“Loại người như Tạ Ngưng căn bản không xứng với nhị tiểu thư nhà họ Tô, đúng là hủy hoại cả đời của cô ấy!”
“Có ai ngờ Tạ Ngưng sau lưng lại là loại người đó chứ, nhà họ Tạ xui xẻo cũng đáng đời! Chỉ mong tiểu thư Tô sau khi ly hôn có thể sống hạnh phúc và yên ổn.”
“Không phải sao? Giờ cô ấy đã có người mới, con trai con gái đầy đủ và sống trong biệt thự sang trọng, chẳng phải tốt hơn Tạ Ngưng trăm lần sao?”
“Tôi nói thật, phụ nữ mà tìm nhầm người là khổ cả đời. Tạ Ngưng nợ nần chồng chất như thế chắc cả đời này cũng chẳng ngóc đầu lên nổi!”
Sáu giờ sáng, Tạ Ngưng bị tiếng ngáy từ giường bên cạnh làm tỉnh giấc, cơn buồn ngủ theo đó cũng bay biến.
Cô nằm trên giường rồi liếc nhìn điện thoại, nhiệt độ ngoài trời hiển thị 39 độ. Dù vậy, cô vẫn quyết định ra ngoài.
So với việc ở nhà bầu bạn với cha mình thì cô thà ra xe ngồi hút thuốc, chịu nóng, ngủ vùi hay ăn uống linh tinh rồi ngắm người qua lại trên đường còn hơn.
Không hiểu sao, hôm nay cô lại lái xe đến con phố này - nơi mà cô đã từng đi qua vô số lần.
Mỗi lần ngang qua góc phố ấy, cô đều dừng lại nhìn dòng người qua lại rồi thầm nghĩ biết đâu sẽ có một lần, chỉ một lần thôi cô có thể tình cờ gặp lại người đó...
Mấy năm trước, khi gửi đồ cho vợ cũ thì cô từng nhận hóa đơn có địa chỉ ở con phố này.
Nhưng giờ người ấy đã dọn đi từ lâu, ngay cả số điện thoại cũng đổi rồi.
Trong một thành phố rộng lớn thế này, muốn vô tình gặp lại một người gần như là điều không thể.
Tạ Ngưng uống hết chai nước có ga rồi tiện tay ném ra ngoài cửa sổ, chuẩn bị nổ máy rời đi.
“Cốc cốc.”
Một bóng người không biết từ khi nào đã đến gần, gõ nhẹ vào cửa kính xe.
Tạ Ngưng hạ kính xuống một chút, kéo kính râm xuống rồi ngước mắt nhìn lên - là một cậu thanh niên mặc áo thun trắng, trên tay cầm chai nước rỗng mà cô vừa ném.
Cậu lên giọng trách móc: “Cô ơi, thời tiết nóng thế này mà cô còn vứt rác bừa bãi, cô có bao giờ nghĩ đến mấy cô chú công nhân vệ sinh không?”
Ánh mắt cậu trong sáng, mái tóc ngắn dính mồ hôi và trên cổ tay là chiếc đồng hồ hàng hiệu đắt tiền.
Cô liếc qua, kiểu này chắc là con nhà giàu chưa từng thấy mặt trái xã hội bao giờ.
Cơn nóng hắt từ ngoài vào xe, Tạ Ngưng kéo kính râm xuống rồi liếc cậu một cái, giọng lạnh nhạt: “Tôi việc gì phải nghĩ cho họ?”
Cậu trai sững lại: “Cô... có ý gì?”
“Ý là tôi thích ném thì ném, cậu quản được à?”
Không khí trong xe phả ra làn hơi thuốc nhàn nhạt.
Ánh mắt Tạ Ngưng sắc lạnh, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười giễu.
Trên mặt kính râm đỏ sẫm của cô phản chiếu khuôn mặt bối rối và hoang mang của cậu trai.
“Cô... cô là loại người gì vậy?”
Cậu vừa tức vừa sợ, nói lắp bắp: “Cô làm thế là sai rồi đấy.”
Vừa nói xong, cậu lấy hết can đảm định đưa tay nhét chai nước rỗng trở lại qua khe cửa kính.
Nhưng tay vừa luồn vào đã bị Tạ Ngưng ấn mạnh xuống.
Ngay sau đó...
“RẮC!”
Một tiếng khô khốc vang lên.
Cậu trai chưa kịp hiểu chuyện gì, chỉ kịp hét lên theo phản xạ: “A!”
... Ngón tay của cậu bị kẹp gãy rồi!