Trước kia trong sân Quý Lâm Uyên chẳng có mấy thứ này. Người tu hành có thể dùng thuật làm sạch thân thể, không cần những vật bên ngoài. Nhưng từ khi Thẩm Chi Sơ đến, sau không lâu, Quý Lâm Uyên đã mang về cho hắn một đống đồ.
Tâm trạng hắn rất tốt. Hắn vào phòng, lấy một miếng điểm tâm ăn đỡ đói.
Ánh mắt rơi vào Thái Hư Mộc đặt trên bàn, khóe môi cong lên dịu dàng, đôi mắt cũng híp lại.
Nếu hắn đoán không sai, coi như đây là đáp lễ.
Dù mỗi ngày đều lo Quý Lâm Uyên nửa đêm nổi điên chém hắn, nhưng trước khi chuyện đó xảy ra, y thật sự đối xử với hắn rất tốt.
Hắn chợt nhớ lại màn xấu hổ ở chợ tu hành, hai tay vỗ thẳng lên mặt mình, lực không hề nhẹ, mặt đỏ lên.
“Thẩm Chi Sơ, ngươi có phải đói quá nên ăn bậy không?”
[Chỉ một lần thôi! Một lần thôi mà! Đối phương có đẹp đến mấy, cũng không tới mức nhìn một lần là mê chứ? Với lại... ta cũng có được hưởng thụ đâu?]
Thở còn không thở nổi, ai còn tâm trạng đi cảm nhận!
Hắn lắc đầu thật mạnh, quăng mấy ý nghĩ loạn xạ đi, nghiêm túc cầm lấy Thái Hư Mộc, đặt tay lên để cảm nhận, ép bản thân quay lại làm việc chính.
Từng luồng khí xanh nhạt men theo cổ tay hắn bò lên, luồng linh lực xanh kỳ lạ xuyên qua da thịt.
Da cánh tay hắn dần trở nên bóng mịn, sáng trong, không còn vẻ tái nhợt yếu ớt trước kia.
Thẩm Chi Sơ trợn tròn mắt. Một lát sau, như bị thứ gì chích vào, hắn vội rút tay lại, ném khúc gỗ sang một bên, đưa cánh tay phải lên nhìn chằm chằm.
“Màu xanh đậm này... là khí hệ mộc? Nhưng lại không hẳn... Lẽ nào ta có căn mộc? Nhưng cảm giác này... sao quen như vậy...”
Hắn liếʍ môi khô, tiếc nuối buông Thái Hư Mộc, gói lại rồi chôn xuống đất.
Hắn nhìn cánh tay mình, rồi kéo tay áo đen xuống che lại.
Hiện tại hắn hoàn toàn có thể lập tức hút khô linh khí bên trong, nhưng biến đổi sẽ quá rõ ràng, Quý Lâm Uyên chắc chắn phát hiện.
Hắn không biết Quý Lâm Uyên sẽ làm gì.
Và hắn... không dám cược vào lòng người.
Hắn nhìn lại cánh tay, da trắng hơi ửng hồng, gân máu mờ nhạt lộ ra, dứt khoát đi tới ruộng đất, cầm cái cuốc nhỏ xới đất, nắm chặt lưỡi cuốc... rồi tự chém vào tay mình.
Máu tươi tuôn xuống.
Từng giọt rơi lên đất, ngay chỗ gieo hạt. Trong lòng đất, mầm non lặng lẽ nhú ra, nhưng chưa đội được mặt đất lên.
Hắn xoay người, vào phòng xé một mảnh áo, cắn đứt, quấn từng vòng lên tay.
Khi Quý Lâm Uyên trở về, hắn vẫn còn đứng ở mảnh đất nhỏ đó.
Quý Lâm Uyên liếc thấy mảnh vải quấn trên tay hắn.
Ánh mắt y trầm xuống:
“A Sơ? Tay ngươi sao vậy?”
Thẩm Chi Sơ lập tức bày ra vẻ áy náy:
“Tiên sư, là Chi Sơ ngu dốt, chút việc nhỏ vậy cũng không làm tốt cho ngài. Ngài đã làm cho ta nhiều như vậy...”
Hắn cúi đầu nhìn đất, mắt chăm chăm nhìn, ngẩng lên nhìn Quý Lâm Uyên, hốc mắt khô ráo, không rơi lấy một giọt lệ.
[Cái đôi mắt chết tiệt này! Lúc nên khóc thì không khóc, lúc không nên khóc thì lại khóc lên!]
