Editor: CáW: _Cas2619_Tiết cuối buổi chiều, Dịch Chi cầm tờ sơ đồ lớp vừa in, thông báo cho cả lớp chuẩn bị đổi chỗ. Ông đọc tên từng người và vị trí tương ứng để mọi người bắt đầu dọn bàn.
Yến Thiệu và Dụ Liễm không còn ngồi cùng bàn nữa mà chuyển thành một trước một sau.
Việc này Yến Thiệu đã đoán được. Trong nguyên tác cũng từng nhắc đến việc họ ngồi thế này, Yến Thiệu ỷ mình ngồi trước Dụ Liễm, cứ cố tình dựa lưng vào bàn Dụ Liễm, khiến hắn phiền đến phát bực. Cho dù Dụ Liễm có kéo bàn ra xa thế nào thì Yến Thiệu vẫn cố tình dựa ra sau.
Kết quả là bị tẩn một trận.
Cả hai đánh một trận trong giờ tự học, kết thúc với việc Yến Thiệu thua thảm.
Cả chuyển từ vị trí sát tường ra hàng giữa, Dụ Liễm ngồi áp chót, Yến Thiệu ngồi ngay trên. Bạn cùng bàn của cả hai cũng đổi thành người khác.
Bạn cùng bàn của Yến Thiệu là một nam sinh bình thường, thuộc nhóm ít nói trong lớp. Yến Thiệu thấy cậu ta quen mắt nhưng không biết tên. Yến Thiệu liếc thấy tên đối phương trên quyển sách đang mở — Lưu Tiềm. Cậu thầm ghi nhớ cái tên này.
Bạn cùng bàn của Dụ Liễm là một gã cao kều, vạm vỡ, thường ngày thích chọc ghẹo con gái. Cậu ta có khuôn mặt đại trà nhưng khóe miệng lúc nào cũng nhếch lên, tự tin kiểu "bố mày là đẹp trai nhất".
Việc đổi chỗ này không ảnh hưởng gì nhiều đến Yến Thiệu. Lưu Tiềm vốn không thân với nguyên thân, nên sau khi đổi chỗ, ngoài những lúc thật sự cần thiết, cậu ta tuyệt đối không chủ động bắt chuyện với Yến Thiệu. Mà Yến Thiệu cũng chẳng phải kiểu người nhiệt tình xởi lởi.
Hai người ngồi cạnh nhau, chỉ có sự im lặng là không thể phá vỡ.
Yến Thiệu đã nói sẽ làm bài tập giúp Dụ Liễm thì cậu làm rất tròn bổn phận. Cậu tranh thủ giờ ra chơi ở trường làm xong bài của mình, còn bài của Dụ Liễm thì mang về nhà làm. Hai phần bài tập còn được viết bằng hai nét chữ khác nhau.
Làm chuyện này nhiều, Yến Thiệu càng ngày càng thuần thục.
Thứ năm trời âm u mưa gió. Bốn giờ sáng, sấm rền vang, chớp giật rạch ngang bầu trời, soi rõ cả một khoảng trời xám xịt. Ngay sau đó, mưa bắt đầu trút xuống xối xả.
Yến Thiệu giật mình tỉnh giấc.
Hạt mưa to như hạt đậu đập lốp bốp vào cửa sổ. Yến Thiệu mở đôi mắt còn đang ngái ngủ, trong con ngươi thoáng chút mơ màng. Rồi cậu cảm thấy có gió lạnh cứ lùa vào chăn. Cậu khẽ cựa mình, lập tức nghe thấy một tiếng nức nở.
Ngoài cửa sổ lại lóe lên một tia chớp, trong khoảnh khắc soi sáng cả căn phòng. Yến Thiệu nhìn thấy một đôi mắt ngập nước, hốt hoảng tột độ. Em trai của nguyên thân bị tiếng động bên ngoài làm cho giật mình tỉnh giấc.
Yến Thiệu hơi do dự, rồi từ từ nhắm mắt lại.
Cậu từng nghe mẹ của nguyên thân gọi cậu bé là Dao Dao. Đứa bé này rất sợ cậu... hay nói đúng hơn là rất sợ nguyên thân. Nếu lúc này cậu an ủi thì không ổn, nói không chừng còn phản tác dụng.
