Nội dung nguyên tác:
Tô Vãn từ Tô Tinh Hành nghe được tin Tạ Ngưng đã chết. Nghe nói trên đường ra ngoài, cô bị một chiếc xe tải đâm chết.
Tô Tinh Hành cười nói: “Con đàn bà độc ác đó chết rồi, em hẳn là vui lắm chứ? Nghe bảo tai nạn rất thảm, chết ngay tại chỗ, cũng coi như tiện nghi cho loại người như cô ta.”
Tô Vãn lạnh lùng hỏi anh ta: “Tạ Ngưng chưa từng làm tổn hại anh, vì sao anh lại nói về cô ấy như vậy?”
Tô Tinh Hành thấy mất hứng. Anh ta vốn chỉ muốn xem phản ứng của Tô Vãn, không ngờ cô lại chẳng có chút cảm xúc nào.
Sau khi anh ta rời đi, Tô Vãn ngồi trước bàn làm việc, đối diện với một file Word trống rỗng, cả ngày không gõ nổi một chữ.
Cô biết, ngày xảy ra tai nạn vừa đúng là sinh nhật của Tạ Ngưng.
Không lâu trước đó, cô còn vô tình gặp Tạ Ngưng một lần.
Giá như khi ấy, cô không nói ra những lời cay nghiệt đó thì tốt biết bao.
Khi đọc đến đoạn này, cơn giận của Tạ Ngưng cuối cùng cũng dịu lại đôi chút. Cô đưa ngón tay khẽ vuốt qua từng dòng chữ, thầm nghĩ:
Tô Vãn... đúng là vừa lương thiện, vừa dịu dàng.
Nhưng người dịu dàng lại luôn là người bị thế giới này tổn thương nhiều nhất.
Tô Vãn giống như cô đều chỉ là vai phụ trong cuốn sách này.
Mọi bất hạnh của cô ấy đều tồn tại chỉ để làm nền cho ánh hào quang cao cả của vai chính. Thế nhưng, dù vậy thì Tô Vãn chưa từng bị đánh gục.
Cô ấy từng bước bò lên từ vũng bùn.
Rời xa Tạ Ngưng, trong khi Tạ Ngưng vẫn vùng vẫy trong tuyệt vọng, Tô Vãn nhẫn nhịn suốt nhiều năm, cuối cùng cũng bắt đầu phản kích.
Bởi vì trong thiết lập của cuốn sách, Tô Vãn mới là phản diện lớn nhất, là kẻ thù không đội trời chung của Tô Tinh Hành, là người duy nhất có thể giáng cho “đứa con được trời chọn” ấy một đòn chí mạng.
Theo cốt truyện trong sách, sau khi Tạ Ngưng chết, Tô Vãn cuối cùng cũng quyết định không chờ đợi thêm nữa.
Cô trực tiếp đối chất với Tô Tinh Hành, nói ra từng chuyện một, những bí mật đủ sức hủy diệt anh ta hoàn toàn:
Chuyện thứ nhất: Trong ba người vợ của Tô Tinh Hành, đứa con trai mà vợ cả và vợ hai sinh ra đều không phải con ruột của anh ta. Là do Tô Vãn đã dùng ống tiêm can thiệp từ trước.
Vậy vì sao cô có thể chắc chắn những đứa trẻ đó không phải con của Tô Tinh Hành?
Bởi vì Tô Vãn cũng đã hạ thuốc Tô Tinh Hành, cho anh ta uống thuốc tránh thai.
Mỗi ngày cô lặng lẽ trộn thuốc vào đồ ăn của anh ta, để anh ta dùng mà không hề hay biết.
Còn người vợ bé của anh ta, bởi vì trước nay chưa từng làm tổn hại Tô Vãn nên là người duy nhất được cô buông tha.
Cô ta sinh cho Tô Tinh Hành hai cô con gái, hai năm trước lại sinh thêm một đứa con trai nhưng đứa trẻ đó đã bị Tô Vãn tráo đổi ngay trong bệnh viện.
Tô Tinh Hành tức đến run rẩy. Anh ta bị Tô Vãn trói chặt trên ghế, miệng dán băng keo, ánh mắt tràn đầy oán hận, nghiến răng nghiến lợi nhìn cô.
Tô Vãn quyết định ngả bài với anh ta, không chỉ đơn thuần là để kí©h thí©ɧ tinh thần anh ta.
Trong tay cô cầm một con dao, ánh lạnh phản chiếu trong đôi mắt, sát khí lạnh lẽo đến rợn người.
Lúc đó, Tô Tinh Hành hoàn toàn không biết rằng Tô Vãn đã hận anh ta đến mức muốn gϊếŧ anh ta hàng vạn lần từ rất lâu rồi.
Chính vì vậy, cô mới dốc hết tâm cơ che giấu bản thân, cố gắng tiêu hóa và tiếp nhận mọi ác ý từ bên ngoài, nhẫn nhịn những tổn thương không đáng có và khoác lên mình lớp vỏ vô hại.
Đến khoảnh khắc cuối cùng, cô mới lộ ra nanh vuốt.
Cô chỉ muốn một nhát chí mạng, gϊếŧ chết Tô Tinh Hành. Nhưng trước đó, cô vẫn còn rất nhiều chuyện muốn nói cho anh ta biết.
Chuyện thứ hai mà cô nói đến là về việc phân chia tài sản của nhà họ Tô.
Cô vô cùng hài lòng với việc Tô Tinh Hành không cho cô nắm giữ cổ phần gia tộc, bởi vì chính cô đã âm thầm thao túng cổ phiếu nhà họ Tô.
Khi giá cổ phiếu lao dốc, Tô Tinh Hành gần như phá sản chỉ sau một đêm, rơi vào cảnh trắng tay.
Chuyện này, không khác gì việc năm xưa Tô Tinh Hành đã hại nhà họ Tạ.
Khi nhà họ Tô lâm vào khủng hoảng, chính nhờ Tô Vãn gả vào nhà họ Tạ, nhận được sự hỗ trợ tài chính từ nhà họ Tạ mà họ mới vượt qua được.
Nhưng sau khi nhà họ Tô phục hồi, Tô Tinh Hành lại hoàn toàn quên mất ân tình đó.
Lúc trước, ông Tạ rất sẵn lòng nâng đỡ nhà họ Tô.
Nếu không phải vì Tạ Ngưng phân hóa thành Alpha, ông thậm chí còn muốn Tô Tinh Hành trở thành con rể của mình.
Tô Tinh Hành là người luôn tự cho mình là chính nghĩa. Khi ông Tạ nói thật với anh ta về những vấn đề trong quản lý và vận hành doanh nghiệp của nhà họ Tạ, anh ta vừa nghe đã thấy không ổn, quản lý hỗn loạn, tài chính còn có dấu hiệu làm giả?
Một doanh nghiệp rác rưởi như vậy mà cổ phiếu vẫn có giá trị cao sao?
Anh ta cho rằng nhà họ Tạ sớm muộn cũng sụp đổ nên liền lập tức bán thông tin này cho một tổ chức đầu cơ.