Hai người bước vào sân. Thẩm Chi Sơ lặng lẽ cất túi trữ đồ sang một bên, còn Quý Lâm Uyên thì mở lớp phong ấn, lấy một khúc Thái Hư Mộc ra, cầm trong tay ngắm nghía.
Ánh mắt Thẩm Chi Sơ không giấu được ham muốn, cứ dán chặt vào khúc gỗ kia, xoay theo vài vòng, rồi dứt khoát quay mặt đi.
Dù sao cũng không phải đồ của hắn, có nhìn cũng vô ích. Chi bằng sau này rảnh rỗi kiếm thêm điểm, rồi xem thứ này rốt cuộc có ích gì với hắn, vì sao lại hấp dẫn đến vậy.
Hắn leo lên giường, thấy Quý Lâm Uyên không nói gì, liền chậm rãi chui vào chăn, kéo kín lên tận đỉnh, đến cả một sợi tóc cũng không lộ ra.
Nhưng vừa chìm vào bóng tối, trong đầu hắn không hiểu sao lại hiện lên cảm giác ngón tay Quý Lâm Uyên từng lướt qua, khiến toàn thân hắn nóng ran, bứt rứt khó chịu.
Hắn lăn qua lăn lại, không những không khá hơn, mà còn càng lúc càng ngượng ngùng.
Hắn đã từng trải qua chuyện kiểu này đâu! Trước kia làm gì có ai dám ép mua ép bán với hắn!
Đáng giận nhất là, cảm giác đầu tiên của hắn không phải ghê tởm, mà lại chỉ là... choáng váng, sững sờ.
Đến lúc không thở nổi, thì cả choáng váng cũng chẳng còn thời gian để nghĩ.
Cuối cùng, hắn chỉ có thể đỏ bừng tai trong chăn, lén mắng hai câu “tên điên”.
Quý Lâm Uyên nhìn khúc Thái Hư Mộc khô khốc trong tay, đột nhiên lên tiếng:
“A Sơ, chẳng lẽ ngươi không thích thứ ta mua cho ngươi sao?”
Cái chăn cuộn tròn trên giường đột nhiên đứng yên, không nhúc nhích.
Giọng y trầm xuống, mang theo chút mất mát:
“Ta thấy A Sơ nhìn nhiều vài lần, liền tự ý mua. Không ngờ A Sơ không thích, vậy thì...”
Chưa kịp nói hết câu, Thẩm Chi Sơ đã bật dậy, chẳng còn dáng vẻ u buồn ban nãy. Đôi mắt sáng rực, vừa không tin nổi vừa tràn đầy hi vọng, nhìn thẳng Quý Lâm Uyên.
“Ngài... Tiên sư nói thật sao? Cái này...”
Hắn chỉ khúc gỗ, rồi chỉ vào mình:
“Là cho ta thật à?”
Quý Lâm Uyên mỉm cười:
“Tất nhiên.”
“A Sơ không lại đây xem thử sao?”
Tay hắn không còn mỏi, chân cũng đầy sức, ngượng ngùng bay sạch lên trời. Hắn từ trên giường bò đến bên Quý Lâm Uyên, nhìn chằm chằm Thái Hư Mộc.
Hương thơm từ khúc gỗ khiến hắn nôn nao không yên.
Quả nhiên... thứ này rất có ích với hắn.
Không chỉ có ích, mà là cực kỳ có ích!
Nếu hắn đoán không sai, Thái Hư Mộc này có thể giúp hắn khôi phục lại thứ gì đó từng mất ở thế giới này.
Đưa tay ra hay không, là cả một vấn đề. Ăn ké thì chột dạ, nhận đồ thì mang ơn. Nhưng nhìn nét mặt đối phương, chỉ sợ thứ này rất khó có được.
[Sao Quý Lâm Uyên tự nhiên không tặng nó cho Nam Cung hề nữa? Thứ này đúng là khó kiếm thật! Mặc kệ, đã đưa tới miệng rồi, không ăn thì phí!]
Vừa nhận lấy Thái Hư Mộc, hắn lập tức vứt hết chuyện xấu hổ ban nãy ra sau đầu. Hưng phấn một hồi lâu, thậm chí còn nhiệt tình mời Quý Lâm Uyên lên giường nằm cùng.
