Ở lại Lục Nhâm Tiên Tông hơn nửa tháng, cuối cùng cũng đến ngày mà Thẩm Chi Sơ ngóng trông từng ngày.
Chợ tu đạo!
Hắn xoa tay, cười hớn hở ra mặt, ngay cả cách lấy lòng người cũng trở nên rõ ràng hơn hẳn.
Mấy câu nịnh nọt nói ra càng lúc càng chân thành, đến mức chính hắn cũng thấy Quý Lâm Uyên dễ gần hơn trước kia, không biết có phải ảo giác hay không.
Dù sao thì lần đầu tiên từ khi xuyên tới đây, Thẩm Chi Sơ cảm thấy đời mình bắt đầu có hy vọng.
Mấy ngày gần đây, Quý Lâm Uyên cũng dần nhìn ra được suy nghĩ của Thẩm Chi Sơ, nhất là đối với cái gọi là chợ tu đạo này.
Thẩm Chi Sơ lấy hết can đảm, vừa hỏi bóng gió vừa nịnh nọt, hỏi Quý Lâm Uyên đủ thứ chuyện.
Tất nhiên, hắn vẫn giữ lại chút khôn lỏi, không hỏi hết mọi thứ trực tiếp trước mặt Quý Lâm Uyên. Sợ với đầu óc tinh ranh của đối phương sẽ đoán ra gì đó.
Cho nên mỗi khi chăm sóc xong mảnh linh điền trong sân, hắn lại giả vờ đi hỏi người khác cách trồng linh thực, lật đật chạy tới nhà một tu sĩ ở gần.
Vị tu sĩ kia cũng thật thà, sau khi bị Thẩm Chi Sơ hỏi, lại quay sang chế giễu Quý Lâm Uyên, cái gọi là thiên tài ngoại môn. Nói y không quản nổi người của mình, để người chạy khắp nơi “thông đồng với nam nhân”.
Rồi người này đem toàn bộ những câu hỏi của Thẩm Chi Sơ đi kể lại hết cho Quý Lâm Uyên.
Năm nay bao nhiêu tuổi rồi?
Gần đây trong giới tu đạo có đại sự gì?
Có xuất hiện thiên tài ghê gớm nào không?
Đại loại như vậy.
Giữa chừng còn xen vài câu hỏi về linh điền.
Rốt cuộc, linh điền của hắn cũng đã chăm sóc xong, mà tiến độ cốt truyện hiện tại hắn cũng nắm được kha khá.
Có thể nói là... rất vừa lòng.
Mấy ngày nay, ngoài việc ở bên cạnh hắn, Quý Lâm Uyên hầu như không làm gì khác.
Sau khi hỏi thăm một vòng, cuối cùng, trước ngày chợ tu đạo mở ra hai ngày, Thẩm Chi Sơ dè dặt mở miệng với Quý Lâm Uyên.
“Tiên sư... nghe nói mấy ngày nữa chợ sẽ mở. Chi sơ muốn đi xem thử, mua chút đồ. Linh điền của ngài cũng cần mua ít hạt giống... ngài có muốn trồng gì không?”
Khi đó Quý Lâm Uyên vừa mới tu luyện xong.
Mỗi lần y tu luyện, phạm vi hoạt động của Thẩm Chi Sơ chỉ giới hạn trong sân, thậm chí cổng viện còn bị đặt một tầng cấm chế.
Nói là để tránh người khác ức hϊếp hắn.
Đợi Quý Lâm Uyên từ phòng đi ra, Thẩm Chi Sơ liền tiến lên hỏi.
“Được.”
Quý Lâm Uyên cong khóe mắt, nụ cười gần như làm người khác mềm cả chân.
"A Sơ muốn đi thì đi. Chợ tu đạo không có phàm nhân, A Sơ phải theo sát ta.”
Nghe những lời âu yếm kiểu này mấy ngày, Thẩm Chi Sơ cũng đã quen, thuận miệng liền nói:
“Tiên sư nắm ta là được rồi mà.”
“Được.”
Nhưng khi thật sự đứng giữa chợ tu đạo, Thẩm Chi Sơ chỉ muốn tự vả vào miệng mình.
Nắm cái gì mà nắm!
Bị nắm tay thế này thì làm sao tránh được Quý Lâm Uyên?
Hắn nhìn trân trân vào mấy ngón tay của Quý Lâm Uyên đang giữ chặt tay mình.
Đám người chen chúc ồn ào lướt qua hai người.
“Tiên sư... Chi Sơ thấy chợ này hình như không đông lắm nhỉ?”
[Không đông lắm đâu, buông tay ra đi! Ta thấy mình như thú cưng vậy, không đúng! Dù đông hơn thế này gấp đôi cũng không cần nắm tay đâu!]
