Trong xe không bật điều hòa. Gió từ cửa sổ phía trước tràn vào, thổi tung mấy sợi tóc lòa xòa trên trán Tạ Ngưng.
Cô rũ mí mắt, giọng thờ ơ: “Đừng nói chuyện công việc.”
Thấy cô có vẻ mệt mỏi, Trần Thực Ninh ngừng lại một chút rồi hỏi: “Trong nhà có người bị bệnh à?”
“Ừ.”
“Cậu cũng chẳng dễ dàng gì.” Trần Thực Ninh thở dài.
“Nếu lúc đó cậu chọn ra nước ngoài, cuộc sống chắc không đến nỗi này.”
Tạ Ngưng nhắm mắt lại. Hai mươi năm qua như hiện rõ mồn một trước mắt. Và điều duy nhất cô không hề hối hận chính là năm đó ở lại trong nước và kết hôn với Tô Vãn.
...
Tạ Ngưng bị một cuộc điện thoại đánh thức.
Cô nghe máy, không nói lời nào.
“Tạ Ngưng?”
“Ai đấy?”
“Giang Thanh Lưu. Tôi gọi để chúc cô sinh nhật vui vẻ.” Giọng cười của người đàn ông mang theo chút ác ý.
Đó là con trai mà mẹ kế Giang Cầm sinh cho ông già.
Hơn hai mươi năm qua, Tạ Ngưng vẫn gọi anh ta là em trai.
Sau khi nhà họ Tạ gặp biến cố, Giang Cầm lập tức dẫn con bỏ đi, chưa từng quan tâm đến sống chết của ông già.
Đã nhiều năm rồi Tạ Ngưng không nghe tin tức gì về anh ta.
“Cậu đổi sang họ Giang rồi à?”
Tạ Ngưng trở mình, nhìn lên trần nhà, lạnh nhạt nói: “Sao cậu lại nhớ sinh nhật tôi? Có chuyện gì thì nói thẳng đi.”
“Tôi có một món quà muốn tặng cô.”
Giang Thanh Lưu cười: “"Dung Thành" là một quyển sách. Cô tuyệt đối không thể đoán được nội dung đâu.”
“Đồ ngu.”
Tạ Ngưng mất kiên nhẫn: “Cậu nghĩ tôi sẽ đọc sách à?”
“Ê ê, đừng vội mắng.”
Giang Thanh Lưu bật cười: “Quyển sách này là mẹ tôi năm đó lén lấy được trong phòng cô. Nhân vật chính tên là Tô Tinh Hành - anh trai của Tô Vãn. Cô quên hết rồi sao?”
Hơi thở Tạ Ngưng khựng lại.
“Cái gì?”
“"Tặng Tạ Ngưng, 12 tuổi. Tuyệt đối đừng làm mất quyển sách này!’”
Giang Thanh Lưu lật sách, đọc to từng chữ, cười ha hả.
“Chỉ riêng câu đầu tiên ở trang lót thôi cũng đủ làm tôi buồn cười rồi: ‘Cuộc đời em đã đi qua một phần ba. Thời gian còn lại, hãy tự mình nắm giữ, bảo vệ thật tốt người yêu thương em!’”
“Người yêu thương cô á?”
“Trời ơi, cười đau cả bụng. Tạ Ngưng, trên đời này thật sự có ai yêu thương cô sao?”
“Tạ Ngưng, nói chuyện đi chứ?”
“Cô không nhớ ra gì thật à? Tạ Ngưng, thế giới được miêu tả trong quyển sách đó chính là thế giới của chúng ta. Mọi sự kiện viết trong sách, gần như đều đã ứng nghiệm...”
“Thật ra tôi vẫn luôn biết chuyện này. Tôi biết chúng ta đang sống trong một quyển sách. Cho nên tôi mới rời khỏi nhà họ Tạ, tránh xa đám người xui xẻo như các người. Cô hẳn là rất muốn biết nội dung quyển sách đó, đúng không?”
