Chương 9: Sư huynh muốn đưa tu nô này về tông môn?

Quý Lâm Uyên dẫn Thẩm Chi Sơ rời khỏi lầu chứa tu nô, vừa hay bắt gặp Tần Tiểu Thiên đang nằm trong lòng một tu nô khác, vừa ăn quả vừa được hầu hạ.

Thẩm Chi Sơ đã thay một bộ áo mới, trốn sau lưng Quý Lâm Uyên thò đầu nhìn.

[Người này là ai?]

Quý Lâm Uyên gọi sang:

“Tiểu Thiên, trời cũng không còn sớm, chúng ta nên quay về tông môn rồi.”

Tần Tiểu Thiên giật mình, quả trong tay rơi luôn vào người y, làm tu nô hầu hạ bên cạnh sợ phát run, lập tức quỳ xuống đất:

“Xin tiên sư thứ lỗi!”

Tần Tiểu Thiên vội đứng dậy, mặt mày kỳ lạ. Đây là lần đầu tiên y nghe Quý Lâm Uyên gọi cả họ lẫn tên mình. Nghe cứ thấy lạ lạ.

“Sư huynh nhanh vậy sao? Ta còn tưởng huynh phải mất thêm chút thời gian. Không sao đâu, nam nhân mà, chuyện lần đầu, khó tránh ngại.”

Tần Tiểu Thiên cố tình liếc về sau lưng Quý Lâm Uyên. Vừa đúng lúc thấy Thẩm Chi Sơ ló mặt ra, biểu tình chẳng khác nào muốn nói xin đừng nhìn ta.

[Tần Tiểu Thiên à? Đây chẳng phải cái loại ai mạnh thì theo đó mà bám sao? Tham tiền, ham sắc, nam nữ gì cũng không chừa, người theo vai chính số 2 như chó vậy. A, đúng rồi, trong truyện cũng miêu tả y như thế này. Hiện giờ y còn đang theo sát Quý Lâm Uyên, một kẻ tu hành nghiêm ngặt. Phải rồi, đoạn này y chưa hoàn toàn sa vào sắc dục.]

Tần Tiểu Thiên chẳng để bụng, còn chìa kẹo ra dụ:

“Tiểu tu nô, sư huynh đã đặt cho ngươi cái tên nào chưa? Nói ca ca nghe xem, ca ca cho ngươi kẹo ăn.”

Thẩm Chi Sơ nhìn y lạnh người. Mặt thì non mềm, nhưng giọng với kiểu nói chuyện chẳng khác nào lão du thủ du thực.

Tần Tiểu Thiên nhìn Thẩm Chi Sơ rồi hỏi Quý Lâm Uyên:

“Sư huynh định sắp xếp tu nô này thế nào? Ta bên kia đúng lúc có mấy người muốn thả, hay mang hết cùng nhau?”

Nói xong y thấy Quý Lâm Uyên chẳng phản ứng. Một ý nghĩ kinh hãi lóe lên...

Y thấp giọng hỏi:

“Không lẽ sư huynh muốn đưa tu nô này về tông môn?”

Quý Lâm Uyên ngẩng mắt, ôn hòa mà nói:

“Có gì không được?”

Rồi quay sang nhìn Thẩm Chi Sơ với ánh mắt cưng chiều đến mê muội, như thể trời đất chỉ còn mỗi một người là hắn.

Thẩm Chi Sơ mặt tái mét. Bị nhìn chằm chằm, hình như còn đợi hắn đáp lại, hắn đành miễn cưỡng nặn ra nụ cười.

[Ta đội ơn đại ca. Đại ca cứ để ta tự sinh tự diệt là ta cảm động chết rồi.]

Thẩm Chi Sơ chà tay, lò dò trốn sau lưng y.

Tần Tiểu Thiên thì như gặp ma, trợn mắt nhìn Quý Lâm Uyên.

Bao năm nay, y là người hiểu rõ nhất:

Quý Lâm Uyên luôn hoàn mỹ, ôn hòa, chưa từng nổi giận, chưa từng cười to, càng không bao giờ để lộ cảm xúc.

Còn tu nô... đã gọi là tu nô là bởi giá trị chẳng ra gì.

Tu sĩ tu hành, nhất là người chính đạo, ai nấy đều cắt đứt tình ái. Dù có thích sắc dục thì cũng chỉ làm trong tối.

Tu nô hoặc là lô đỉnh, hoặc là người thường không có căn tu. Chỉ cần bị tu sĩ đυ.ng vào, không chịu nổi linh lực, chẳng sống được bao lâu.

Đổi lại, tu nô được nhiều thứ đời này không chạm tới, thậm chí gặp được người tốt còn được kéo dài mạng sống.

