Chương 1

Mặt trời chói chang thiêu đốt cả thành phố.

Đường phố vắng tanh, hai bên hàng cây héo rũ, lá vàng khô từng chùm treo lủng lẳng trên cành mãi vẫn chưa chịu rụng xuống.

Trên cây không còn ve kêu, mặt đất nứt nẻ đến mức chẳng thấy một con kiến nào.

Đài khí tượng hôm nay đã phát cảnh báo nắng nóng cấp độ cao đến sáu lần.

Nhiệt độ ngoài trời lên tới 46 độ, với người dân nơi này mà nói thì chuyện đó giờ cũng chẳng còn hiếm.

Tạ Ngưng ngồi trong xe, hai chân gác lên vô - lăng, đôi dép cá màu trắng rẻ tiền kê lên kính chắn gió.

Cô mặc chiếc quần jean bạc màu cùng áo hai dây lam bó sát, không mặc bra khiến vòng một hơi trễ và bụng lộ một nếp gấp nhỏ.

Làn da bị nắng hun thành màu mật ong nhưng vẫn mịn màng và bóng khỏe.

Cô ngậm điếu thuốc rồi bật điều hòa, ánh mắt dán chặt về phía cổng phụ của khu dân cư.

Mỗi khi có ai đi ngang qua thì cô liền ngồi thẳng dậy, kéo kính râm xuống nhìn kỹ.

Dưới cặp kính râm, gương mặt Tạ Ngưng đã lộ rõ dấu vết tuổi tác: làn da hơi chùng, mí mắt sưng nhẹ, chỉ có sống mũi cao và nét mặt sắc sảo vẫn gợi lại bóng dáng của một thời xuân sắc.

Từ 7 giờ sáng, cô đã đậu xe ở đây. Giờ đồng hồ chỉ 11 giờ 15 nhưng rõ ràng chẳng có kết quả gì.

Cô ghé cửa hàng tiện lợi mua phần sandwich, vừa trở lại xe đã đổ đầy mồ hôi.

Mồ hôi từ mặt chảy xuống cổ rồi luồn qua ngực khiến cô ngứa ngáy khó chịu. Đôi dép nhựa giá rẻ trên chân cũng sắp bị nắng làm mềm ra.

Tạ Ngưng cảm thấy vô cùng bực bội.

Cô thậm chí không hiểu mình ở đây làm gì.

Thông thường buổi chiều cô mới bắt đầu làm việc, nên hoàn toàn có thể đến chỗ khác gϊếŧ thời gian mà không cần thiết phải phơi mình dưới cái nắng gắt này.

Cô cũng không cần ngồi trong xe bật điều hòa và làm việc vô nghĩa như thế.

Tối qua, khi vừa về đến nhà sau giờ làm thì người cha bại liệt ngồi trên xe lăn tiến đến gần và nói với cô: “Hai ngày nữa là sinh nhật tuổi 38 của con, cha định mời vài người bạn đến ăn mừng.”

Tạ Ngưng lập tức từ chối.

Thực ra, cô chẳng có ai là bạn bè cả. Cô hiện tại đã ly hôn, đang mang nợ và còn phải chăm sóc cha mình. Cuộc sống của cô thật sự không ra gì nên cũng không muốn gặp bạn bè.

Tuy vậy, lời nhắc nhở này khiến cô ý thức rằng đã ba năm rồi cô chưa gặp lại vợ cũ. Mười ba năm trước, ở tuổi 25 đẹp nhất đời người cô đã kết hôn với một Omega xinh đẹp.

Sau đó hai người từng có một thời gian ngọt ngào, nhưng khoảng thời gian ấy thật sự rất ngắn.

Năm năm hôn nhân phần lớn trôi qua trong đau khổ và giằng xé khiến tuổi trẻ và khí phách của họ bị tiêu hao.

Đến cuối cùng ngay cả những điều đáng để nhớ cũng không còn lại bao nhiêu, khiến cả hai đều hoang mang và mệt mỏi.

Hai năm sau khi ly hôn, vợ cũ của cô tái hôn với một người đàn ông và sinh hai đứa con. Về việc này, những người biết chuyện cơ bản đều giữ thái độ tán đồng và chúc phúc cho cô ấy.