Giọng nói ngăn lại vang lên từ phía sau.
Mọi người đồng loạt quay đầu nhìn lại, liền thấy một thiếu nữ khoác áo trắng viền tơ vàng, tóc đen búi gọn, cài ngọc quan.
Tóc nàng đen mượt như gỗ mun, đôi mắt trong vắt như mặt nước mùa thu. Ánh mắt lướt qua đám đông, yên tĩnh, bình thản, khiến lòng người tự nhiên lắng lại, không dám khinh nhờn, không dám đánh trống lảng, lại khiến kẻ nhìn qua ngày đêm nhớ mãi, đêm đêm mộng thấy.
Miếng ngọc bội mang dấu hiệu của Lục Nhâm Tiên Tông bên hông nàng khẽ lay động, đám đông tự giác tách ra một lối, nhường đường cho nàng bước lên đài giữa sân.
Có người biết rõ, hạ giọng nói khẽ, như sợ làm vỡ giấc mộng:
“Ta nhận ra rồi... Nàng là Nam Cung Hề của Lục Nhâm Tiên Tông.”
Mọi ánh mắt tại đây đều dõi theo từng bước chân của Nam Cung Hề, bất kể nam hay nữ.
Quý Lâm Uyên cũng không ngoại lệ.
Ánh mắt y ghim chặt lên người nàng, theo từng bước chân nàng tiến về phía trước, nhìn từ mái tóc mai đến vạt váy, không bỏ sót bất kỳ chỗ nào.
Trong cơ thể vốn yên tĩnh bỗng trào dâng một luồng rung động vô cùng xa lạ, tim y đập loạn nhịp.
Mỗi một lần tim rung lên, tai y đều nóng lên, hơi thở dồn dập, cổ họng như bị thứ gì đó chặn lại.
Nam Cung Hề càng đến gần trung tâm đài, y càng không thể khống chế bản thân.
Những cảm xúc vốn không nên thuộc về y đang xé toạc lớp mặt nạ mà y đã đeo từ lâu, như muốn lôi toàn bộ con người thật, máu me đầm đìa, phơi bày hết trước mặt nàng!
Phơi bày tất cả cho nàng thấy!
Giọng Nam Cung Hề nhẹ nhàng vang vào tai y:
“Chư vị đồng đạo, ta là đệ tử nội môn của Lục Nhâm Tiên Tông, Nam Cung Hề. Khúc Thái Hư Mộc này với ta vô cùng quan trọng. Tại đây, ta lấy danh nghĩa bản thân thề rằng, nguyện dốc toàn bộ gia sản, cùng thêm một lời hứa của Lục Nhâm Tiên Tông, để đổi lấy Canh Kim trong tay chư vị. Xin các vị yên tâm, ta sẽ không tiết lộ thân phận người giao dịch. Mong các vị thành toàn.”
Ánh mắt nàng sáng như nước hồ thu, giọng nói rõ ràng, kiên định.
Trong lòng Quý Lâm Uyên dâng lên những đợt sóng dữ dội, càng lúc càng mãnh liệt, như thủy triều dâng cao, vội vã tìm một lối thoát, muốn xé tan mọi lớp vỏ bọc, mọi bình tĩnh, rồi dâng hết thảy trước mặt nàng, chỉ mong đổi lấy một chút an yên trong lòng.
Chỉ là một khối Canh Kim thôi, căn bản chẳng là gì cả.
Lý trí của y vật lộn giữa cơn sóng cảm xúc, gần như bị nhấn chìm.
Bất ngờ, Quý Lâm Uyên hung hăng cắn vào đầu lưỡi mình.
Trong khoảnh khắc, cơn đau nhói như điện giật lan khắp toàn thân, mùi tanh của máu nhanh chóng tràn đầy khoang miệng.
Mùi máu nồng như búa nện mạnh vào ý thức, kéo y ra khỏi cơn mê, miễn cưỡng giữ lại được một tia tỉnh táo.
Y cứng đờ quay mặt đi.
Nhưng đúng lúc ấy, trên đài lại truyền đến giọng nói thanh mảnh, êm ái như tiếng nhạc tiên, dễ dàng kéo ánh nhìn của y trở lại.
Đôi mắt y đen kịt đến đáng sợ, tơ máu giăng kín tròng mắt, sắc mặt âm u như mây giông.
Phải rất lâu sau, y mới ép được bản thân xuống khỏi cơn thôi thúc muốn lao lên trước đám đông để hai tay dâng Canh Kim.