Yến Thiệu trở mình, xoay mặt vào tường.
Chẳng mấy chốc, đứa bé sau lưng đã rón rén lại gần, níu chặt lấy vạt áo cậu. Dường như đã yên tâm, nó nhắm mắt ngủ thϊếp đi. Nhưng Yến Thiệu lại không tài nào ngủ được, cậu không quen cảm giác có người sán lại gần mình lúc ngủ thế này.
Hồi đầu mới ngủ chung giường với em trai của "nguyên thân", cậu toàn bị mất ngủ giữa đêm.
Yến Thiệu nhắm mắt nhẩm từ vựng tiếng Anh hơn hai tiếng đồng hồ, đến đúng giờ mới dậy. Vạt áo của cậu vẫn bị đứa bé níu chặt trong tay. Thằng bé ngủ say quá, Yến Thiệu đành cởi cúc áo ngủ, lách người ra khỏi áo rồi mới xuống giường mặc đồ.
Bên ngoài trời vẫn âm u, mưa to đã ngớt, chỉ còn lất phất.
Mặt đất ở khu ổ chuột chỗ nào cũng lồi lõm ổ gà, đọng đầy nước bẩn. Nước mưa rơi xuống vũng nước, loang ra từng vòng lăn tăn. Hàng ăn sáng dưới lầu đã bung một cây dù lớn, nước mưa trượt dài theo dù rồi nhỏ giọt.
Yến Thiệu che một cây dù ca-rô xanh đậm, đeo cặp sách đi xuyên qua con hẻm. Giờ cậu không cần phải dựa vào bản đồ nữa, con đường đến trường cậu đã nhớ kỹ trong đầu.
Cậu đến trường, gấu quần và mũi giày không tránh khỏi bị dính chút nước mưa. Yến Thiệu đứng ở hành lang khu giảng đường giũ cho dù ráo nước, rồi mới bước vào lớp.
Hết giờ tự học buổi sáng, bên ngoài mưa có ngớt đi một chút nhưng mây đen vẫn chưa tan. Lớp học vẫn phải bật đèn. Dụ Liễm vào lớp vừa đúng lúc chuông reo. Tóc hắn dính chút nước, trông hơi ẩm.
Yến Thiệu đặt tập bài tập đã làm xong từ hôm qua lên bàn hắn, Dụ Liễm thuận tay nhét ngay vào hộc bàn. Hai người phối hợp vô cùng ăn ý.
Yến Thiệu và Dụ Liễm đều thuộc dạng “cô độc" trong lớp. Yến Thiệu thì do người khác không muốn dây vào, còn Dụ Liễm là do người khác không dám bắt chuyện. Dù sao thì hắn vừa mới chuyển trường đến đã choảng nhau một trận với đám 11/5. Mọi người tuy không có bằng chứng cụ thể, nhưng lời đồn nghe nhiều thì cũng hóa thật.
Trớ trêu thay, chính điều này lại khiến hai người họ trở thành hai người gần gũi nhau nhất lớp.
Sau khi chuyện Yến Thiệu cạch mặt đám anh chị xã hội lan truyền trong nhóm của bọn họ, Vương Nhị Bình cũng ít khi lân la đến bắt chuyện với cậu mà điều này lại rất hợp ý Yến Thiệu.
Nhưng hôm nay, Yến Thiệu lại đột nhiên bị con gái trong lớp bắt chuyện.
Giờ nghỉ trưa, Yến Thiệu đi vệ sinh xong đang trên đường về lớp. Khi đến hành lang, cậu bị hai bạn nữ gọi giật lại. Một người để tóc bob kiểu học sinh, một người cột tóc đuôi ngựa cao. Cả hai đều là người cậu thấy quen mặt nhưng không nhớ nổi tên.
"Yến Thiệu, tớ hỏi cậu một câu nhé." Cô bạn tóc bob lên tiếng.
Yến Thiệu dừng bước, nhìn cô bạn.
"Cậu với... Dụ Liễm, thân nhau lắm à?"
Yến Thiệu đáp: "Cũng bình thường."
