Chương 5

Lần nghiêm trọng nhất là vào năm thứ hai sau khi kết hôn với Tô Vãn.

Tạ Ngưng bỗng nhiên phát điên rồi ra tay đánh Tô Vãn.

Sau khi tỉnh táo lại thì cô vội đưa vợ đến bệnh viện và biết Tô Vãn bị sảy thai, hơn nữa có khả năng vĩnh viễn không thể sinh con.

Tạ Ngưng hoàn toàn không hiểu vì sao mình lại làm như vậy.

Cô đến khoa tâm thần để kiểm tra nhưng bác sĩ lại không cho rằng cô bị tâm thần phân liệt.

Họ nói Tạ Ngưng chỉ tưởng tượng rằng mình bị bệnh tâm thần, mục đích là để trốn tránh và giảm bớt cảm giác tội lỗi.

Đồng thời, bác sĩ cũng kết luận cô có khuynh hướng bạo lực nghiêm trọng.

Sau đó, những chuyện tương tự vẫn tiếp diễn.

Tạ Ngưng nhiều lần làm tổn thương Tô Vãn và cuộc hôn nhân của họ vì thế mà đi đến không thể cứu vãn.

Tạ Ngưng thật sự rất yêu Tô Vãn. Mỗi lần làm tổn thương cô ấy thì Tạ Ngưng lại đau đớn đến mức chỉ muốn chết.

Nếu ngày đó Tô Vãn không bị sảy thai thì giờ đây đứa con của họ cũng đã mười hai tuổi rồi.

Nhưng bây giờ, Tạ Ngưng thậm chí không thể tưởng tượng nổi cảnh mình cùng ai đó xây dựng một gia đình nữa.

Cô có lẽ sẽ phải mang nợ cả đời, sống cô độc đến chết và chẳng còn ai nguyện nhìn cô thêm một lần nào nữa.

Tạ Ngưng khởi động xe, tay trái nắm vô lăng tay phải rời cần số. Trong tầm mắt, cô thoáng thấy một vật tròn sáng lên giữa đống đồ lộn xộn.

Giữa mớ rác rưởi ấy, món đồ ấy đặc biệt nổi bật.

Cô cầm lên xem rồi lập tức nhận ra...

Đó là chiếc đồng hồ của Hướng Đào, vẫn đang sáng trong bóng tối.

Hướng Đào...

Sắc mặt Tạ Ngưng khựng lại.

Cuối cùng, cô nhớ ra rằng buổi chiều mình đã làm gãy ngón tay của Hướng Đào và vô tình lấy luôn chiếc đồng hồ này.

Nhà họ Hướng quả là giàu có.

Ngay cả đứa trẻ con cũng có thể đeo chiếc đồng hồ trị giá cả chục vạn, trong khi trên người Tạ Ngưng thì tất cả tài sản cộng lại còn chưa đến một trăm tệ.

Cô ngồi đó trầm ngâm một lúc rồi bỗng thấy buồn cười.

Đúng vậy, buổi chiều cô đã gặp lại Tô Vãn và còn lấy đi chiếc đồng hồ của con trai cô ấy.

Thì sao chứ?

Cô từng làm những chuyện còn tệ hơn thế nhiều.

Cô từng vào đồn cảnh sát và từng bị người ta mắng đến mức mất hết liêm sỉ.

Vậy chút chuyện này thì có đáng gì đâu?

Ít nhất... hôm nay cô đã được gặp lại Tô Vãn.

Có lẽ, đây là chuyện khiến cô vui nhất suốt ba năm qua.

Tạ Ngưng bật cười, nụ cười không chút hồn vía.

Cô mở nhạc rock thật to trong chiếc xe cũ nát, âm lượng lớn đến mức cư dân ven đường cũng nghe thấy.

Hồi trẻ, cô từng thích nghe The Beatles, The Kinks, Blur,...

Sau này, ngay cả The Beatles hay Queen cô cũng không còn nghe, khẩu vị âm nhạc ngày càng kỳ lạ.

Mỗi lần nghe giọng ca bệnh hoạn của Beck trong bài “Loser” thì Tạ Ngưng lại phá lên cười rồi hát theo:

“Soy un perdedor, I am a loser baby, so why don’t you kill me?”

(Tôi là kẻ thất bại, này em yêu, sao em không gϊếŧ quách tôi đi?)