“Con kỹ nữ Tô Vãn kia ấy à, giả tạo lắm. Cô ta vẫn luôn diễn kịch...”
Tạ Ngưng cầm điện thoại, rất lâu không thốt nổi một lời.
Dù nghe Giang Thanh Lưu mắng chửi Tô Vãn, cô cũng không còn sức để phản bác. Những ngón tay khẽ run lên.
Cô từng có cảm giác như vậy, hồi nhỏ đã đánh mất một thứ gì đó vô cùng quan trọng, nhưng dù thế nào cũng không nhớ nổi.
Cô luôn cảm thấy thế giới mình đang sống vừa thật vừa ảo. Nhiều sự trùng hợp như đã được sắp đặt sẵn, giống hệt "Buổi diễn của Truman", như thể cô đang sống trong một thế giới hư cấu.
Hóa ra... đúng là như vậy sao?
Giang Thanh Lưu vẫn đang đắc ý, vừa lật sách vừa thao thao bình luận:
“Tôi thấy phần hay nhất của quyển sách này không phải câu chuyện của Tô Tinh Hành, mà là đoạn về Tô Vãn. Cô có biết lúc trước vì sao cô ta chịu gả cho cô không?”
“Tạ Ngưng, cô thật sự nên đọc kỹ quyển sách này. Tôi đã gọi người giao hàng rồi, lát nữa sẽ gửi tới cho cô.”
“Chúc cô sinh nhật vui vẻ.”
“Không cần cảm ơn tôi đâu, Tạ Ngưng.”
“Ngày mai, cô sẽ chết.”
Rất lâu sau, Tạ Ngưng mới bật ra được một câu. Nụ cười của Giang Thanh Lưu cứng lại, sống lưng anh ta lạnh toát.
“Tao muốn gϊếŧ mày.” Tạ Ngưng nghiến răng, cúp máy.
Cô ngồi bệt xuống sàn, uống cạn một chai bia. Chưa đầy vài phút sau, người giao hàng gọi điện xác nhận địa chỉ.
Tạ Ngưng nói đúng địa chỉ.
Cô biết lần này Giang Thanh Lưu không lừa cô.
Quyển sách đó chắc chắn tồn tại. Mẹ con bọn họ đã trộm sách từ chỗ Tạ Ngưng, giấu đi rồi trước khi tận thế của cô ập đến, lại cố tình nói cho cô biết một sự thật tàn nhẫn như vậy.
Rất đúng với phong cách của Giang Thanh Lưu.
Đứa trẻ đó, mới bốn tuổi đã biết cách giúp Giang Cầm tranh sủng.
Đứa trẻ không khóc lóc ầm ĩ, nhưng lúc nào cũng bày ra bộ dạng đáng thương, lợi dụng cảm giác áy náy của ông già để khiến ông bù đắp cho hai mẹ con họ.
Năm sáu tuổi, trường học phía sau núi xảy ra hỏa hoạn. Giang Thanh Lưu dựng lên màn kịch giả mình bị mắc kẹt trên núi, khiến thầy giáo đi cứu anh ta phải bỏ mạng.
Anh ta rất giỏi PUA người hầu và phụ nữ.
Nhà họ Tạ từng có một nữ giúp việc bị anh ta tra tấn đến mức tự sát. Trong số những người từng qua lại với anh ta, có kẻ bị bức điên, có người rời xa anh ta nhưng vẫn mãi sống trong cái bóng của anh ta.
Tạ Ngưng cực kỳ ghét Giang Thanh Lưu. Từ nhỏ cô đã dùng nắm đấm để dạy dỗ anh ta nhưng cũng không ít lần chịu thiệt trên tay anh ta.
Không ngờ ngay trước sinh nhật, cô lại phải nghe từ miệng anh ta những lời gϊếŧ người không dao như vậy.