Chương 2: Lạc đường

Editor: Cá

W: _Cas2619_


Sau khi giới thiệu học sinh chuyển trường, ngay sau đó là chuyển sách giúp học sinh mới, Dịch Chi gọi một vài học sinh nam khỏe mạnh, đi theo ông đến phòng tài liệu giảng dạy để lấy sách.

Yến Thiệu vẫn còn hơi ngơ ngác, cậu theo thói quen đẩy mắt kính, nhưng chỉ có thể chạm vào không khí, thân thể này không bị cận thị nên cũng không cần đeo mắt kính.

Cậu cúi đầu, chăm chú nhìn vào một điểm nào đó trên bàn.

Yến Thiệu có trí nhớ rất tốt, những chi tiết chính của câu chuyện này vẫn còn in đậm trong đầu cậu. Cậu nhớ trong truyện gốc, ngày đầu đi học, Dụ Liễm chọn ngồi cạnh một bạn nam khá bình thường và ít nói.

Cậu không khỏi tự hỏi có phải vì việc bất ngờ xảy ra lúc sáng đã khiến cốt truyện thay đổi rồi không, dù sao thì cậu cũng coi như đã gặp qua nhân vật chính một lần rồi.

Nhưng giây sau, cậu đã gạt bỏ ý nghĩ đó.

Vì Dụ Liễm vừa sờ cằm, vừa nhíu mày, liên tục nhìn về phía cậu, "Hình như chúng ta đã gặp nhau ở đâu rồi thì phải?"

Yến Thiệu: "..."

Cậu im lặng hai giây rồi nói: "Ở cầu thang."

Còn chưa tới một tiếng đồng hồ, trong lòng Yến Thiệu đã gắn mác hay quên cho Dụ Liễm.

Nghe được câu trả lời, Dụ Liễm chỉ "ồ" một tiếng rồi không để ý cậu nữa, ngay tiết đầu sách của hắn đã được phát, Dụ Liễm chất đống sách vào góc bàn rồi nằm úp xuống ngủ hết cả buổi sáng, âm thanh ồn ào khi Dịch Chi cho lớp bầu ban cán sự cũng không thể làm hắn tỉnh.

Ngày đầu tiên cũng không học những bài quan trọng, thầy cô chỉ giao bài tập về nhà nên Dụ Liễm yên ổn vượt qua một buổi sáng.

Yến Thiệu đời trước học ban xã hội, mà nguyên thân lại học tự nhiên, trừ môn bắt buộc, những môn khác, hai năm rồi Yến Thiệu chưa đυ.ng tới, khá mới lạ, nguyên thân đang học kì 2 lớp 11, muốn theo kịp chương trình cũng không quá khó.

Buổi sáng hôm đó, Yến Thiệu vùi đầu vào mấy môn khoa học tự nhiên này, sách của nguyên thân không khác sách mới là bao, trừ trang đầu ghi tên, và vài trang vẽ bùa vẽ chú ở trong thì không có bút kí nào khác.

Cũng hiếm có người nào lười đến mức này.

Tiếng chuông báo hết tiết thứ tư vang lên giữa trưa, thầy giáo thông báo đã hết tiết, học sinh lục tục kéo nhau ra căn tin ăn trưa. Vì mới khai giảng nên ai nấy vẫn còn rất háo hức đi ăn.

Giờ giải lao buổi trưa, chuông reo, học sinh lần lượt ra khỏi lớp để đi ăn trưa. Mới đầu năm nên ai cũng háo hức đi ăn. Trong vòng năm phút lớp học đã vắng tanh chỉ còn Yến Thiệu và Dụ Liễm đang ngủ. Yến Thiệu đóng sách lại, dụi mắt vì buồn ngủ, bụng cậu đã bắt đầu réo. Yến Thiệu đặt tay lên bụng, xoa vài cái rồi đứng dậy xuống căn tin.