Chiếu đã ấm sẵn.
Đúng kiểu... nhớ ăn quên đòn.
Quý Lâm Uyên chưa từng tu luyện trước mặt người khác, trước Thẩm Chi Sơ cũng vậy. Đa phần thời gian, y chỉ nhắm mắt nghỉ ngơi.
Nhưng lúc này, y lại không thể ngừng nghĩ về cơn xúc động không nên có ban sáng.
Quá bất thường.
Y từng gặp vô số người, mỹ nhân càng vô số. Gần đây bên cạnh y, yến oanh vờn quanh không dứt, nam có, nữ có, đẹp hơn Nam Cung hề cũng không ít.
Chỉ vì y không có lòng với chuyện đó, nên luôn tránh né.
Những thứ mà người khác ca tụng như “vừa gặp đã yêu”, “lãng mạn đến chết đi sống lại”, với y chỉ là trò cười, nực cười đến cực điểm.
Vậy mà hôm nay, y lại thật sự nếm được cảm giác “vừa nhìn đã say”.
Cảm giác đó như thể y không còn là chính mình, cả thân thể lẫn linh hồn đều bị kéo khỏi quỹ đạo. Mọi giác quan như bị một bàn tay vô hình tùy ý trêu đùa, hoàn toàn trái với ý muốn của y.
Chỉ hồi tưởng thôi, sắc mặt y đã trầm xuống, sát khí lan ra khắp người. Ánh mắt y sắc như dao, lạnh lẽo quét về phía Thẩm Chi Sơ đang co mình trong góc giường, cùng khúc Thái Hư Mộc bị ôm chặt trong lòng.
Y có thể thay đổi.
Nhưng thay đổi vì ai... phải do y chọn.
Không ai được quyền điều khiển y.
---------------
Vài ngày sau.
Mấy ngày liền, Thẩm Chi Sơ chăm chỉ khác thường. Trời chưa sáng đã dậy, chăm sóc mảnh đất linh trong sân Quý Lâm Uyên.
Mảnh đất dưới ánh sáng mờ sương mai tỏa ra hơi thở dịu nhẹ, hắn nâng niu những hạt giống mua từ chợ tu hành.
Hắn ngồi xổm xuống, dùng ngón tay dài nhặt từng hạt một, đặt vào hố đất đã đào sẵn, rồi nhẹ nhàng lấp đất lại. Một hạt, rồi một hạt, kiên nhẫn sắp xếp thật ngay ngắn.
Lúc Quý Lâm Uyên ra ngoài giảng dạy cho đệ tử mới nhập môn, Thẩm Chi Sơ vẫn còn đang cặm cụi xới đất trong mảnh ruộng nhỏ được quây bằng hàng tre.
Thời gian lặng lẽ trôi, mặt trời dần lên cao. Ánh nắng dịu rải khắp ruộng đất.
Hắn lau mồ hôi, nhìn mảnh đất trước mặt, bùn đất cứng đã được xới tơi, hạt giống nằm ngay ngắn, từng lỗ thông khí nhỏ đều đặn.
Trong lòng hắn bất giác dâng lên cảm giác tự hào.
Ở thế giới trước kia, hạt giống quý hiếm vô cùng. Một mớ rau tươi có thể đổi lấy công sức cả tháng của một người.
Được ăn no mặc ấm đã là điều xa xỉ.
Hắn ngẩng đầu nhìn mặt trời treo cao. Linh khí từ trận pháp hộ tông khiến cả bầu trời như được phủ một lớp sáng mềm mại.
Trong luồng linh lực dịu nhẹ ấy, ánh nắng trở nên ấm áp hơn, khiến người ta lười biếng, thoải mái.
Dù nguy hiểm lớn nhất vẫn chưa được giải, dù Quý Lâm Uyên vẫn là người khó đoán, nhưng không thể phủ nhận... kể từ khi xuyên qua, mỗi ngày của hắn đều tốt hơn trước kia.
Hắn rửa tay bằng nước suối dẫn từ trong núi xuống. Nước chảy róc rách qua ống tre khoét rỗng, rơi xuống một cái lu lớn.
Trong lu có một con cá nhỏ bơi lội vui vẻ, lúc thì đuổi theo giọt nước, lúc làm bắn lên những vòng sóng nhỏ.