Tần sư đệ giật mình, đối diện với bóng lưng Quý Lâm Uyên, bản năng lùi lại một bước.
Gã thấy mình nói hơi quá, vội bước lên định chữa lại.
Nhưng vừa cúi đầu, gã lập tức sững sờ.
Con chim nhỏ vừa rồi còn tung tăng nhảy nhót, giờ đã nằm im trong lòng bàn tay Quý Lâm Uyên.
“Đại... đại sư huynh, chim của huynh... hình như chết rồi.”
Trong lòng gã thấy lạ, nhưng không hiểu lạ ở chỗ nào. Rõ ràng mới nãy nó còn hót vang kia mà...
Quý Lâm Uyên khẽ nhướng mày, nhìn theo ánh mắt sư đệ, vẻ ngạc nhiên hiện rõ trên khuôn mặt.
Đệ tử thấy thế liền cuống quýt:
“Huynh đừng buồn, có lẽ nó vốn yếu sẵn, sống không được lâu đâu. Dẫu sao cũng chỉ là chim thường, chịu không nổi phúc phần bên huynh.”
“Đáng tiếc thật.”
Quý Lâm Uyên nhẹ giọng nói, rồi tùy ý đặt con chim đã chết lên vai áo.
Động tác của y nhẹ đến mức như đang nâng niu một vật quý, vẫn giữ nguyên vẻ ôn hòa, bình tĩnh.
“Vậy Tần sư đệ có nơi nào muốn đi không?”
“Ta... ta nói...”
Gã ngập ngừng, rồi bất ngờ thấy Quý Lâm Uyên khẽ gật đầu.
Tần sư đệ lập tức cười tươi, vội đi trước dẫn đường, thỉnh thoảng quay lại nhìn, vẻ mặt lâng lâng khó tả.
Trời sập rồi chăng?
Đại sư huynh vốn chẳng màng nữ sắc, thế mà hôm nay lại chịu “phá giới”?
Ánh mắt Quý Lâm Uyên thoáng lướt qua khuôn mặt cười nịnh nọt của Tần Tiểu Thiên.
Người này tư chất tầm thường, được mỗi cái khéo luồn cúi, nghe ngóng nhanh, đầu óc linh hoạt, phản ứng khá tốt trong hoàn cảnh khó khăn.
Nghĩ vậy, Quý Lâm Uyên im lặng đi theo, để mặc gã ta đẩy cánh cửa gỗ cũ kỹ ra.
Bên trong là một thế giới hoàn toàn khác, xa hoa, lộng lẫy đến mức gần như dung tục.
Mùi hương nồng nặc vây quanh, khiến chân mày Quý Lâm Uyên khẽ nhíu. Y hơi nghiêng mặt, tà áo lướt qua tấm màn lụa mềm.
Tu Nô Lâu.
Chỉ nghe tên là biết, nơi này chuyên cung cấp lô đỉnh cho tu sĩ.
Hạng thấp thì chọn từ nô ɭệ thường, nuôi dưỡng rồi đưa vào.
Hạng cao thì muôn hình vạn trạng, tùy ý chọn lựa.
Tần sư đệ cười xòa, gương mặt thanh tú pha nét lấc cấc:
“Sư huynh, chỗ này xem như có thành ý chứ? Giữa núi rừng hoang vu mà tìm được một Tu Nô Lâu thế này, thật không dễ đâu.”
Mỹ nhân hầu hạ bên cạnh không ngừng lén nhìn vị tiên sư khí chất thanh nhã ấy, rõ ràng chẳng hợp chút nào với chốn phong trần này.
Mùi hương nồng nàn, diễm lệ tràn ngập trong không khí, nhưng không thể nào bám lên vạt áo của y.
Cả người y như được phủ bởi một tầng sáng lạnh, khiến người ta liên tưởng đến những vị tiên quân chỉ có trong truyền thuyết.
Giữa chốn phồn hoa tục lụy, y vẫn giữ nụ cười dịu dàng, điềm tĩnh như không dính chút bụi trần.
Mỹ nhân khẽ khàng bưng trà dâng tới, rót thêm lần này qua lần khác, mà vị tiên sư trước mặt vẫn chẳng hề để tâm, không thèm liếc mắt nhìn lấy một lần.
Trong lòng nàng thoáng dâng lên chút hụt hẫng, tựa như vừa ngắm một ngôi sao quá xa, dù đẹp đến đâu cũng chẳng thể chạm tới.