Nếu ngày mai cô thật sự sẽ chết, thì với cô mà nói dường như đó cũng là một tin không tệ.
Cô sẽ không cần quan tâm đến sống chết của ông già, không cần lo nợ nần, không cần tiếp tục làm công việc ghê tởm đó nữa. Tất cả sẽ kết thúc khi ngày mai đến.
Tạ Ngưng cảm thấy một sự nhẹ nhõm chưa từng có. Cô chỉ mong người giao hàng mau chóng mang sách tới.
Trong lúc chờ đợi nhàm chán, cô lướt điện thoại, xem lại những bức ảnh cũ và chìm vào hồi ức.
Công việc của cô không cần chụp ảnh, bản thân cũng chẳng có hứng thú ghi lại cuộc sống.
Kéo lên trên, ảnh trong máy từ năm 2038 lùi về 2030.
Chỉ lác đác vài tấm, như thể những năm tháng ấy đã bị lược bỏ hoàn toàn chẳng để lại dấu vết gì, đúng nghĩa một nhân vật mờ nhạt không đáng chú ý trong sách.
Kéo lên thêm chút nữa, cô nhìn thấy những bức ảnh chụp trong các chuyến du lịch của mình và Tô Vãn.
Trước kia, Tạ Ngưng từng sở hữu một chiếc máy bay phản lực tư nhân, thường xuyên tự lái đi du lịch. Khi đó, cô và hiện tại gần như là hai con người khác nhau...
Trẻ trung, giàu có, sống theo ý mình.
Nơi cô thích đến nhất là Mạc Hà. Ở đó, hầu như cuối tuần nào cũng có thể trượt tuyết.
Sau này kết hôn với Tô Vãn, cô càng đưa Tô Vãn đi khắp thế giới. Xa nhất từng đến Na Uy.
Điều tiếc nuối duy nhất là không thể đi Iceland, Tô Vãn rất muốn đến đó chụp ảnh nhưng sức khỏe thực sự không cho phép.
Tô Vãn rất thích chụp ảnh. Trong điện thoại của Tạ Ngưng có rất nhiều bức là do Tô Vãn chụp bằng máy ảnh.
Nhưng cô ấy không quá khắt khe về thiết bị, chỉ cần thông số không quá tệ là được. Cô từng chụp bầu trời sao, chụp thác nước, chụp rất nhiều động vật hoang dã.
Chiếc ống kính trị giá mấy chục vạn mà Tạ Ngưng mua cho cô ấy gần như không dùng đến, chỉ ôm chiếc DSLR bình thường thôi cũng đã chơi rất vui.
Bạn gái của anh trai Tô Vãn nghe nói cô ấy biết chụp ảnh, từng vài lần nhờ cô chụp giúp nhưng đều bị Tô Vãn từ chối, vì cô không thích chụp ảnh cho người khác.
Thế nhưng trong album của Tạ Ngưng lại có rất nhiều ảnh Tô Vãn chụp cho cô.
Có bức cô ngồi trong buồng lái máy bay, đối diện ánh hoàng hôn; có bức cô nhảy lên trên nền tuyết mênh mông, chân giẫm ván trượt; có bức cô lướt sóng trên biển; cũng có bức hai người cùng nhau lặn xuống nước...
Tô Vãn thích chụp từ nhiều góc độ khác nhau. Có bức vừa chụp vừa trò chuyện cười đùa với cô, có bức đứng từ xa, ghi lại khoảnh khắc Tạ Ngưng hòa làm một với phong cảnh.
Cô ấy còn thích chụp lén, có khi một bức ảnh chụp đi chụp lại rất nhiều lần để so sánh, cuối cùng tấm nào cũng không nỡ xóa.
Tạ Ngưng xinh đẹp, ngũ quan sắc nét, ánh mắt lạnh mà sâu. Làn da tuy không phải kiểu trắng khiến người ta lóa mắt nhưng lại mịn màng không tì vết.
Lên hình rất ăn ảnh, giàu cảm xúc, mỗi bức đều cho ra hiệu ứng như áp phích lớn.
Ngược lại, mấy bức Tạ Ngưng chụp cho Tô Vãn thì thảm không nỡ nhìn.
Cô thiếu kiên nhẫn, không hiểu bố cục, cũng không chịu bỏ thời gian học hỏi. Sau này, cô dứt khoát bỏ luôn việc chụp ảnh.
Bây giờ nghĩ lại, chỉ thấy hối hận vô cùng.
Cô lướt tới một bức Tô Vãn tự chụp. Máy ảnh được cố định trên chân máy đặt giữa bãi cỏ.
Trong khung hình, làn da Tô Vãn trắng đến mức như phát sáng, nụ cười khiến ánh mắt ánh lên vẻ linh động sống động.
Tạ Ngưng phóng to bức ảnh, cúi đầu, chóp mũi chạm nhẹ vào màn hình, hốc mắt dần nóng lên.
Cô cũng không hiểu vì sao mọi chuyện lại phát triển đến mức này. Ban đầu, người cô yêu đầu tiên không phải là Tô Vãn, hơn nữa ngay từ đầu hai người đều có hôn ước riêng.
Tô Vãn là thiên kim thật bị ôm nhầm của nhà họ Tô, trong nhà còn có một cô em gái giả chiếm chỗ đã nhiều năm và cùng nhà họ Tô tình cảm sâu đậm.
Cũng chính vì vậy mà những ngày Tô Vãn trở về nhà họ Tô chẳng hề dễ chịu.
Khi Tô Vãn còn học cấp ba, nhà họ Tô đã sắp xếp hôn sự cho cô. Đối phương là con trai thị trưởng Dung Thành, lớn hơn cô hơn mười tuổi.
Cũng may sau đó vị thị trưởng kia bị ngã ngựa, hôn sự này đành bỏ dở. Vài năm sau, nhà họ Tô rơi vào khủng hoảng nợ nần, Tô Vãn mới bị sắp đặt gả cho Tạ Ngưng.
Bản thân Tạ Ngưng vốn cũng có một vị hôn phu. Trùng hợp thay, người đó chính là anh trai của Tô Vãn - Tô Tinh Hành.
Khi ấy, Tạ Ngưng vẫn chưa phân hóa. Bác sĩ khẳng định cô sẽ phân hóa thành Omega, vì vậy nhà họ Tạ đã sớm quyết định cuộc hôn nhân này.
Sau khi phân hóa, việc đầu tiên Tạ Ngưng làm là đánh cho vị bác sĩ kia một trận. Đúng là làm lỡ dở con cháu người ta, dựa vào đâu mà dám chắc cô sẽ phân hóa thành Omega?
Cũng vì vậy, trong một thời gian dài sau đó, quan hệ giữa Tạ Ngưng và Tô Tinh Hành vô cùng gượng gạo.
Khi cô đính hôn với Tô Vãn, Tô Tinh Hành còn nửa đùa nửa thật trêu chọc: “Xem ra em lao lực quá độ rồi. Nhân duyên vốn trên người anh, giờ lại rơi sang em gái anh.”
Ban đầu, ấn tượng của Tạ Ngưng về Tô Vãn rất bình thường. Cô ấy trầm lặng, u ám, trông chẳng có gì nổi bật, lại còn là nhị tiểu thư không được nhà họ Tô coi trọng.
Tạ Ngưng thậm chí không hiểu vì sao mình lại đồng ý đính hôn với cô. Dù đã phân hóa thành Alpha nhưng chẳng lẽ cô không tìm được đối tượng khác sao?
Cô cho rằng đó là sắp đặt của số phận.