Cửa sổ mở ra, Yến Thiệu đứng dậy, ánh nắng chói chang bị chắn một phần, phần kia chiếu xuống gương mặt đang nhắm nghiền của Dụ Liễm, hắn hơi nhíu mày rồi tỉnh lại.

Dụ Liễm ngẩng đầu nhìn lớp học không một bóng người, hắn lấy điện thoại trong hộc bàn ra xem, đã 12 giờ.

Yến Thiệu vừa định đi ngang qua bàn Dụ Liễm thì bị Dụ Liễm túm lại, lòng bàn tay ấm áp của hắn chạm vào cổ tay mát lạnh của cậu, đôi mắt đen bình thản của Yến Thiệu hạ xuống nhìn Dụ Liễm.

Dụ Liễm há miệng, định gọi tên cậu nhưng phát hiện mình còn chả biết tên người ta, "Này, bạn học, căn tin ở đâu thế?"

Giọng hắn khàn khàn, vẫn còn buồn ngủ, so với buổi sáng thì càng thêm lời biếng, như không có xương mà dựa lên bàn, má trái in hằn vết do nằm ngủ, nhưng hoàn toàn không làm giảm đi vẻ tuấn tú trên gương mặt này.

Yến Thiệu chần chừ giơ tay, chỉ hướng phía sau vách tường: "Ở hướng đó."

"Cảm ơn." Dụ Liễm thả tay cậu ra, xoa xoa tóc mình, cầm điện thoại ra khỏi lớp.

Dụ Liễm rời khỏi khu dạy học, đi theo hướng Yến Thiệu nói, càng đi lại càng cảm thấy sai sai, theo như bình thường, bây giờ sẽ có ít nhiều bạn học từ căn tin về lớp, nhưng hắn đi một mạch, đường vẫn vắng vẻ lạ thường.

Cho tới khi hắn đi qua sân thể dục, thấy sân vận động.

Dụ Liễm: "..."

Đệt, có phải tên mọt sách kia cố ý trả thù hắn không!?

Dụ Liễm xoay người, chỉ thấy con mọt sách kia đứng sau hắn, vẻ mặt mù mịt.

Yến Thiệu đi sau Dụ Liễm vài bước, lần lượt đến của sân vận động, cậu ngẩng đầu nhìn, đôi mắt đen lộ vẻ nghi hoặc.

Buổi sáng cậu đã dạo quanh trường một vòng, trong trí nhớ của cậu, căn tin ở hướng bên này,

Một lát sau, Yến Thiệu mấp máy, "Đi nhầm."

Dụ Liễm đi lại gần cậu, vừa vặn nghe được lời này.

Dụ Liễm: "???"

"Cậu chơi tôi hả!?" Dụ Liễm nhếch mép cười khẩy.

Yến Thiệu nhận thấy cậu cùng Dụ Liễm cách nhau chỉ khoảng một cánh tay, Dụ Liễm duỗi tay là có thể túm được cổ áo cậu - chỉ cần hắn muốn.

Yến Thiệu "không dấu vết" lùi lại ba bước, "Không có, tôi nhớ nhầm thôi."

Dụ Liễm bật cười: "Tôi hỏi cậu, cậu học ở đây bao lâu rồi?"

Yến Thiệu hơi hé môi: "Một năm rưỡi."

Nói đúng ra thì cậu cũng chỉ mới tới đây thôi.

"Một năm rưỡi, mà cậu nói nhớ nhầm, nhìn tôi giống đồ ngu à?" Sắc mặt Dụ Liễm âm trầm.

Hắn không hiểu mạch não của Yến Thiệu, cố ý chỉ sai đường cho người khác, còn đi theo phía sau, đây là thiếu tôn trọng hay là đang khıêυ khí©h?

Ai biết được giây tiếp theo, Yến Thiệu nhận lỗi: "Thật xin lỗi."

