Sau này Tô Vãn mới biết, đêm hôm đó, Lưu Nhã đã nhầm người đàn ông kia là Tô Tinh Hành nên mới không phản kháng.
Cô uống rượu vì cho rằng chỉ là quan hệ tìиɧ ɖu͙© bình thường, không ngờ đối phương lại cưỡng ép đánh dấu cô.
Lưu Nhã không nói thêm gì nữa. Cô chỉ kể lại toàn bộ trải nghiệm của mình cho Tô Vãn. Thế nhưng tin tức vẫn lan truyền rất nhanh và tất cả đều trở thành trò cười cho thiên hạ.
“Nhìn cô ta đã thấy chướng mắt từ lâu rồi. Mới mười lăm tuổi mà ăn mặc như Omega động dục, chuyện này không trách cô ta thì trách ai?”
“Cậu chủ nhà họ Tô cũng xui xẻo thật, chỉ là giúp đỡ một cô gái nghèo vùng núi mà suýt nữa bị vu vạ. May mà người phát sinh quan hệ với cô ta không phải cậu chủ Tô gia!”
“Ghê tởm. Đáng đời!”
Không chỉ vậy, tuyến thể của Lưu Nhã còn bị tổn thương nghiêm trọng do bị cưỡng ép đánh dấu.
Nếu không phẫu thuật kịp thời thì cô sẽ không thể phân hóa, đồng thời hoàn toàn mất đi khả năng sinh sản.
Vì thế, Tô Vãn ở lại bệnh viện cùng Lưu Nhã làm phẫu thuật, ban ngày túc trực bên giường bệnh, ban đêm tranh thủ làm đề ôn thi.
Sau khi phẫu thuật xong, Lưu Nhã kiên quyết đòi về quê. Tô Vãn không muốn quay lại đối mặt với cha mẹ nuôi, khuyên can nhiều lần không được nên cuối cùng cũng chỉ có thể để em đi.
Đây là chuyện mà Tô Vãn hối hận nhất trong đời.
Tô Vãn không thi đỗ Thanh Bắc mà vào trường đại học tốt nhất trong tỉnh.
Còn Lưu Nhã ở lại vùng núi mấy năm, đến khi quay lại Dung Thành thì đã hoàn toàn trở thành một con người khác.
Ca phẫu thuật của cô hồi phục không tốt, lại bỏ học, ở nông thôn thì không làm được việc gì. Gia đình chỉ có thể khai gian tuổi, sắp xếp cho cô đi xem mắt.
Sau nhiều lần thất bại, người nhà nhận ra Lưu Nhã đã không còn hy vọng gì, liền bắt đầu lừa gạt cô, ép cô lấy chồng trong thôn.
Ở nông thôn, cưới xin rất tốn kém. Trong nhà còn mấy người anh chưa lập gia đình, kiếm được chút nào hay chút đó.
Cứ mơ mơ hồ hồ trôi qua mấy năm, Lưu Nhã phát bệnh.
“Đi tìm chị mày vay tiền đi. Mày thân với chị mày nhất, giờ chị mày ở nhà họ Tô, chẳng phải rất có tiền sao?”
Trên thực tế, ngay từ khi vào đại học, sinh hoạt phí của Tô Vãn đều là do cô tự đi làm kiếm được.
Tô gia chỉ chịu chi trả học phí cho cô, nếu không phải Tô Vãn chủ động mở miệng đòi thì ngay cả khoản sinh hoạt phí tối thiểu, bọn họ cũng "quên" không đưa.
Dù vậy, Tô Vãn vẫn dùng tiền học bổng để đóng viện phí cho Lưu Nhã rồi vay mượn thêm từ bạn bè để chữa bệnh cho em.
Nếu vẫn không đủ, cô cũng chỉ còn cách mở miệng xin Tô Tinh Hành.
Dù sao thì việc Lưu Nhã ra nông nỗi này, cũng không thể tách rời khỏi Tô Tinh Hành.
Nhưng Tô Vãn không hề biết rằng, trước khi cô đưa ra quyết định đó, Lưu Nhã đã gọi điện cho Tô Tinh Hành trước rồi.
Cô không đòi hỏi gì từ anh ta, chỉ cầu xin anh ta đến gặp mình một lần.
“Được thôi, dù sao chúng ta cũng từng là bạn.” Tô Tinh Hành cười, nhẹ nhàng đáp ứng.
Cúp máy xong, Lưu Nhã bò lên sân thượng bệnh viện, trèo qua lan can bảo hộ rồi lao mình xuống dưới.
...
Năm 2000, thời khắc thiên niên kỷ mới mở ra, Thượng Đế ban cho loài người một món quà giống nhau.
Nhân loại bắt đầu lần phân hóa thứ hai.
Trên cơ sở giới tính nam - nữ, lại tiếp tục phân hóa thành Alpha, Beta và Omega.
Giới tính của con người từ đó trở nên phong phú hơn, cũng đồng nghĩa với việc thời đại nam quyền thống trị kết thúc, thời đại Alpha sắp sửa lên ngôi.
Ở giai đoạn đầu của thế kỷ mới, người ta từng cho rằng sự phân hóa này sẽ giúp phụ nữ có được địa vị cao hơn, có lợi cho công bằng xã hội.
Nhưng chỉ khi đọc trọn vẹn "Dung Thành" mới nhận ra, sự phân hóa ấy chỉ khiến bất bình đẳng xã hội trầm trọng hơn, khiến các nhóm yếu thế phải chịu nhiều áp bức hơn.
Một ví dụ rất rõ ràng là sau khi chế độ một vợ một chồng bị bãi bỏ, nam Alpha phổ biến cưới hai đến ba người vợ, trong khi nữ Alpha phần lớn vẫn chỉ kết hôn một lần trong đời.
Trong sách, Tô Tinh Hành tự xưng mình là nhân vật chính diện.
Vì không chịu nổi tác phong tư bản ức hϊếp dân thường của nhà họ Tạ, anh ta lựa chọn lật đổ Tạ gia.
Vì không muốn người em gái nuôi đã làm bạn hơn mười năm chịu tổn thương, anh ta chưa từng thừa nhận địa vị của Tô Vãn trong nhà họ Tô.
Vì không muốn phụ lòng những người yêu mình, anh ta cưới ba người vợ quan hệ chẳng mấy hòa thuận, mặc cho họ tự do tranh đấu lẫn nhau.
Anh ta không giống loại ác độc thấm vào tận xương như Giang Thanh Lưu.
Anh ta là kiểu người tự cho mình quyền phán xét thiện ác, giương cao danh nghĩa “vì người khác suy nghĩ”, nhưng lại làm ra những chuyện khiến người ta buồn nôn.
Trong nguyên tác:
Tô Vãn cầm dao kề lên cổ anh ta. Cô đã hạ quyết tâm, muốn cùng người đàn ông mà mình căm hận suốt hai mươi năm này đồng quy vu tận.
“Cô không thể gϊếŧ tôi, Tô Vãn! Tôi là anh trai cô, là người thân duy nhất của cô!” Tô Tinh Hành giãy khỏi băng dính, lớn tiếng gào lên.
“Anh không phải.” Tô Vãn đáp.
"Người thân của tôi chỉ có Lưu Nhã, và còn có...”