Trong phòng này, y đã sớm bố trí trận cách âm và trận ngăn dò xét từ bên ngoài.
Thanh phi kiếm trông rất bình thường.
Quý Lâm Uyên vuốt qua thân kiếm, không sờ thấy trận pháp ẩn giấu nào, liền nhìn về chỗ lõm gắn linh thạch, cạy viên linh thạch ra.
Ở bên dưới, quả nhiên có một trận nghịch rất nhỏ.
Loại trận pháp nhỏ thế này tuổi thọ không dài, nhiều lắm chỉ duy trì được một tháng. Nếu dùng phi kiếm thường xuyên, thời gian còn bị rút ngắn hơn nữa.
Mà đúng lúc đó, một viên linh thạch hạ phẩm cũng chỉ đủ duy trì hoạt động của phi kiếm trong một tháng.
Trong tông môn có quy định rất rõ ràng.
Nếu tu sĩ cần thay linh thạch, phải tới khu vực riêng. Ở đó có người chuyên nghiệp kiểm tra tình trạng phi kiếm, hơn nữa nếu phát hiện hư hỏng còn được sửa miễn phí.
Vì đãi ngộ tốt như vậy, gần như không ai tự ý mang phi kiếm ra ngoài thay linh thạch hay tự mình sửa.
Không chỉ vì kỹ thuật, mà còn vì sự yên tâm.
Đối với người tu luyện giai đoạn thấp, phí sửa một thanh phi kiếm cũng có thể tiết kiệm thì nên tiết kiệm.
Trận nghịch này chỉ có một tác dụng ghi lại toàn bộ đường đi và nơi chốn mà người dùng đã qua.
Với những đệ tử khác, trận này có hay không cũng chẳng quan trọng.
Nhưng với Quý Lâm Uyên, thứ này... cực kỳ nguy hiểm.
Nhưng y lại không thể vứt bỏ, cũng không thể phá hủy thanh kiếm này.
Chỉ khi y sớm bước vào cảnh giới Trúc Cơ, mới có thể hoàn toàn vứt bỏ nó.
Xem ra, trước khi đột phá, y không thể tùy tiện hành động.
Quý Lâm Uyên cẩn thận hồi tưởng lại những việc mình đã làm suốt mấy năm gần đây, đảm bảo không có chuyện gì bất thường, lúc này mới thôi.
Mấy năm nay ở Lục Nhâm Tiên Tông, y vẫn không có chút tin tức nào về những người kia.
Vẫn không thể quay về.
Thân phận của bọn họ... e là rất cao, ít nhất không phải ngoại môn đệ tử như y có thể tiếp xúc.
Ban đầu y nghĩ còn phải mất rất nhiều thời gian leo lên nội môn mới có thể chạm được một góc của sự thật.
Không ngờ trời cao để y nhẫn nhịn mười mấy năm, giờ lại ném cho y một “món quà lớn” như vậy.
Những lời Thẩm Chi Sơ nói, vượt xa dự đoán của y, thậm chí đang từng chút làm lung lay nhận thức trước kia của y.
Dựa theo toàn bộ suy nghĩ của Thẩm Chi Sơ hôm nay.
Cái gọi là “tiểu thuyết” rất có thể là những loại thoại bản lưu truyền trong dân gian.
Mà y... chỉ là một vai ác trong đó?
Quý Lâm Uyên thừa nhận bản thân không phải người thiện lương, vì đạt mục đích cũng không câu nệ thủ đoạn.
Nhưng nếu nói y là đại ma đầu thực sự... vẫn còn cách một khoảng.
Ít nhất về tu vi, kém rất xa.
Tu sĩ của Vân Thủy Thiên Ma Tông phần lớn đều có năng lực lật trời chuyển đất, tung hoành thiên hạ, làm Tu Chân Giới chấn động.
Còn “Minh Đô” mà Thẩm Chi Sơ nói... y hiện giờ chưa từng nghe qua.
Mà thực lực của y lúc này, còn lâu mới tới cảnh giới đó.
