Nhà họ Tạ sau đó vẫn chưa thể gượng dậy, Tạ Ngưng cũng từ người có trong tay hàng trăm triệu mà rơi xuống cảnh nghèo rớt mồng tơi.
À đúng rồi, nếu không phải trong sách miêu tả tỉ mỉ từng chi tiết thì đến tận bây giờ Tạ Ngưng cũng không biết người đứng sau bán đứng nhà họ Tạ năm đó chính là Tô Tinh Hành.
Tô Vãn thì biết rõ chuyện này, nhưng cô ấy chưa từng nói cho Tạ Ngưng.
Chuyện thứ ba mà Tô Vãn kể là về Lưu Nhã.
Sở dĩ cô ấy căm hận Tô Tinh Hành đến vậy, nhẫn nhịn ở bên anh ta suốt nhiều năm, tất cả đều là để báo thù cho em gái Lưu Nhã.
Xét về huyết thống, Lưu Nhã không phải em ruột của Tô Vãn. Cô là đứa con thứ sáu do cha mẹ nuôi sinh ra, nhưng lại là món quà quý giá nhất mà họ ban cho Tô Vãn.
Lưu Nhã nhỏ hơn Tô Vãn hai tuổi. Khi Lưu Nhã còn chưa biết đi, người chăm sóc em luôn là Tô Vãn: một đứa trẻ ôm một đứa trẻ khác, ru ngủ, pha sữa bột.
Có khi Tô Vãn bế em không cẩn thận bị ngã, cả hai cùng khóc. Nhưng chỉ cần thấy Tô Vãn khóc thì Lưu Nhã liền nín.
Nhờ mối quan hệ của Tô Vãn, Lưu Nhã đến Dung Thành và quen biết Tô Tinh Hành.
Rồi giống như tất cả những cô gái từng gặp Tô Tinh Hành, Lưu Nhã nhanh chóng lún sâu vào một thứ tình cảm cuồng nhiệt, không đường lui.
Một cô gái quê mùa từ nông thôn lên thành phố, làm sao có thể lọt vào mắt xanh của một “nhân vật chính” như Tô Tinh Hành?
Thế nhưng trớ trêu thay, Tô Tinh Hành lại thật sự có thiện cảm với cô.
Anh ta khen Lưu Nhã hồn nhiên, ngây thơ và tặng quà cho cô. Và thế là một hạt giống vốn dĩ không thể lớn thành cây đại thụ đã lặng lẽ nảy mầm trong lòng Lưu Nhã.
Lưu Nhã mười lăm tuổi, ngày ngày chỉ nghĩ làm sao để lấy lòng Tô Tinh Hành, làm sao để thoát khỏi vẻ quê mùa trên người, chen chân vào thế giới của anh ta.
Cô dần trở nên xinh đẹp hơn, để rồi sau đó bị đám bạn bè ăn chơi của Tô Tinh Hành để mắt tới.
“Xin lỗi nhé, anh không biết em chưa đủ mười tám tuổi. Trông em hoàn toàn không giống mới mười lăm.”
Sau khi mọi chuyện xảy ra, kẻ gây ra tội ác lại thản nhiên nói như vậy.
Lưu Nhã bị đánh dấu, trong khi khi đó cô thậm chí còn chưa phân hóa.
“Nhã Nhã, bạn anh đúng là đã làm sai, nhưng lúc đó cậu ta say rượu. Trong tình huống như vậy... em chắc là có thể thông cảm được chứ?”
Những lời của Tô Tinh Hành khiến Lưu Nhã hoàn toàn không biết phải phản ứng thế nào. Cô sững người rất lâu, rồi mới run run nói:
“Nhưng mà... em... em cứ tưởng... cứ tưởng rằng, anh Tinh Hành, chúng ta đang hẹn hò với nhau mà?”
Nếu họ đang hẹn hò, lẽ ra Tô Tinh Hành phải phẫn nộ, phải đau lòng vì cô, phải đứng ra đòi lại công bằng cho cô. Sao anh ta lại... khuyên cô thông cảm?