Hắn lén nhìn xung quanh, quả nhiên bắt gặp ánh mắt quái lạ của không ít người.
Quý Lâm Uyên dừng lại một chút, khiến lòng Thẩm Chi Sơ căng thẳng.
“A Sơ muốn xem náo nhiệt?”
“Lần này chợ có hoạt động, người đều kéo qua bên kia cả rồi.”
Thông báo hoạt động ở chợ tu đạo đều được viết bằng linh lực, người thường không nhìn thấy, chỉ thấy như tờ giấy trắng.
Vừa nghe vậy, tâm trí Thẩm Chi Sơ lập tức bay sang chỗ khác.
[Đúng rồi! Chính là cái này! Hoạt động chợ tu đạo! Trời ơi, nữ chính và vai ác sắp gặp nhau rồi! Cuối cùng cũng tới! Trong sách nói Quý Lâm Uyên vừa nhìn đã yêu nữ chính! Ta cũng muốn xem xem nàng ấy đẹp tới mức nào mà khiến y vì nàng mà muốn từ bỏ tất cả, rồi trở mặt với nam chính!]
Hai má hắn đỏ hồng vì kích động. Trong lòng đầy phấn khích, nhảy nảy cả lên, hoàn toàn quên mất thân phận của mình.
Hắn bước nhanh lên phía trước hai bước, đứng chắn trước mặt Quý Lâm Uyên.
Nhưng vừa mới bước được hai bước, hắn không thể nhúc nhích thêm được nữa.
Thẩm Chi Sơ nhíu mày, theo bản năng kéo mạnh.
Cổ tay lập tức truyền đến cảm giác đau buốt, giống như bị gọng sắt kẹp chặt.
Hắn hoảng hốt quay đầu lại.
Chỉ thấy Quý Lâm Uyên cau mày, thân hình vẫn đứng yên tại chỗ, đôi mắt đen thẫm đến đáng sợ, không còn chút dịu dàng nào.
Tim Thẩm Chi Sơ đập mạnh, như bị dội một gáo nước lạnh lên đầu, lập tức tỉnh táo.
Hắn vội vã lùi lại hai bước, quay về bên cạnh Quý Lâm Uyên, giọng run run:
“Tiên sư... Chi Sơ sai rồi.”
Hắn không dám buông tay, nhưng cổ tay đã đau đến mức tưởng sắp gãy, mồ hôi lạnh suýt chảy ra.
Quý Lâm Uyên từ dòng suy nghĩ cổ xưa kéo mình về hiện thực, chậm rãi quay đầu, sải bước về phía trước lần nữa.
Động tác y chậm rãi, nhẹ tay bóp bóp bàn tay bị siết đến đỏ lên của Thẩm Chi Sơ. Ánh mắt sâu thẳm, thần sắc thay đổi liên hồi, nhưng Thẩm Chi Sơ nhìn mãi cũng không hiểu nổi.
“A Sơ, ta vừa rồi có chút chuyện phải nghĩ. Ngươi nói gì vậy?”
“Tiên sư... Chi Sơ sai rồi.”
[Không biết sai ở đâu, nhưng cứ nhận sai trước đã.]
Quý Lâm Uyên khẽ thở dài, vẻ mặt chỉ mang tính qua loa.
“A Sơ...”
“Ngươi... thật sự sợ ta đến vậy sao?”
Thẩm Chi Sơ lắc đầu như trống bỏi:
“Sao có thể chứ? Tiên sư là người tốt như vậy, chi sơ sao có thể sợ được. Chỉ là trước kia Chi Sơ ở lầu Tu Nô quen rồi... Nếu tiên sư không thích, sau này Chi Sơ sẽ sửa.”
Thẩm Chi Sơ thuộc loại mềm cứng đều không ăn.
Trong lòng Quý Lâm Uyên vẫn còn chuyện khác, không nói thêm gì với hắn, chỉ âm thầm cười lạnh.
Nữ chính?
Từ này bỗng dưng quanh quẩn trong đầu y.
Nhưng y rõ hơn ai hết, y không thể nảy sinh tình cảm với bất kỳ ai.
Dù chỉ là một chút rung động bình thường, với y cũng đã là điều xa xỉ.
Huống chi là vừa nhìn đã yêu một nữ nhân xa lạ.
Lại càng không thể vì một người mà trở mặt với “nhân vật chính” gì đó.
Nhưng Thẩm Chi Sơ lại nói chắc như đinh đóng cột.
Trong lòng Quý Lâm Uyên cảm thấy buồn cười.
Y xưa nay khinh thường những thoại bản lưu truyền trong thế gian, toàn là chuyện bịa đặt.
Y sao có thể làm theo “kịch bản” của mấy thứ đó?
Ngược lại, y rất muốn xem xem, lần này, hắn sẽ “nhất kiến chung tình” kiểu gì đây!