Lại là ba từ đó, trong cùng một ngày, từ cùng một người Dụ Liễm nghe được hai lần, hơn nữa thân hình gầy yếu của cậu khiến hắn không cảm thấy đây là kiểu trêu chọc bình thường — tổng thể, hắn cảm thấy mình bị chơi, thực sự khó chịu.

"Đừng có bày trò, dẫn tôi tới nhà ăn đi." Cả người Dụ Liễm toát ra khí chất của một tên ác bá.

Yến Thiệu ngây ngốc gật đầu: "Được."

Người này tính tình không tốt lắm, nhưng vẫn còn nghe lí lẽ.

Thế là mười mấy phút sau, Yến Thiệu dẫn Dụ Liễm đi vòng quanh sân trường, chỗ nào trong trường cậu nhìn cũng thấy lạ, cứ đi tới đi lui, lại quay về dưới khu dạy học.

Cậu đã có tật xấu này từ nhỏ, cứ đến chỗ lạ là không nhớ đường, cho nên cậu rất ít ra khỏi nhà.

Dụ Liễm theo sau cậu, không nhịn được nữa, tốt lắm, tên này rõ ràng coi hắn như thằng ngốc mà dắt đi lòng vòng, hắn lấy tay móc cổ áo Yến Thiệu.

Hôm nay Yến Thiệu mặc áo len cổ tròn, cổ áo bị kéo, cổ họng cậu nghẹn lại, suýt sặc nước bọt.

"Mẹ nó, cậu..." Dụ Liễm đã đói muốn chết, thiếu niên dáng người cao lớn, hắn cao hơn cậu nửa cái đầu, bóng của hắn trùm xuống, cảm giác rất áp lực, "Rốt cuộc cậu có biết căn tin ở đâu không thế?"

"Tôi..." Yến Thiệu ngập ngừng, "Tôi biết, chỉ là... không nhớ rõ."

Lông tơ sau lưng cậu dựng đứng, như có từng đợt gió lạnh lùa vào cổ áo, cậu không kiềm được mà căng thẳng.

Trong nguyên tác, Dụ Liếʍ đánh nhau, trốn học, cái gì cũng thành thạo, đánh người cũng tàn nhẫn, chưa bao giờ nương tay.

Khi Yến Thiệu thực sự cảm nhận khí thế bao quanh Dụ Liễm khi tâm trạng hắn không tốt, luồng áp lực đó như trực tiếp đập vào người cậu. Ý nghĩ "mình sắp bị đánh" so với buổi sáng còn mãnh liệt hơn.

Yến Thiệu bình tĩnh suy nghĩ một chút, nếu Dụ Liễm thật sự động thủ, cậu sẽ ngồi xuống ôm đầu để giảm thiểu tổn thương cho cơ thể.

Đúng lúc này, một tiếng "ọc ọc" khẽ vang lên, phá vỡ bầu không khi căng thẳng. Bụng Yến Thiệu đang réo.

Bàn tay đang nắm cổ áo của cậu thả lỏng ra, Yến Thiệu thở phào.

"Thôi vậy." Dụ Liễm từ bỏ.

Hắn xoay người, bước về phía cửa hàng tạp hóa, Yến Thiệu suy nghĩ vài giây, rồi giữ khoảng cách bước theo sau, về khoản phương hướng cậu rất tệ nên việc tìm đường thế này, cậu tin người khác hơn.

Nhưng đi được một đoạn, Dụ Liễm lại rẽ vào một bãi đất trống, bên cạnh có một dãy bồn hoa, hắn nhấc chân dẫm lên, ngẩng đầu ước lượng độ cao của bức tường.

Yến Thiệu dừng bước.

Cậu nhanh chóng nhận ra Dụ Liễm không phải đi tìm căn tin hay tạp hóa, mà là muốn trèo tường ra ngoài.