Thông cảm?
Cả thế giới của Lưu Nhã sụp đổ trong khoảnh khắc đó.
Tô Tinh Hành lộ ra vẻ mặt khó hiểu, cuối cùng chỉ nói: “Xin lỗi Nhã Nhã, anh không ngờ em lại nghĩ như vậy...”
Tô Tinh Hành tặng cô đủ loại quà nhỏ, đứng đợi cô trên đường tan học, ngày nghỉ còn dẫn cô đi chơi.
Ngay cả cô em gái nuôi kia của Tô Tinh Hành cũng âm thầm ghen tị. Với một cô gái chưa hiểu sự đời như Lưu Nhã thì những hành động đó chẳng khác nào theo đuổi.
Không ngờ đến cuối cùng, Tô Tinh Hành lại thay đám bạn hồ bằng cẩu hữu của mình cầu xin, bảo cô thông cảm cho những tên khốn đó?
Sao có thể chấp nhận được?!
Nhưng mà... anh ta là Tô Tinh Hành.
Là Tô Tinh Hành mà Lưu Nhã yêu thích nhất.
Cô cố gắng đến vậy, chẳng phải cũng chỉ để có thể ở bên anh ta sao?
Chỉ cần có thể đứng trước mặt anh ta, ngước nhìn người đàn ông hoàn hảo kia thì đối với cô mà nói cũng đã là thỏa mãn rồi.
Chỉ có thể trách cô không biết tự lượng sức mình, một kẻ phàm trần hèn mọn lại dám mơ ước đến người như thế?
Lưu Nhã tuyệt vọng đến cùng cực. Cô không dám nói với bất kỳ ai về những gì mình đã trải qua, cũng không dám kể cho Tô Vãn.
Mãi đến nửa tháng sau, khi Tô Vãn từ giáo viên biết được Lưu Nhã đã bỏ học, cô mới nhận ra là đã xảy ra chuyện lớn.
Khi đó Tô Vãn đang trong giai đoạn ôn thi đại học. Cô xin nghỉ, vội vã trở về quê tìm Lưu Nhã, nắm chặt tay em và nói: “Chuyện này phải báo cảnh sát.”
Cô kiên nhẫn làm công tác tư tưởng cho Lưu Nhã suốt cả đêm. Trời chưa sáng, Tô Vãn đã đưa em ngồi xe đêm quay về Dung Thành.
Đến khi Lưu Nhã cuối cùng cũng gom đủ dũng khí, theo Tô Vãn bước vào đồn công an thì thứ cô nghe được lại là Tô Tinh Hành đang đứng trước mặt cảnh sát biện hộ cho bạn mình.
“Bạn tôi cũng không cố ý. Cậu ta tưởng cô gái đó đã trưởng thành rồi, hơn nữa tính cách cô ta rất tùy tiện, bình thường còn hay nhận quà của người khác nên cậu ta tự nhiên cho rằng cô ta đồng ý.”
“Hơn nữa cô ta cũng đâu có từ chối, đúng không? Bình thường ăn mặc rất... nói thế nào nhỉ, rất lẳиɠ ɭơ. Mười lăm tuổi ai lại ăn mặc như vậy chứ?
Em gái tôi ngày nào cũng mặc đồng phục. Thế này rất khó không khiến người ta nghi ngờ cô ta đang cố tình câu dẫn người khác. Đây là ảnh chụp chúng tôi cùng đi chơi, anh xem đi, cô ta còn chủ động dựa sát vào người đàn ông này nữa.”
“...”
Cánh cửa phòng thẩm vấn mở ra. Lưu Nhã cứ như vậy, không kịp phòng bị, nghe trọn từng lời của Tô Tinh Hành.
Cô không dám bước thêm một bước nào, cũng không cho Tô Vãn xông vào ngắt lời họ.
Chỉ có thể siết chặt tay Tô Vãn, nước mắt tuôn như suối, nghẹn ngào nói trong tiếng nức nở: “Đi thôi.”