Dần dần, thế giới của Quý Lâm Uyên mới tràn lại những âm thanh khác ngoài giọng nói của Nam Cung Hề.
[Quý Lâm Uyên sao nhìn lạ vậy? Y sẽ không biến dị đó chứ?]
Trong lòng, Thẩm Chi Sơ khẽ lùi ra sau một bước, muốn giữ khoảng cách an toàn.
Hắn không nhìn thấy sắc đỏ sẫm trong đáy mắt Quý Lâm Uyên, nhưng câu lầm bầm của hắn lại vô tình kéo Quý Lâm Uyên về.
Giọng nói đã hơi quen ấy phá vỡ lớp giam cầm nặng nề, như mũi kim ghim thẳng vào biển ý thức.
Ánh mắt y khôi phục được một chút tỉnh táo, khóe môi khẽ giật, không đợi Thẩm Chi Sơ đứng vững bước lùi kia, đã vươn tay kéo hắn giật lại.
Bàn tay y không hề chần chừ, ngón tay dài lướt lên cổ Thẩm Chi Sơ, theo đường cong cổ chậm rãi trượt lên, hơi dùng lực, ép hắn buộc phải ngẩng đầu.
Đầu hắn bị ngón tay phía sau gáy ép lại, không có lấy một chút phản kháng.
Không có một động tác nào là theo ý Thẩm Chi Sơ.
Ngay sau đó... đôi môi mang theo vị tanh của máu hung hăng ép xuống!
“Ưm!!!”
Nói là hôn, chi bằng nói là cắn xé.
Ngay cú đầu tiên, Thẩm Chi Sơ đã cảm nhận rõ ràng, Quý Lâm Uyên cắn hắn.
Đau quá, hắn theo phản xạ hé miệng, mở to mắt, kinh ngạc và mờ mịt còn đọng trong ánh nhìn.
Mùi máu tanh nhanh chóng lan giữa môi răng hai người, hòa lẫn trong những nụ hôn gấp gáp, gần như cưỡng ép.
Hắn hoàn hồn, lập tức dùng sức đẩy Quý Lâm Uyên ra, hai tay liều mạng chống lại y, nhưng Quý Lâm Uyên buông tay hắn ra, chuyển sang ấn mạnh vào chỗ lõm giữa xương quai xanh hắn.
Thẩm Chi Sơ đột nhiên thấy khó chịu, cổ họng dâng lên cơn ngứa không kìm được, ho khan không ra tiếng.
Quý Lâm Uyên nhân lúc đó tiến sâu hơn, chiếm từng tấc từng tấc, không để lại cho hắn chút hơi thở nào.
Nước mắt Thẩm Chi Sơ bị nghẹn đến trào ra, bám nơi khóe mắt. Tay muốn đẩy ra, cuối cùng lại nắm chặt lấy vạt áo trước ngực Quý Lâm Uyên.
Hắn không thở nổi.
Trước mặt bao người, Quý Lâm Uyên hôn hắn ít nhất hai mươi nhịp thở.
Tròng mắt Thẩm Chi Sơ bắt đầu loang những đốm xám, trước mắt chập chờn như đang nhìn ảo ảnh.
Mãi đến khi vị máu trong miệng dần nhạt đi, Quý Lâm Uyên mới cảm thấy thần trí mình từ từ quay về.
Y chậm rãi mở mắt, cúi đầu nhìn chằm chằm gương mặt của Thẩm Chi Sơ, lạnh lẽo bật cười.
Quả thật ép được xuống.
Kéo được thần trí về, động tác của y rõ ràng chậm lại, ánh mắt dịu đi đôi chút, trong lòng nghĩ ngợi vụ xúc động ban nãy.
Hơi an ủi nhiều hơn, nhưng vẫn không cho phép kháng cự.
Sắc mặt Quý Lâm Uyên vẫn khó coi.
Nhưng khó coi hơn cả... là Thẩm Chi Sơ.
Hắn hít vào thì ít, thở ra thì nhiều, tay nắm áo Quý Lâm Uyên vẫn còn run.
Sau khi Quý Lâm Uyên buông tay, Thẩm Chi Sơ gần như mềm nhũn dựa vào người y, ánh mắt rỗng tuếch, tán loạn, thở gấp như cá mắc cạn.
Hắn không còn hơi sức mà để ý nước mắt vẫn không chịu ngừng, càng không còn sức nhìn đám người xung quanh đang xem náo nhiệt.