Nghĩ đến đó, đồng tử cậu trai co rút lại rồi sắc mặt lập tức tái nhợt.
Cánh tay bị kẹp giữa khung kính xe, cổ tay bị người phụ nữ giữ chặt còn một ngón tay đã biến dạng lệch sang một bên.
Cậu đau đớn kêu lên thảm thiết: “Tôi sai rồi! Cô ơi... chị ơi! Em xin lỗi mà! Là em sai, chị buông em ra đi!”
Tiếng gào đau đớn của cậu vang lên, ngay sau đó một giọng nói khác truyền đến giữa cơn gió nóng.
Trong khoảnh khắc Tạ Ngưng như bị điện giật, máu trong người đông cứng lại khiến toàn thân chết lặng.
“Có chuyện gì vậy, Hướng Đào?”
Giọng nói của người phụ nữ kia mềm mại như tơ, dịu dàng như mật nhưng lại sắc bén như dao có thể khiến người nghe tim gan đứt từng khúc.
Hướng Đào?
Nếu cậu trai kia là Hướng Đào, vậy người vừa lên tiếng chẳng lẽ là... Tô Vãn?
“Mẹ! Cứu con với! Mau cứu con!” Hướng Đào òa khóc gọi lớn.
Tiếng bước chân dồn dập vang lên phía sau, giày cao gót gõ trên nền xi măng phát ra âm thanh rõ ràng và đều đặn.
Trong gương chiếu hậu, một bóng dáng màu trắng dần hiện lên - người phụ nữ che dù, dáng vẻ bình tĩnh và thanh tao gần như chẳng khác gì năm xưa.
Hơi thở Tạ Ngưng khựng lại.
Cô lập tức buông tay Hướng Đào, hai tay nắm chặt vô lăng không dám nhìn gương chiếu hậu.
Chỉ cần nhìn qua khí chất ấy thì Tạ Ngưng đã chắc chắn người đó chính là Tô Vãn.
Máu trong người dồn hết lên não khiến da đầu cô tê rần.
Cô nhìn lại cậu trai vừa rồi, trong lòng tràn đầy hối hận.
Cô... lại không nhận ra Hướng Đào? Hơn nữa còn làm gãy ngón tay thằng bé.
“Chuyện gì xảy ra vậy?” Tô Vãn đi tới, cúi xuống đỡ lấy Hướng Đào đang ôm tay kêu đau.
Cậu lùi lại mấy bước rồi nhào vào lòng mẹ, nước mắt nước mũi giàn giụa: “Mẹ, con muốn báo cảnh sát! Người này cố ý làm con bị thương!”
“Để mẹ xem nào.”
Tô Vãn mặc váy trắng, tay cầm dù nghiêng đầu nhìn xuống tay con.
Dưới trời nắng gắt nhưng cô không hề toát mồ hôi, lớp trang điểm tinh tế tôn lên vẻ dịu dàng quý phái trông vẫn như chỉ mới ngoài hai mươi.
Mái tóc đen dài được buộc thấp, cài bằng một chiếc trâm ngọc phỉ thúy.
Cô khẽ nhíu mày, ngước mắt nhìn về phía xe Tạ Ngưng.
Tạ Ngưng lập tức quay mặt đi, kéo kính xe lên rồi luống cuống nổ máy. Bàn tay cầm cần số vẫn run rẩy.
“Này! Cô ta muốn bỏ chạy!” Hướng Đào hét lên.
“Mẹ, đừng để cô ta đi!”
Tô Vãn bình tĩnh ngăn con lại: “Thôi, vết thương không quá nghiêm trọng.”
“Nhưng... ngón tay con...”
“Không gãy đâu, chỉ bị trật thôi. Mẹ sẽ đưa con đến bệnh viện.”
Giọng Tô Vãn bình thản không nghe ra chút cảm xúc nào.
Cô nhìn theo chiếc xe đang vội vã rời đi, chậm rãi đọc rõ biển số rồi nói từng chữ: “Đó là loại người tệ hại. Ai dính dáng đến cô ta... chỉ có thể khiến cuộc đời mình thêm bất hạnh.”
Hướng Đào do dự một chút nhưng cuối cùng vẫn tin lời mẹ.
Trong xe, ánh mắt Tạ Ngưng dần lạnh đi.
Cô đạp mạnh chân ga, lao đi như chạy trốn.
Ba chữ “người tệ hại” như khắc sâu vào trong lòng cô.
Qua lời Tô Vãn, nó đã trở thành dấu ấn vận mệnh in chặt lên người Tạ Ngưng không cách nào xóa nổi.