"Tin đồn cậu ta đánh người lúc trước là thật hả?" Cô bạn nữ hỏi cậu.
Yến Thiệu, người đã chứng kiến toàn bộ sự việc hôm đó, trả lời: "Không rõ."
"Vậy à." Cô bạn mím môi. Thấy cô bạn không còn gì để nói, Yến Thiệu liền quay người vào lớp.
Khoảnh khắc xoay người, cậu chợt nhớ ra, hai bạn nữ vừa rồi thường hay đi cùng Lâm Nhã Mỹ. Hồi đầu, vì lý do nguyên thân thích Lâm Nhã Mỹ, Yến Thiệu có hơi để ý đến cô một chút, nên cũng có chút ấn tượng với hai cô bạn kia.
Trời lúc tạnh lúc mưa, cứ rả rích mãi. Đến chiều tan học thì mưa đã tạnh hẳn.
Dụ Liễm ngẩng lên từ cánh tay đang gục trên bàn, chỗ ngồi bàn trên đã trống không. Hắn cầm ô, bước ra khỏi lớp.
Ngoài cổng trường, một người đang ngồi trên mô tô đợi dưới gốc cây ngô đồng. Lá rụng đầy mặt đất. Người nọ nhuộm quả đầu màu xám khói, khuôn mặt đẹp trai còn mang vài vết thương, tạo nên một vẻ đẹp có phần tàn khuyết.
"Đệt, sao còn chưa ra!?" Trì Quân bực bội chửi thầm. Chờ lâu lắm rồi mà y vốn dĩ cũng chẳng phải đứa kiên nhẫn gì cho cam.
Học sinh qua lại thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía y. Trì Quân cảm thấy mình chẳng khác nào con khỉ trong sở thú bị người ta ngắm, sắc mặt y càng lúc càng thối.
Mãi cho đến khi y nhìn thấy người mình đang đợi — Dụ Liễm một tay xách chiếc ba lô đen vắt qua vai, một tay cầm cây dù đen tuyền, bước đi lững thững. Dù đang mặc đồng phục, cậu ta trông vẫn chẳng giống học sinh ngoan. Xung quanh đều là những học sinh mặc đồng phục y hệt, nhưng khí chất của cậu ta đủ để khiến người ta nhận ra ngay giữa đám đông.
Mắt Trì Quân sáng rực, y nổ máy, phóng xe vọt tới.
Y nào biết, cái bộ dạng này của mình trông hệt như con cún mừng quýnh chạy vồ tới khi thấy chủ về nhà.
Dụ Liễm chỉ nghe thấy tiếng động cơ gầm lên, rồi một chiếc mô tô màu xanh lam cực ngầu đã chặn ngay trước mặt. Dụ Liễm nhướng mi, chạm phải ánh mắt hung dữ như chó sói của Trì Quân.
"Có chuyện gì không?" Dụ Liễm không hề hoảng hốt, giọng điệu còn mang vài phần lơ đễnh.
"Có," Trì Quân đáp. "Mày đánh với tao một trận nữa!"
Kể từ lần trước, y vẫn không phục. Đã lâu lắm rồi, chưa từng có ai hạ được y trên địa bàn của mình, chưa một ai! Lần trước là do y quá khinh địch, mới để đối thủ luồn lách được!
Dụ Liễm liếc nhìn mặt đất còn sũng nước mưa: "Mày bị điên à?"
"Mày không dám?" Trì Quân lại dùng chiêu khích tướng.
Dụ Liễm nhún vai: "Tao không muốn lăn lộn đánh nhau với mày trong vũng bùn đâu."
Trì Quân lúc này mới nhận ra mình đã chọn thời điểm quá tệ. Y phiền não nhíu mày.
*
Trời mưa nên tiệm net vắng khách, Yến Thiệu hiếm hoi được thảnh thơi đôi chút.
Cậu đang gục mặt trên quầy của quán để làm bài tập, chợt nghe có người gọi mì, cậu liền đặt bút xuống, đi pha mì rồi bưng qua cho khách.
Cậu vừa về quầy chưa đầy hai phút, gã khách vừa gọi mì đã bưng tô mì quay lại, đặt phịch lên bàn.
