Chương 10: Tiền công

Editor:

W: _Cas2619_

11 giờ 30 tối, Yến Thiệu từ tiệm net về nhà. Sau khi tắm xong, cầu xắn tay áo, ôm đống quần áo bẩn chất đống trên ghế vào nhà vệ sinh.

Yến Thiệu vụng về giặt quần áo. Trong nhà không có máy giặt, trời thì lạnh đồ thì dày, áo len ngấm nước vào nặng trịch. Cậu đổ bột giặt vào, chà ra bọt trắng.

Cậu ngồi trên ghế đẩu, bỏ quần áo đã giặt sạch qua thau khác. Trong đống đồ bẩn có một chiếc quần dài màu đen, chất vải tốt hơn của cậu nhiều, trông lạc quẻ so với mấy món khác, là quần của Dụ Liễm.

Hơn 1 giờ sáng cậu mới giặt xong quần áo.

Cậu mở cửa, bưng thau đồ ra ban công phơi, đi ngang qua phòng khách tối om. Mẹ của nguyên thân đã ngủ rồi, cha cậu ta thì chưa về, chắc cũng không về đâu.

Hai ngày cuối tuần, buổi sáng Yến Thiệu học bài, buổi chiều thi đi làm thêm ở tiệm net. Tan ca tối chủ nhật, cậu nhận được tiền công tuần này. Thực tế cậu chỉ làm việc năm ngày, có một ngày chỉ làm hơn một tiếng nên không tính lương, tổng cộng được 150 tệ.

Không nhiều nhưng có còn hơn không.

Thứu hai, trường bắt buộc phải mang đồng phục. Sáng sớm, Yến Thiệu vén chăn ngồi dậy, gió lạnh lùa vào trong chăn làm cậu nhóc ngủ chung giường co ro. Yến Thiệu thấy vậy thì đắp lại chăn cẩn thận cho nó rồi nhẹ nhàng xuống giường.

Trời còn chưa ấm, áo khoác đồng phục có hai lớp, bên trong là một lớp lưới trắng, bên ngoài có một cái huy hiệu trong, in tên trường và dòng chữ “Khối 11”.

Yến Thiệu sợ lạnh, cậu mặc thêm áo giữ nhiệt bên trong rồi khoác áo len cổ tròn xanh lam bên ngoài, tiếp đó mới mang áo khoác đồng phục.

Cặp sách đã được chuẩn bị từ hôm qua, sau khi cậu vệ sinh cá nhân xong thì vác cặp ra ngoài.

Ngoài cửa sương mù dày đặc, quầy bán đồ ăn sáng đã dọn ra, có bánh rán, bánh bao và hủ tiếu xào. Yến Thiệu còn mang theo “khoảng tiền lớn” trong cặp nên bữa sáng cũng phong phú hơn một chút. Cậu mua hai cái bánh bao thịt, một cái bánh bao ngọt và một ly sữa đậu nành.

(*) chỗ này bản cv để bánh bao với màn thầu làm tui 0 biết nó khác nhau chỗ nào luôn :”) sau khi sợt mạng thì mới biết màn thầu là bánh bao ngọt (bánh bao chay):v

*

Sáng thứ hai, trong lễ chào cờ, các lớp xếp hàng ngay ngắn, Yến Thiệu đứng cuối hàng nam. Tất cả học sinh đều mang đồng phục, đứng trên sân trường.

Dụ Liễm vẫn đi trễ, vắng chào cờ.

Sau nghi lễ là tới lãnh đạo phát biểu. Bài diễn văn dài lê thê làm ai cũng cuồn ngủ. Tối hôm qua Yến Thiệu ngũ trễ, mắt cậu lim dim, âm thanh bên tai như vọng từ xa đến, tác dụng ru ngủ cực tốt.

Cậu cúi đầu, mắt mở không nổi, cằm gật gù.

Bỗng niên cậu cảm nhận được hơi ấm phả vào gáy. Yến Thiệu còn đang mơ màng, đưa tay sờ. Cậu quay đầu lại thì thấy Dụ Liễm đã đứng ngay phía sau. Hơi ấm kia là hơi thở của hắn.

Hình như hắn chạy vội tới đây.

Áo đồng phục khoác đại trên người, khóa không kéo, vạt áo mở rộng. Bên trong mặc chiếc áo hoodie nhung trắng, hai sơi dây rủ xuống trước ngực, đung đưa qua lại.

“Chân cậu hết đau rồi hả?” Yến Thiệu thì thầm.

“Ừ.” Dụ Liễm hời hợt đáp: “Hết đau rồi.”

“Vậy thì tốt rồi.” Yến Thiệu nói xong thì quay đầu lại, ngẩng đầu lên thì thấy trên bục đã thay người.