Đã có vai ác, vậy thì chắc chắn sẽ có người đối đầu, nhân vật chính.
Vậy vì sao... y lại sẽ không chết không thôi với một người mà lúc này y còn chưa từng gặp?
Theo lời Thẩm Chi Sơ, tuổi của người kia cũng không lớn. Y đáng lẽ không có giao thoa gì với đối phương mới đúng.
Hay là... về sau còn xảy ra chuyện gì?
Quá nhiều thứ không thể hiểu hết.
Tư duy của Thẩm Chi Sơ lại rất nhảy nhót, phần lớn thời gian đều sợ y, hễ lộ ra chút gì là lập tức lái sang chuyện khác.
Có lẽ, y nên tìm cách xem thử người mà Thẩm Chi Sơ gọi là “nhân vật chính” rốt cuộc là ai.
Quý Lâm Uyên vứt phi kiếm sang một bên, đưa tay xoa trán, nơi gân xanh nhảy liên hồi.
Chuyện hôm nay thật sự quá hoang đường, đến cả y, người luôn thuận buồm xuôi gió cũng bị lượng tin tức đột ngột này làm cho đau đầu.
Nhưng y không thể ngừng suy nghĩ.
Bên ngoài trời đã tối hẳn. Quý Lâm Uyên nhìn về phía Thẩm Chi Sơ đang ngủ trên giường, rồi đứng dậy, chỉ mặc nguyên y phục, nằm xuống bên cạnh hắn.
Y không ngủ.
Chỉ là cần nghỉ ngơi, để đầu óc luôn tỉnh táo.
-----------------
Khi Thẩm Chi Sơ tỉnh lại, trời đã sáng hẳn.
Bên tai là hơi ấm xa lạ.
Hắn mơ màng mở mắt, lập tức phát hiện mình đang co trong lòng ngực Quý Lâm Uyên.
Tầm mắt vừa vặn rơi vào cổ của đối phương, lờ mờ thấy vài vết đỏ.
Thẩm Chi Sơ:
“!!!”
Phản xạ đầu tiên của hắn là sờ thử mông.
Không thấy có gì khác thường.
[Sao ta lại ngủ trong lòng ngực Quý Lâm Uyên thế này? Gan ta to cỡ nào vậy? Không đúng! Sao ta có thể ngủ say trong lòng người khác? Lại còn là trong lòng ngực Quý Lâm Uyên?]
Quý Lâm Uyên khẽ động mắt, nhưng vẫn chưa mở ra.
Cảm nhận được Thẩm Chi Sơ ngọ nguậy trong lòng mình mấy cái, y xoay người ngồi dậy, rồi ngồi bất động bên cạnh.
Lúc này y mới mở mắt, dịu dàng nhìn kẻ đang xù lông như mèo hoảng.
“A Sơ, ngủ có ngon không?”
Thẩm Chi Sơ cứng người xoay lại.
Như nhìn thấy y, mà cũng như không.
“Không... không ngon...”
Vừa buột miệng nói xong, hắn như sực tỉnh lại, vội vàng bẻ giọng:
“Sao có thể không ngon được... Chỉ là Chi Sơ không hiểu phép tắc, sợ đυ.ng chạm tiên sư.”
Quý Lâm Uyên đã đứng dậy, quần áo không có lấy một nếp nhăn.
Chỉ có vệt đỏ nơi cổ... đặc biệt chướng mắt.
Thẩm Chi Sơ xấu hổ quay mặt đi, dứt khoát giả mù.
Quý Lâm Uyên liếc mắt nhìn quần áo xộc xệch của hắn, hiếm khi chủ động dùng thuật lau sạch thân thể cho hắn.
Thẩm Chi Sơ ngây người.
Đến tận lúc Quý Lâm Uyên đã đi ra ngoài, hắn vẫn chưa hoàn hồn.
Không thể nào...
Sao hắn lại ngủ say đến mức đó?
Cảnh giác của hắn đâu rồi?
Ba năm tận thế sống uổng phí rồi sao?