, dạo quanh một lúc rồi về thẳng khách sạn - cái chỗ khỉ ho cò gáy này thật sự chẳng có gì thú vị để đi chơi.

Dụ Liễm ngồi xuống mép giường, với lấy điện thoại ở đầu giường, tin nhắn WeChat hiện lên dày đặc.

Hắn bấm vào tin nhắn của Tiêu Phủ Bạch, ngón tay lướt trên màn hình.

【 ĐM, cái thằng ngu ở cạnh nhà ngày nào cũng hỏi tao mày chuyển trường đi đâu rồi, nó vẫn còn muốn tóm mày hả! 】

【Mặt mũi đâu mà nó dám hỏi thế không biết, nếu không phải do nó thì mày có chuyển trường đâu!!!】

【 Tức chết tao rồi, cái thằng ngu đó! 】

【 ĐM ĐM ĐM 】

【 A Liễm, bao giờ bố mày cho mày về thế? 】

【 Thiệt tình, trường không có mày làm tao chán chết đi được à ~】

Dụ Liễm đá lưỡi vào phần thịt non trong má, một tay gõ chữ trên bàn phím điện thoại.

Dụ Liễm: Không biết.

Dụ Liễm: Lần sau nó đến tìm mày, cứ bảo là tao gặp nó lần nào thì tao tẩn lần đó.

Tiêu Phủ Bạch là bạn học của Dụ Liễm ở trường cấp ba kia, cũng là bạn lớn lên với hắn, nghe tin Dụ Liễm phải chuyển trường trong học kì này, cậu ta còn buồn rầu suốt một khoảng thời gian.

Cậu ta chỉ không rõ một điều, bố Dụ Liễm vì chuyện đánh nhau này mà quyết định chuyển trường cho hắn, nhưng đây cũng không phải là lần đầu tiên Dụ Liễm đánh nhau, Trước đây, bố hắn không quan tâm nhưng lần này lại can thiệp, vừa về đã chuyển trường cho hắn, lại còn chuyển đến nơi hẻo lánh như thế này.

Vụ đánh nhau đó Tiêu Phủ Bạch không tham dự, chỉ có Dụ Liễm biết sự tình bên trong, nhưng hắn lại không kể chi tiết, một mình Tiêu Phủ Bạch ở lại trường, ngày nào cũng nhớ Dụ Liễm đến mức phát điên vì xung quanh toàn là tình anh em giả dối, đều lấy lòng cậu ta vì gia thế!

Cô đơn quá đi...

Cậu ta trả lời tin nhắn rất nhanh.

Tiêu Phủ Bạch: Được rồi! Đảm bảo truyền đạt đầy đủ!

Tiêu Phủ Bạch: Đại ca Dụ ở trường mới thế nào? Ổn không?

Dụ Liễm nghĩ một chút, gõ: Đừng nói nữa, hôm nay tao gặp phải một thằng nhóc khờ.

Di động rung lên, Tiêu Phủ Bạch nhắn lại: Nhóc khờ? Thằng nhóc khờ gì? Đại ca Dụ, từ bao giờ mà mày mắng người ta nhẹ nhàng thế?

Dụ Liễm đến trước tủ lạnh, mở ra lấy một lon nước có ga, tiếp tục gõ: Nói nghiêm túc, tao nghi ngờ đầu óc nó có vấn đề thật đấy...

Ngón tay hắn khựng lại, không muốn cho Tiêu Phủ Bạch biết bản thân bị đối phương dắt đi lòng vòng hơn mười phút. Nếu Tiêu Phủ Bạch biết, chắc chắn sau này sẽ lôi ra cười nhạo hắn.

Dụ Liễm: Chậc, đừng nói cái này nữa, phiền quá.



Trong căn phòng thuê, ghế ngã trái ngã phải, thượng vàng hạ cám* gì cũng bị vứt đầy đất. Người đàn ông trung niên nằm bẹp dí trên nền nhà, đối lập với bộ dáng hùng hổ vài phút trước.

(*) thượng vàng hạ cám: đủ các thứ, các loại, từ cái quý nhất cho đến cái tầm thường nhất

Khóe miệng Yến Thiệu bầm tím, khớp ngón tay trầy xước, cậu ngồi dựa vào tường, ngực phập phồng, thở dốc. Mẹ nguyên thân vẫn giữ nguyên tư thế phòng vệ cứng đờ, như thể bị dọa đến choáng váng.

Vài phút trước, Yến Thiệu mở cửa ra, nhìn gã say rượu đá phụ nữ, trong đầu cậu lập tức lóe lên vài phương án. Cậu không thể đánh lại gã, cậu muốn vào phòng lấy điện thoại gọi cảnh sát.

Tình huống này cậu đã gặp vài lần từ khi xuyên đến đây, người phụ nữ này sẽ không phản kháng, gã đàn ông say mèm thì trút giận thẳng tay.

Không ai đến can thiệp, mặc dù hàng xóm xung quanh nghe thấy động tĩnh, họ cũng chỉ coi như một màn kịch, hôm sau đem ra buôn chuyện.

Mấy hôm trước, Yến Thiệu từng đề nghị mẹ gọi cảnh sát, nhưng bà ta không những không cho phép mà còn ngăn cậu lại. Yến Thiệu không hiểu, vì sao đã bị đối xử thế này rồi mà bà ta còn bảo vệ gã đàn ông kia.