"Này, mì của mày làm kiểu gì thế hả? Có con gián trong này!" Gã thanh niên tóc vàng hoe vênh váo, mặt lộ rõ vẻ đến để kiếm chuyện.
Yến Thiệu đậy nắp bút lại: "Đâu?"
Gã thanh niên giở nắp tô mì ra, chình ình trên đó là một con gián to bằng cái nắp bút, đã chết ngắc.
"Không thể nào," Yến Thiệu bình tĩnh đáp. "Lúc nãy tôi pha không hề có."
"Thế đây là cái gì? Hả?" Gã thanh niên đẩy tô mì tới trước mặt cậu.
Chuyện này Yến Thiệu mới gặp phải hôm kia. Cậu biết gã thanh niên này đến để gây sự, tám phần là người của bên Tiếu Quang Võ, cố tình đến kiếm chuyện với cậu.
Rút kinh nghiệm từ lần trước, Yến Thiệu liếc mắt, đáp: "Lúc nãy tôi pha mì ngay dưới camera giám sát, còn dùng điện thoại quay lại cả quá trình rồi. Anh có muốn xem không? Lúc pha không hề có con gián nào."
"Ý mày là tao đổ oan cho mày? Mày nhìn cho kỹ đi, trong này có phải là con gián không? Hả?" Gã thanh niên hất hàm lườm cậu, lại đẩy tô mì sát tới.
Yến Thiệu im lặng.
Cậu nói dùng điện thoại quay phim là dọa gã thôi, nhưng việc pha mì dưới camera là thật. Bà chủ đang đi vệ sinh, đợi bà ấy quay lại xem camera là biết ngay ai đang quậy phá.
"Hả? Mày có ý gì?" Gã thanh niên nổi giận lôi đình: "Mày bước ra đây."
Yến Thiệu nắm chặt cây bút trong tay: "Không."
Có quầy bar chắn ngang, gã thanh niên không tóm được cậu. Nếu bước ra ngoài, cậu chắc chắn sẽ chịu thiệt.
Cửa kính của tiệm net bị đẩy mở từ bên ngoài, hai thiếu niên cao sàn sàn nhau bước vào. Yến Thiệu đang mải đối phó với gã thanh niên nên không hề để ý.
Dụ Liễm không ngờ lại gặp Yến Thiệu ở quán net, bước chân hắn khựng lại một nhịp.
"Mày có bước ra không!" Gã thanh niên giơ ngón trỏ chỉ thẳng vào mặt Yến Thiệu.
Yến Thiệu mím chặt môi, mặt lạnh tanh: "Không ra."
"Mẹ kiếp!" Gã thanh niên đập mạnh tay xuống bàn. "Tao không quan tâm, tóm lại mày phải đền tiền!"
Yến Thiệu lại im lặng.
"Ý mày là sao? Sao mày không nói gì!?"
"Chẳng có ý gì cả."
Gân xanh trên trán gã thanh niên giật giật, gã thật sự đã bị chọc tức rồi.
Cái bộ dạng ngứa đòn này của Yến Thiệu khiến Dụ Liễm nhớ lại cảnh tượng ngày đầu tiên chuyển trường, Yến Thiệu dẫn hắn đi tìm nhà ăn. Hắn im lặng mấy giây một cách kỳ lạ.
"Đi thôi." Trì Quân bên cạnh hối thúc.
Mười phút trước, Trì Quân chặn Dụ Liễm không cho đi. Giữa đám con trai với nhau, ngoài việc dùng bạo lực giải quyết mâu thuẫn thì còn nhiều cách khác. Trì Quân bèn đề nghị Dụ Liễm solo với y một ván game, cũng chẳng có mục đích gì, chỉ đơn giản là muốn thắng Dụ Liễm.
Y đi xe mô tô, Dụ Liễm không muốn làm ầm ĩ ngay cổng trường, trông khó coi nên dứt khoát leo lên xe y luôn. Dù sao thì hắn cũng chẳng sợ Trì Quân giở trò gì.
Trì Quân gặp Dụ Liễm ở khu này, nên y tưởng nhầm là Dụ Liễm sống ở đây, bèn tự cho mình là người tốt bụng, chở hắn đến tiệm net trong khu này luôn.