Chương 9

Rồi cô bắt đầu từng chút một tìm hiểu Tô Vãn. Cô không chịu nổi cảnh người nhà họ Tô lạnh nhạt với Tô Vãn.

Mỗi khi Tô Vãn bị bắt nạt, cô đều đứng ra bênh vực.

Cô trách Tô Vãn không biết quý trọng cơ thể mình, quay người liền đi tìm nhung hươu, canh thịt dê, gà hầm dạ dày heo,... đủ loại nguyên liệu bồi bổ để điều dưỡng cho cô ấy.

Có lẽ đó là bản năng bảo vệ của kẻ mạnh đối với người yếu. Dần dần, Tạ Ngưng bắt đầu nhớ đến Tô Vãn, chủ động quan tâm cô ấy, còn rủ cô ấy ra ngoài chơi.

Cô bắt đầu bước vào cuộc đời của Tô Vãn, một cuộc đời vốn đã được định sẵn là bất hạnh.

Và Tạ Ngưng luôn tin rằng, chính sự can dự của mình đã khiến Tô Vãn trở nên càng bất hạnh hơn.

Hai mươi phút sau cuộc điện thoại đầu tiên, người giao hàng đã đến trước cửa nhà Tạ Ngưng.

Cô lấy một trăm tệ trên bàn đưa làm tiền tip. Trời nóng thế này, chạy giao hàng không hề dễ dàng, quan trọng nhất là cậu ta không để cô phải chờ lâu.

Quyển sách trông rất cũ nhưng được giữ gìn khá tốt. Những trang bên trong đã ngả vàng, hơi nhăn, phía trên còn có nét chữ non nớt của trẻ con, cùng vài hình vẽ nguệch ngoạc.

Trang lót đề một dòng chữ:

“Tặng Tạ Ngưng, 12 tuổi. Vĩnh viễn đừng làm mất quyển sách này!”

Không có lời tựa, không có năm xuất bản hay số đăng ký.

Ngay cả kiểu chữ cũng là dạng hoa thể hiếm gặp. Cầm trong tay, Tạ Ngưng bỗng sinh ra một cảm giác rằng đây là thứ lẽ ra không nên tồn tại trên đời này.

“Đêm 31 tháng 12 năm 1999, khoảnh khắc giao thoa thế kỷ, Tô Tinh Hành ra đời.”

Đó là câu mở đầu của toàn bộ tác phẩm. Giống như vô số tiểu thuyết ký sự, nó bắt đầu từ những chuyện vụn vặt của nhà họ Tô, mãi cho đến khi Tô Tinh Hành mười hai tuổi gặp được Tạ Ngưng.

“Cô là đại tiểu thư nhà họ Tạ - gia tộc giàu có bậc nhất Dung Thành, là cô bé từng được bác sĩ khẳng định sẽ phân hóa thành Omega.”

“Giống như tất cả những cô gái cùng tuổi khác, Tạ Ngưng vừa gặp đã yêu Tô Tinh Hành. Nhưng khác với những cô gái trước đó, Tạ Ngưng có một xuất thân vượt xa sức tưởng tượng của Tô Tinh Hành, đó là nhà họ Tạ vô cùng giàu có.”

“Tô Tinh Hành vốn khinh thường việc kết giao với kiểu tiểu thư nhà giàu như vậy, nhưng rất nhanh anh ta phát hiện Tạ Ngưng tính tình phóng khoáng, không làm bộ làm tịch, lại đối xử với bạn bè vô cùng nghĩa khí. Điểm này khiến Tô Tinh Hành rất có thiện cảm.”

“Nhưng em gái thì sẽ ghen tị. Cô em gái đáng yêu ấy, trong mắt chỉ có một mình Tô Tinh Hành. Mỗi lần anh ta qua lại với Tạ Ngưng, em gái đều tỏ ra vô cùng mất mát. Không chỉ vậy, Tô Tinh Hành còn phát hiện ra một chuyện - em gái dường như không phải con ruột của nhà họ Tô.”

“Hiện tại cô ta vẫn chưa biết đâu. Khi xét nghiệm máu, Tô Tinh Hành phát hiện cô ta mang nhóm máu AB, trong khi nhà họ Tô chỉ có nhóm máu A và O. Làm sao có thể sinh ra hậu duệ mang nhóm máu AB?”

“Tô Tinh Hành quyết định bảo vệ bí mật của em gái. Anh ta dùng bút xóa tẩy mất chữ ‘B’ trên bản báo cáo, không khiến bất kỳ ai nghi ngờ. Từ đó trở đi, cái nhìn của anh ta đối với em gái đã hoàn toàn thay đổi.”

“Từ em gái đáng yêu biến thành em gái chỉ thuộc về sự bảo vệ của anh ta. Nhưng tất cả những điều này đều đảo lộn hoàn toàn sau khi người kia xuất hiện.”

“Cô ấy tên là Tô Vãn, kết quả xét nghiệm ADN cho thấy cô mới là nhị tiểu thư ruột thịt thật sự của nhà họ Tô.”

Tạ Ngưng đọc liền mạch hết cả quyển sách.

Càng đọc về sau, cô càng cảm thấy máu trong người như đông lại, tức giận đến mức toàn thân run rẩy, khóe mắt như sắp nứt toác.

Mỗi một sự kiện liên quan đến cô được mô tả trong sách đều đã từng xảy ra ngoài đời thật.

Bao gồm việc cô vừa gặp đã yêu Tô Tinh Hành, bao gồm chuyện cô đánh Tô Vãn khiến cô ấy sinh non, bao gồm cả nửa đời sau thê thảm của chính cô - bị nợ nần hành hạ đến mức không ra hình người.

Tất cả đều trùng khớp hoàn toàn với những gì được viết trong sách.

Cô rơi vào một cơn hoài nghi và khủng hoảng cực độ. Chẳng lẽ cô chỉ là một con rối bị giật dây? Cô thật sự không có ý thức và tư tưởng độc lập sao?

Không, nhất định có chỗ nào đó không đúng!

Tạ Ngưng nghĩ, một quyển sách khoảng mười lăm vạn chữ, chủ yếu kể về cuộc đời của "đứa con được trời chọn" là Tô Tinh Hành.

Phần miêu tả về Tô Vãn khá mờ nhạt, còn cô chỉ là một vai phụ của vai phụ thì số chữ lại càng ít ỏi.

Có thể khẳng định một điều, phàm là những sự việc đã được miêu tả trong sách thì dù thế nào cũng nhất định sẽ xảy ra.

Nhưng nếu là những phần không được nhắc tới trong sách thì Tạ Ngưng hoàn toàn có quyền tự do và ý chí độc lập.

Ví dụ như việc Tạ Ngưng đột nhiên phát điên, lao vào đánh Tô Vãn, đó không phải do cô bị rối loạn tinh thần mà là vì vận mệnh buộc cô phải hành động theo đúng mạch truyện đã được định sẵn trong sách.

Ngược lại, cuốn sách này chưa từng miêu tả quãng thời gian hạnh phúc nhất giữa Tạ Ngưng và Tô Vãn.

Khi ấy, cô mới là chính mình, một Tạ Ngưng bình thường nhất.

Còn về kết cục của cô, trong sách được thuật lại hoàn toàn từ góc nhìn của Tô Vãn.