Hôm nay cũng vậy.

Yến Thiệu định lén lút về phòng từ sau lưng người đàn ông, nhưng bị mẹ nhìn thấy, có lẽ vì hai ngày trước Yến Thiệu đã đề cập chuyện báo cảnh sát nên bà ta biết cậu định làm gì, bà ta dùng giọng bén nhọn gọi cậu lại, bảo cậu đừng can thiệp chuyện của người lớn.

Gã đàn ông say rượu ra tay là không phân biệt ai, gã tát Yến Thiệu một cái, bị Yến Thiệu đẩy lại. Gã dẫm phải chai rượu trên sàn, té ngã, ót đập mạnh xuống đất rồi bất tỉnh.

Yến Thiệu đỡ tường đứng dậy, quay đầu thấy một cái đầu nhỏ ló ra ngay trước phòng mình, cái đầu nhỏ kia thấy cậu đã nhìn thấy mình vội vàng rụt về, hệt như chim sợ cành cong.

Cậu trở về phòng, mặc kệ phản ứng của người phụ nữ bên ngoài, mặc kệ gã đàn ông còn sống hay đã chết.

Trong căn phòng đơn sơ, một chiếc bàn gỗ cũ kỹ đặt ngay trước cửa sổ, song sắt ngoài cửa sổ đã gỉ sét, một thằng bé cao khoảng đùi cậu đứng sau chiếc ghế.

Tóc thằng bé hơi dài, màu da vàng như nến, do suy dinh dưỡng nên không trắng trẻo mập mạp như mấy đứa trẻ cùng tuổi. Nó sợ hãi trốn sau chiếc ghế cao hơn mình, đôi mắt đen láy giống Yến Thiệu vài phần, như con nai bị dọa sợ.

Đây là em trai của nguyên thân, một đứa trẻ 6 tuổi.

Cũng chính vì để chăm sóc nó nên người phụ nữ bên ngoài mới làm đồ thủ công tại nhà, làm xong thì mang tới xưởng giao.

Nguyên thân không ưa nó, thường xuyên đánh đập, sự sợ hãi đã hình thành tiềm thức tránh né của đứa trẻ.

Yến Thiệu đặt cặp sách lên bàn, xem như trong phòng chỉ có một mình cậu, đến tủ quần áo kiếm đồ mặc.

Cậu không giỏi ứng phó với trẻ con.

Khi Yến Thiệu đi ngang qua phòng khách để đến phòng tắm, không còn thấy bóng dáng của người phụ nữ và gã đàn ông kia nữa. Sau khi rửa mặt xong, cậu leo lên chiếc giường gỗ, đắp chăn ngủ. Chiếc giường gỗ kẽo kẹt kêu như sắp sập tới nơi.

Với Yến Thiệu mà nói, mọi thứ ở đây đều rất tệ hại nhưng cậu vẫn cần nghĩ ngơi, một giấc ngủ ngon sẽ giúp cậu cảm thấy tốt hơn vào ban ngày.

Hiện tại cậu còn quá yếu, không thể thay đổi bất cứ thú gì.

Trong phòng, đứa bé vẫn nấp sau ghế, rụt rè thò đầu ra như chim cút nhìn Yến Thiệu nằm trên giường rồi nhanh chóng rụt về. Nó chỉ dám lén quan sát cậu qua kẽ hở của ghế gỗ. Không biết đã qua bao lâu, nó mới ra ngoài rửa mặt, rồi trở về với bộ đồ ngủ trắng in đầy hình vịt con màu vàng, tay chân ngắn ngũn trèo lên giường.

Chiếc giường lại vang lên tiếng kẽo kẹt.

Nó dừng một chút, đợi tiếng động ngừng hẳn và Yến Thiệu không tỉnh, nó mới tiếp tục trèo lên.

Sáng hôm sau, Yến Thiệu đúng giờ thức dậy trên chiếc giường gỗ. Vừa cử động, vết thương ở khóe miệng đã bị kéo căng. Yến Thiệu khẽ hít sâu ngồi yên một lúc rồi mới rời giường, nhẹ bước qua đứa trẻ đang ngủ say.

Lúc đánh răng, vết thương nơi khóe miệng không tránh khỏi lại nứt ra, cơn đau khiến cậu tỉnh táo hẳn. Trong gương, gương mặt thanh tú kia sưng lên, đặc biệt là ở khóe miệng. Cậu đưa tay ấn nhẹ.

Khóe miệng vốn rách do va vào răng, thịt non bên trong đã rách một mảng lớn, khi nhổ nước súc miệng còn thấy cả máu.

Rõ ràng là tối qua chưa đau đến thế này.

Yến Thiệu khẽ thở dài, mấy hôm tới sẽ khó ăn uống đây.

Đeo cặp lên vai, đi ngang qua phòng khách, mẹ nguyên thân đã dậy, ở trong bếp vo gạo nấu cơm. Yến Thiệu không thể ở lại ăn sáng, mẹ nguyên thân cho cậu hai đồng, bảo cậu tự mua đồ ăn sáng đi.

Dưới lầu có mấy quầy ăn sáng đã bày biện đầy đủ từ sớm. Yến Thiệu xuống lầu mua một đồng bánh quẩy với một đồng bánh bao.

Cậu một tay cầm túi bánh quẩy và bánh bao, một tay cầm "bản đồ" đến trường, vừa đi vừa ăn.