Quý Lâm Uyên nhẹ nhàng vén lọn tóc ở thái dương hắn ra sau tai, nắm lấy cánh tay hắn kéo lại gần.
Y cúi đầu nhìn cánh tay, cảm nhận lớp da đã khác hẳn trước đây.
Thẩm Chi Sơ hồi hộp, tim đập thình thịch.
[Không phải chứ? Cái này mà y cũng sờ ra được khác biệt?]
Quý Lâm Uyên chuyển mắt nhìn lòng bàn tay còn rỉ máu.
“Là Chi Sơ vô dụng, tự mình làm mình bị thương.”
“A Sơ sao lại bất cẩn như vậy...”
Quý Lâm Uyên kéo hắn vào phòng, lấy từ túi trữ đồ ra một lọ ngọc trắng nhỏ, định tháo băng vải ra.
Thẩm Chi Sơ nhanh hơn một bước, dùng tay còn lành giữ tay y lại.
“Tiên sư, Chi Sơ đã xử lý rồi.”
“Ta lo cho A Sơ.”
Đôi mắt y sâu thẳm, dịu dàng đến mức khiến người ta dễ lầm tưởng y thật sự yêu say đắm.
Thẩm Chi Sơ nhìn vào đôi mắt ấy, không hiểu sao lại nhớ tới chuyện hôm qua, ánh nhìn vô thức hạ xuống... nhìn lên môi y.
Hắn giật mình, vội rút tay về.
“Tiên sư mặc áo trắng, máu của ta sợ làm bẩn y phục của ngài. Ngài đừng xem nữa.”
Trong lòng hắn chỉ mong Quý Lâm Uyên mau quên chuyện này.
Hắn vội chuyển chủ đề:
“Tiên sư hôm nay có chuyện gì hay không? Chi Sơ chưa từng thấy các tiên nhân tu hành thế nào...”
Quý Lâm Uyên không truy hỏi thêm.
“A Sơ muốn ra ngoài xem? Hôm nào ta dẫn ngươi đi.”
[Không được! Ta còn phải hút hết Thái Hư Mộc! Xem náo nhiệt quan trọng, nhưng có sức tự bảo vệ mình còn quan trọng hơn!]
Hắn vội nhỏ giọng:
“Chi Sơ ngu dốt, sợ người khác cười chê, làm mất mặt Tiên sư, thôi vậy.”
Quý Lâm Uyên im lặng thật lâu. Y nhìn về mảng đất mới xới.
Ánh mắt như đang nhớ điều gì đó, thoáng đau nhói. Thẩm Chi Sơ nhìn kỹ lại, lại tưởng mình hoa mắt.
“Hảo. Nếu A Sơ đã nói vậy, vậy hứa với ta, lần sau cẩn thận hơn.”
Thẩm Chi Sơ vội gật đầu lia lịa:
“Chi Sơ nhớ rồi!”
Cuối cùng cũng vượt qua được cửa này.
Từ đó về sau, mỗi lần hút linh khí từ Thái Hư Mộc, hắn đều điều khiển khí chạy về những phần cơ thể bị che kín.
Vài ngày trôi qua, Thái Hư Mộc bị hắn dùng sạch sẽ.
Hắn tin mình đoán đúng.
Thân thể hắn... thật sự xuất hiện dị năng.
Thậm chí, không gian nhỏ từng thuộc về hắn... cũng dần được hắn cảm nhận lại!
Hắn vui mừng đến mức không thể kiềm chế.
Dù dị năng hiện tại yếu ớt, không gian nhỏ đến mức có thể bỏ qua, nhưng... có là tốt rồi!
Trước khi xuyên qua, đây chính là thứ giúp hắn sống sót.
Không gian của hắn, chưa từng để ai biết.
Nếu không, hắn cũng không thể sống sót suốt ba năm mạt thế, còn an toàn hơn rất nhiều người khác.
Hắn ngồi xổm dưới đất, hai tay khép lại thành vòng tròn nhỏ. Bên trong vòng, luồng khí xanh quái lạ quấn quanh.
Hạt giống trước mắt hắn lớn nhanh, trong chớp mắt đã vượt quá lòng bàn tay hắn.
---------------
Cửa sân vang lên.
Quý Lâm Uyên đạp kiếm từ xa hạ xuống.
Thẩm Chi Sơ giật mình, cúi đầu nhìn linh thảo đang lớn rất tốt trong lòng bàn tay.