Dụ Liễm ngó nghiêng xung quanh, ngoái đầu lại, bắt gặp đôi mắt dài và trong của Yến Thiệu, khuôn mặt thanh tú lúc này trông quỷ dị đến rợn người. Hắn thậm chí còn không biết đối phương đi theo mình từ lúc nào.

Hắn gầm nhẹ một tiếng: "Đệt mẹ! Cậu đi theo tôi làm gì?"

Đôi mắt phượng đầy vẻ bất lực.

Yến Thiệu ngẩng đầu nói: "Tôi đói bụng."

Cậu tưởng hắn đi mua đồ ăn nên mới lẽo đẽo theo sau. Yến Thiệu có một "kỹ năng" kì diệu, dù người khác có chỉ đường cho cậu, cậu vẫn có thể đi lạc, bánh mì cậu ăn sáng nay cũng là do tình cờ đi ngang siêu thị.

"Cái đệt, cậu đói bụng thì tôi có sữa cho cậu bú chắc!?" Dây lí trí trong đầu Dụ Liễm sắp đứt tới nơi, "Tôi cảnh cáo cậu, nếu cậu dám mách chuyện tôi trèo tường cho người khác..."

Hắn siết nắm đấm, đe dọa: "Hiểu chưa?"

"Ò." Yến Thiệu gật đầu.

Chiều hôm đó, chỗ ngồi bên cạnh Yến Thiệu vẫn trống không.

"Này! Yến Thiệu, bạn học mới đâu rồi?" Một bạn nữ tò mò ghé đầu hỏi.

Yến Thiệu liếc nhìn ghế trống bên cạnh, lắc đầu: "Không biết."

Tan học, cậu cất những quyển sách cần đem về nhà vào cặp, rồi từ ngăn nhỏ rút ra một cuốn sổ nhỏ cỡ bàn tay, đến đó ghi lại đường đến trường, là cậu tự vẽ.

Cổng trường tấp nập học sinh đi lại, tỉ lệ học sinh nội và ngoại trú sấp xỉ nhau, Yến Thiệu không ở nội trú vì phải đóng đóng thêm phí, mà nhà thì chi tiêu eo hẹp nên tiết kiệm được chút nào hay chút đó.

Cổng trường có cái ngã ba, tạo thành hình chữ T ngược, hai bên vỉa hè có hàng ngô đồng cao lớn, con đường đối diện trường thì có các cửa hàng khác nhau.

Đường về nhà cậu chính là con đường này.

Cậu mở trang đầu của cuốn sổ nhỏ, trên đó ghi lại chi tiết tên các cửa hàng trên đường, còn đánh dấu kĩ ở mỗi ngã rẽ, sợ mình đi lạc.

Cậu bước nhanh.

Nhà cậu cách trường không xa, đi nhanh cũng chỉ mất mười mấy phút, ngăn cách bởi hai con phố nhưng lại như hai thế giới, một bên phồn hoa, một bên xập xệ.

Yến Thiệu dẫm lên đoạn vỉa hè nứt nẻ, trên đường có một chỗ bị sụt xuống, rỉ ra thứ nước đen bẩn, Yến Thiệu nhảy sang trái để tánh, gạch men trắng của các tòa dân cư đã ố vàng, dưới lầu có mấy quán ăn vặt, bảng hiệu cũ nát, phủ kín bụi.

Cậu không về thẳng nhà mà đi vào một tiệm net gần đó, ngay dưới khu chung cư.

Khu cậu ở cũng chẳng khá hơn khu ổ chuột là bao.

Trong tiệm net, khói thuốc mù mịt, ánh sáng lờ mờ và rất ầm ĩ, cũng có cả đám học sinh chưa đủ tuổi vừa tan học đã đến chơi game.

"Nhanh lên, hồi máu cho tao, hồi máu lẹ đi!"

"Đù má. Má cái con chó này, ông đây hôm nay gϊếŧ mày!"

"Chị ơi, mì của em chín chưa!"

"Tới đây, tới đây."