Ba người đứng trên đó, đứng đầu là ttp. Ttp để một tay sau lưng, tay kia cầm tờ giấy đọc diễn cảm: “Chào buổi sáng các thầy các cô, cùng toàn thể các bạn học sinh. Em là ttp, học lớp 11/5. Tại đây, em xin nhận lỗi về việc bắt nạt bạn học tuần trước. Em có lỗi với thầy cô, với bạn học bị em bắt nạt, với ba mẹ khi đã cho em đi học và càng có lỗi với bản thân em…”

Trên mặt ttp còn vết thương từ trận hôm thứ bảy. Dù mang đồng phục những cũng chẳng sống học sinh ngoan, giọng văn đều đều như đọc văn, còn hay vấp.

Hắn đọc xong, hai người phía sau cũng lần lượt đọc.

Không ít bạn cùng lớp quay lại nhìn Yến Thiệu và Dụ Liễm, tất nhiên biết chuyện kiểm điểm này liên quan tới hai người bọn họ.

Buổi lễ kết thúc, các lớp về phòng học. Yến Thiệu về tới lớp, Dụ Liễm lấy một cái túi giấy trong hộc bàn ra ném lên bàn cậu, “Quần của cậu, tôi giặt sạch rồi.”

“À, được.” Yến Thiệu lấy ra, đúng là quần của cậu.

Quần của Dụ Liễm Yến Thiệu cũng giặt sạch rồi nhưng mà nó chưa có khô, Yến Thiệu giải thích. Dụ Liễm nói: “Lúc trước quên nói với cậu, cứ vứt đi, không cần phiền vậy đâu.”

Yến Thiệu ngẩng đầu nhìn hắn: “Tôi đã giặt sạch rồi mà.”

Dụ Liễm: “Vậy thì… cảm ơn cậu.”

“Đừng khách sáo.” Yến Thiệu nhét túi giấy vào trong ngăn kéo.

*

Hết tiết hai, loa trường phát nhạc thể dục. Cán sự môn thể dục đứng trước làm mẫu. Dụ Liễm cao nên đứng ở cuối hàng, tập theo các bạn phía trước.

Hắn liếc nhìn một bóng lưng ở chếch ở bên trái. Động tác cậu cứng đờ, cố gắng bắt nhịp kịp các bạn nhưng lúc nào cũng chậm hơn một nhịp. Dụ Liễm cong môi, bật ra tiếng cười nhỏ.

Một nữ sinh ở bên trai vô tình quay đầu lại, nhìn thấy nụ cười rạng rỡ đó. Ánh nắng phủ lên mái tóc đen rối của thiếu niên, đôi mắt sâu thẳm lạnh lùng của hắn dường như cũng mang theo chút ấm áp. Cô bé đỏ mặt, luống cuống quay lại.

Yến Thiệu làm theo động tác của bạn nữ phía trước nhưng cô bé bước chân loạn nhịp, cậu cũng loạn theo. Cậu nghiêng đầu nhìn các bạn trong hàng, chỉnh lại tiết tấu.

Bạn nữ trước mặt cậu là Lâm Nhã Mỹ, crush của nguyên thân. Nhưng mà Yến Thiệu chưa từng tiếp xúc với cô nên trong lòng cậu, cô chỉ là một người xa lạ.

Cậu quay đầu nhìn, Dụ Liễm đã không còn hướng mắt về phía này. Yến Thiệu không thấy có gì đặc biệt nên cũng không nhìn nữa.

Tập thể dục xong, cả lớp về phòng học. Một đám con trai đùa giỡn với nhau, vô tình đυ.ng phải bàn của một bạn nữ, sách vở và đồ dùng học tập rơi hết xuống đất.

Cô bé mới về tới lớp thấy hiện trường, nháy mắt nổi giận: “Trương Dương! Cậu bị điên à!”

“Tôi không cố ý! Là Lưu Kham đẩy!”

“Xàm chó, đừng có đổ lỗi cho tao, Chu Phán Phán, cục tẩy cậu mất tuần trước ấy, là Trương Dương lấy đó!”

“Đệt? Lưu Kham, mày không có lương tâm! Mày không xài hả? Bộ mày không xài ké chắc!!!?”

“Trương – Dương!” Nữ sinh cuốn một quyển sách lại, phía sau như có lửa giận bốc lên ngùn ngụt. Nam sinh thấy tình hình không ổn vội co giò chạy.

Dụ Liễm vừa ngồi xuống, cầm ly nước lên uống một miếng, Yến Thiệu cũng vừa đi tới cạnh bàn Dụ Liễm đã bị đυ.ng trúng. Cậu mất thăng bằng, ngã sang một bên.

Lớp đột nhiên im phăng phắc.

Yến Thiệu hoàn hổn, chỉ thấy cảm giác dưới mông hơi sai sai. Cậu nghiêng đầu, đối diện với gương mặt kinh ngạc của Dụ Liễm. Một tay Dụ Liễm cầm ly nước, một tay chắn trước ngực.

Mà Yến Thiệu cậu đang ngồi trên đùi Dụ Liễm.

Yến Thiệu: “…”

Dụ Liễm: “…”

Bốn mắt nhìn nhau đắm đuối, không biết nói gì, bầu không khí trở nên ngượng ngùng.

Cái tư thế kì cục này.

Chuyện thế này thỉnh thoảng vẫn xảy ra nhưng nhân vật chính lần này là học sinh chuyển trường, vốn đã là nhân vật gây chú ý. Những người khác bất giác im lặng.

