Chương 5: Mị thể (3)

Người quản sự thấy đám tu sĩ bắt đầu chú ý đến thiếu niên kia thì phất tay ra hiệu.

Đám tu nô đang vây quanh lập tức tản ra, để lại Thẩm Chi Sơ đứng trơ giữa phòng, muốn trốn cũng chẳng còn chỗ.

Giọng quản sự vang lớn:

“Các vị tiên sư, đây là người vừa được đưa từ trại tội nô tới. Vốn là con nhà quan, từ nhỏ sống trong nhung lụa. Nhưng vì gia chủ phạm tội, cả nhà bị tru di cửu tộc. Tiểu thiếu gia này nhờ tướng mạo xuất chúng nên mới được giữ lại trại tội nô. Giá khởi điểm là một trăm linh thạch.”

Một viên linh thạch có thể đổi được trăm lượng vàng. Trăm viên, chẳng khác nào cả gia tài bạc vạn.

Với một nô ɭệ, cái giá này quả thật quá cao.

Lời vừa dứt, khán phòng xôn xao hẳn lên. Ai nấy bàn tán, do dự không biết có nên ra giá hay không.

Thấy thế, người quản sự cười ha hả, nói thêm:

“Các vị, tiểu thiếu gia này còn là mị thể.”

Mị thể, tức thân thể sinh ra đã mang mùi hương khiến người khác say mê, trời sinh để khiến kẻ khác động lòng.

Không đến mức tuyệt phẩm, nhưng đủ khiến người ta mê muội, khó lòng dứt ra.

Trong nhân gian, loại thể chất này cực kỳ hiếm.

Lời vừa nói ra, cả khán đài như nổ tung, tiếng bàn luận ồn ào khắp nơi.

Thẩm Chi Sơ nghe mà chẳng hiểu gì.

“Mị thể” là cái gì chứ?

Hắn chỉ biết đến thể thuần âm, thuần dương thôi. Nghe qua còn tưởng trò quảng cáo rẻ tiền.

Thấy người xung quanh ai nấy đều ánh mắt sáng rực, hắn chỉ cầu mong duy nhất một điều: Đừng để Quý Lâm Uyên nổi hứng!

Một trăm linh thạch! Dù là mị thể thì cũng quá đáng rồi! Làm ơn, ai đó mua hắn đi, đừng để Quý Lâm Uyên ra tay!

Ngay khi Tần Tiểu Thiên quay sang hỏi nhỏ:

“Huynh thấy sao, sư huynh? Giá này có hơi cao không?”

Quý Lâm Uyên đã mở miệng.

Một tiếng “ta mua” vừa thốt ra, Thẩm Chi Sơ lập tức cứng người.

Chết rồi! Y thật sự ra giá rồi! Xong rồi, tiêu rồi! Tại sao ông trời cứ thích trêu hắn thế này?

Khoảnh khắc nghe thấy giọng nói đó, hắn quay đầu nhìn theo phản xạ, ánh mắt vừa chạm phải liền tràn đầy tuyệt vọng.

Ánh nhìn ấy ảm đạm như thể toàn bộ hy vọng sống đã vụt tắt.

Gương mặt hắn tái mét, mắt trợn tròn, như con hamster nhỏ bị bóp cổ.

“Cạch!”

Tiếng chén trà vỡ vang lên trong không khí tĩnh lặng.

Chén trà trong tay Quý Lâm Uyên vỡ vụn, nước nóng bắn tung tóe, thấm ướt cả vạt áo y.

Tần Tiểu Thiên giật mình, còn thị nữ hầu trà vội vàng chạy tới, định lau giúp.

Nhưng chưa kịp chạm vào, Quý Lâm Uyên chỉ liếc nàng một cái.

Chỉ một ánh nhìn.

Sắc mặt thị nữ tái nhợt, hai chân mềm nhũn, quỳ rụp xuống thảm.

Tần Tiểu Thiên ở phía sau không thấy rõ biểu cảm của y, chỉ cười gượng nói:

“Ôi chà, mỹ nhân sợ gì chứ? Quý sư huynh là người hiền hòa nhất ngoại môn, dễ nói chuyện lắm mà. Chỉ là cái chén thôi, có đáng gì đâu mà phải quỳ.”

Thị nữ cúi đầu, run lẩy bẩy, không dám thở mạnh, chỉ chờ khi Quý Lâm Uyên cất lời mới dám động đậy.