Nhưng số đó ít.

Còn để mang một tu nô về tông môn như Quý Lâm Uyên?

Từ trước tới nay chưa từng có!

Tu nô này còn đứng được, không gãy cái nào, chứng tỏ lúc nãy Quý Lâm Uyên cực kỳ nhẹ tay, cực kỳ cẩn thận.

“Ta nhớ trong môn đâu có luật cấm chuyện này.”

Quý Lâm Uyên nói, mắt lại rơi lên người Thẩm Chi Sơ, tình ý sâu đến mức nhìn phát lạnh.

Thẩm Chi Sơ trợn mắt, nhưng cố tỏ vẻ cảm động.

“Sư đệ biết đó, A Sơ chỉ là người thường. Mang theo bên người cũng tốt.”

Tần Tiểu Thiên nhìn mà như thấy tiểu bối sa vào bùn lầy không cứu nổi.

Y còn định khuyên nữa thì Quý Lâm Uyên đã nắm tay Thẩm Chi Sơ kéo đi.

------------------

Cả đoàn đệ tử Lục Nhâm Tiên Tông cưỡi kiếm trở về.

Vệt sáng bạc như đuôi sao băng quét ngang trời Thanh Hồng trấn.

Dân trấn quỳ hết xuống tiễn đưa.

Đệ tử dưới Trúc Cơ không dùng được kiếm bản mệnh, nhưng tông môn rộng rãi, cấp cho mỗi người một thanh kiếm luyện, chỉ cần gắn đá linh vào rãnh là bay được.

Ai cũng cưỡi một kiếm, chỉ trừ người đứng đầu ngoại môn, Quý Lâm Uyên.

Các đệ tử đã nghe danh y lâu nhưng hiếm gặp. Lần đầu thấy lại là cảnh...

Y bế một người phàm trên tay.

Người kia nhìn như thiếu niên, gầy, trắng bệch như cả năm không thấy ánh mặt trời.

Ngoại môn nhiều chuyện lắm.

Thấy vậy, cả đám lén xì xào phía sau.

Họ nhìn Tần Tiểu Thiên, người thân cận nhất bên Quý Lâm Uyên.

Y chỉ cười thần bí, chỉ mình rồi chỉ về hướng tông môn.

Đám kia lập tức hiểu ý, đồng loạt tản đi.

Thẩm Chi Sơ không có căn tu, lại không nhạy như tu sĩ nên chẳng cảm được người sau đang bàn tán.

Hắn chỉ nhìn thanh kiếm dưới chân, nghĩ:

[Thì ra đây là phi kiếm trong truyện. Chưởng môn Lục Nhâm tâm tư sâu thật.]

Quý Lâm Uyên siết nhẹ eo hắn.

Nhưng không thấy hắn nghĩ tiếp, chỉ thấy đôi mắt vui thích của hắn nhìn ngắm cảnh dưới chân, núi sông uốn lượn như mô hình tinh xảo.

[Cảnh đẹp tuyệt thật. Chỉ tiếc... nếu không có Quý Lâm Uyên ở đây, ta còn vui hơn.]

Quý Lâm Uyên buông tay chút, khiến hắn loạng choạng suýt rơi khỏi kiếm.

Thẩm Chi Sơ hoảng hốt bám lại vào y.

Quý Lâm Uyên chỉ khẽ hỏi:

“A Sơ thích thanh kiếm này sao? Nếu thích ta tìm một thanh cho ngươi.”

Thẩm Chi Sơ lắc đầu:

“Cảm ơn tiên sư, nhưng ta chỉ là người phàm, không biết điều khiển kiếm bay. Không nên lãng phí đá linh.”

[Ta không muốn bị giám sát! Lão chưởng môn khôn như cáo, ta mà theo bên này, chút bí mật của ta chắc lòi hết!]

Quý Lâm Uyên phì cười.

Thẩm Chi Sơ đành nhe tám cái răng ra cười lại.

Đoàn người bay thẳng đến pháp trận tông môn.

Mọi đệ tử khác chui qua trận biến mất.

Chỉ còn Quý Lâm Uyên và Thẩm Chi Sơ bị chặn lại.

Một đệ tử gác trận bay đến hỏi:

“A? Lâm Uyên? Sao huynh lại chạm trận?”

Quý Lâm Uyên gật đầu:

“Vương Tử Tề sư đệ, làm phiền rồi.”

Hai bên nhìn nhau, ngơ ngác như nhau.

Quý Lâm Uyên hiểu ý, liền nói:

“Đây là A Sơ. Ta mang từ Thanh Hồng trấn về. Nhờ sư đệ làm cho hắn một thẻ thân phận.”