Như thể là kịch câm, cả lớp lặng đi ba giây, không ai dám cười.

Dụ Liễm hơi nhúc nhích chân, Yến Thiệu theo phản xạ túm lấy cổ áo hắn để giữ cân bằng. Khoảng cách giữa hai người lại càng ngắn hơn.

Dụ Liễm không biểu cảm nói: “Tránh ra.”

“Xin lối, ngồi nhầm chỗ rồi.” Yến Thiệu vịn bàn đứng dậy, sắc mặt bình thản, trấn tĩnh.

Nhân vật chính vạn nhân mê vốn đã dễ dàng thu hút fanboy fangirl, Yến Thiệu sợ, nếu cậu còn ngồi thêm chút nữa thì sẽ được đưa vào danh sách ám sát của ai đó.

“Khụ.” Một tiếng ho vang lên ở cửa, tiếp đó là giọng trong trẻo ngọt ngào: “Thu vở bài tập tiếng Anh, tổ trưởng có ở đây hết chứ? Nhờ mọi người thu lại vở bài tập nhé!”

Cán sự môn Anh, Lâm Nhã Mỹ tới thu vở bài tập, mọi người tụ tập lại cửa lớp. Yến Thiệu thở phào.

Dụ Liễm vặn nắp ly nước, nghiêng đầu thấy, phát hiện Yến Thiệu lúc nãy còn bình tĩnh mà vành tai cậu giờ đã nhuốm hồng, bên cạnh còn có một nốt ruồi nhỏ, trông rất bắt mắt. Hắn hạ mi mắt, đặt ly ở góc bàn, trong đầu bỗng nhớ lúc Yến Thiệu bôi thuốc rượu cho hắn vào tối thứ bảy, cảm giác lúc đó hình như vẫn còn trên mắt cá chân hắn.

Dụ Liễm nhận ra mình đang nghĩ gì, da đầu tức khắc tê dại.

Khỉ thật, hắn đang nhớ lại dư vị lúc đó sao?

Tuy hắn không phải kiểu trinh nữ, nhưng bao nhiêu năm qua, số người từng chạm vào chân hắn chỉ đếm trên đầu ngón tay – Dụ Liễm cảm thấy chắc là hôm đó bản thân bị ma nhập, quá yếu đuối.

Chẳng mấy chốc, bài tập tiếng Anh đã thu hết. Lâm Nhã Mỹ sắp xếp lại rồi đi tới chỗ Dụ Liễm, nhẹ giọng hỏi: “Dụ Liễm, cậu không làm bài tập hả?”

“Ờ.” Dụ Liễm đang chơi điện thoại dưới gầm bàn, chẳng buồn ngẩng đầu.

Lâm Nhã Mỹ cắn môi: “Hay cậu bổ sung đi, mình chờ cậu.”

Dụ Liễm không chút suy nghĩ nói: “Không cần.”

Lâm Nhã Mỹ dừng một chút: “Thôi được rồi.”

Cô rời đi.

Yến Thiệu xem qua cốt truyện gốc rồi, biết Dụ Liễm sau này là dạn người chẳng bao giờ làm bài tập, Dụ Liễm giỏi ăn chơi hơn là học hành, bị gọi phụ huynh như cơm bữa – tuy là không ai đến hết.

Một thiếu niên thiếu tình thương trong kì phản nghịch.

Tính cách Yến Thiệu cũng không phải là người thích lo chuyện bao đồng.

“Cậu muốn tôi làm bài tập giúp không?” Yến Thiệu đột nhiên hỏi.

Ngón tay đang lướt điện thoại của Dụ Liễm ngừng lại, hắn ngẩng đầu: “Hả?”

“Tôi giúp cậu làm bài tập” Yến Thiệu nói, “Xem như là tiền công cậu giúp tôi, tôi có thể làm bài tập giúp cậu trong kì này.”

Bởi vì học kì sau Dụ Liễm sẽ được “bạn trai dự bị” – học bá kia ép làm bài tập, lúc đó sẽ không cần đến cậu nữa.

Dụ Liễm suýt từ chối nhưng đổi ý, hắn nhướng mày: “Tiền công?”

“Đúng vậy, chuyện trong WC… Còn có hôm sáng thứ bảy.”

“Ờ…” Dụ Liễm chống cằm, ra vẻ suy nghĩ. Có người làm bài tập hộ hắn, cũng đỡ được cả tá phiền phức.

Hắn quay đầu nhìn chằm chằm Yến Thiệu, nhếch môi: “Được thôi.”

Cậu bạn mọt sách này thú vị thật, như một mâu thuẫn sống. Rõ là nhát gan, yếu ớt, không biết đánh nhau lại chủ động đi gây sự.

Bề ngoài như học sinh ngoan nhưng lại chủ động đề nghị làm bài hộ hắn như một giao dịch, hành vi này… như đang cố gắng cắt đứt quan hệ với hắn vậy, hết sức kì lạ.

Trên người cậu như bao phủ một lớp sương mù dày, làm người ta không thể nhìn thấu nổi.