Chương 4

Tạ Ngưng làm việc cho một công ty đòi nợ thuê.

Từ những bà lão tám mươi tuổi đến cả những đứa trẻ vừa vào tiểu học đều từng bị cô ép đến mức phải móc tiền ra giữa đường.

Khách hàng của cô phần lớn là đám nhà giàu mới nổi - những người từng ôm vài mảnh đất lúc trẻ, giờ trong tay có chục căn hộ cho thuê hoặc chuyên cho vay nặng lãi.

Mỗi khi gặp người chây ì không chịu trả tiền thuê hay trả nợ thì họ lại tìm đến Tạ Ngưng để giúp đòi.

Tạ Ngưng làm việc cứng rắn, thủ đoạn lại mạnh tay. Với cô, chỉ cần có tiền là làm.

Điều đáng nói nhất là cô rất biết đánh người.

Cô có thể hạ gục một gã đàn ông cao gần 1m9 chỉ bằng vài chiêu. Về khoản đánh đấm, cô đủ sức ăn cơm nghề thêm mười năm nữa cũng không thành vấn đề.

Thỉnh thoảng còn có vài công ty, thậm chí cả ngân hàng tìm đến nhờ cô xử lý những khoản nợ khó đòi.

Một lần, có cả một công chức nhà nước ăn mặc chỉnh tề và nghiêm túc trả giá rất cao để thuê cô gϊếŧ người.

“Công việc của tôi không bao gồm gϊếŧ người. Anh tìm nhầm người rồi.” Tạ Ngưng đáp ngay, không chút do dự.

Người đàn ông kia lại tự tin nói: “Nhưng tôi nghe nói, đến cả vợ cũ của cô cô còn có thể gϊếŧ. Chẳng lẽ là do giá tôi ra chưa đủ? Tôi có thể trả thêm tám trăm nghìn.”

Chỉ cần nghe đến cái tên Tô Vãn, Tạ Ngưng lập tức nổi giận.

Cô đấm thẳng vào mặt anh ta khiến người kia ngã lăn, còn bản thân thì bị tống vào trại tạm giam. Hai tháng sau, cô lại được thả.

Ra tù, Tạ Ngưng vẫn tiếp tục làm nghề đòi nợ thuê.

Trước khi làm công việc này, cô từng thay đến tám chỗ khác nhau mà vẫn không đủ ăn, nợ cũ chồng chất và còn phải lo viện phí cho cha.

Từng có người khuyên cô dựa vào ngoại hình để kiếm tiền, đó là tìm một phú bà để đào mỏ.

Trước kia, có một phú bà Omega từng tỏ ý thích cô nhưng lại bị cô mắng thẳng mặt đến tự ái rồi không dám nhắc tới nữa.

Những năm gần đây, Tạ Ngưng sống trong cảnh người đời chán ghét, chó còn tránh xa.

Ngay cả người cha bại liệt trong nhà chẳng có việc gì cũng trút giận lên đầu cô.

Hồi tổ chức đám cưới cho Tạ Ngưng, ông từng tặng nhà gái của Tô Vãn sính lễ lên đến hai mươi triệu.

Khi đó nhà họ Tạ khách khứa đông như trẩy hội, tiếng tăm lẫy lừng.

Ai mà ngờ được chỉ vài năm sau thì nhà họ Tạ nợ ngập đầu hàng trăm triệu, con gái cưng nhà giàu năm nào giờ lại sa cơ chẳng khác gì một con chó hoang.

Tạ Ngưng chưa bao giờ dám nghĩ kỹ xem mình đã bước đến bước đường này như thế nào. Phần lớn thời gian, cô chọn trốn tránh.

Kiếm tiền đã đủ mệt mỏi, cô không còn tâm trí để truy cứu quá khứ cũng chẳng muốn biết ai đúng ai sai.

Mấy chuyện đó có thay đổi được hiện tại không?

Cô sống như một cái xác không hồn, ngày ngày nhìn chồng giấy nhắc nợ từ ngân hàng rồi lại bò dậy đi tìm những con nợ như mình, sau đó dùng mọi cách để ép họ nôn tiền ra.

Thông thường, công việc của cô đến tận một giờ sáng mới xong.

Tạ Ngưng trở lại xe, ngẩng đầu nhìn vầng trăng tròn treo trên trời rồi cảm thấy mọi thứ đều mơ hồ không thật.

Cô nghĩ: Chiều nay mình gặp Tô Vãn thật sao?

Không... không thể nào. Tô Vãn sao có thể xuất hiện ở nơi đó được?

Chắc là ảo giác thôi.

Tạ Ngưng từ lâu đã nghi ngờ mình bị tâm thần phân liệt.

Đôi khi cô làm những việc mà chính bản thân cũng không hiểu nổi. Cảm giác ấy... thật giống như có ai đó đang điều khiển cô vậy.