Quý Lâm Uyên dịu giọng, trong mắt thoáng hiện vẻ xót xa:
“Không sao.”
“Ta chỉ định bế ngươi lên giường. Sao A Sơ lại ngủ ở đây?”
“Ta sợ có người khác tới, sư phụ mà biết thì không hay. Trước kia ta từng ở lầu Tu Nô một thời gian...”
Hai người rất hiểu ý nhau, chủ động bỏ qua chuyện ngoài ý muốn lúc trước.
Thẩm Chi Sơ hiểu rất rõ một đạo lý: Biết càng nhiều, chết càng nhanh. Việc Quý Lâm Uyên suýt bẻ gãy tay hắn, hắn tự giác không nhắc tới nửa câu, chỉ im lặng theo người kia ngồi xuống giường.
Lúc này hắn mới phát hiện, cả căn phòng đã bị thay đổi gần hết.
Trên giường trải đệm mềm, màu xanh xám trầm, nhìn rất ổn trọng. Màu sắc gần giống với chiếc gối ngọc bên cạnh.
Cái bàn vốn trống trơn nay đã đặt vài đĩa ngọc tinh xảo cùng bát đũa. Ngay cả giá gỗ bên cạnh cũng treo đầy quần áo.
Nhìn qua... rất giống nơi có người đang sinh sống thật sự.
Quý Lâm Uyên rót cho Thẩm Chi Sơ một chén nước, đưa tới trước mặt hắn.
“A Sơ, nơi này đơn sơ, ta chỉ sửa sang qua loa một chút. Sau này nếu ngươi muốn thêm thứ gì, tùy ý dùng. Trong thẻ thân phận của ngươi, cũng có thể dùng toàn bộ linh thạch của ta.”
Tay đang nâng chén nước của Thẩm Chi Sơ khẽ run.
[Chuyện thẻ thân phận này ta biết, công dụng giống thẻ phụ. Về sau nhân vật chính còn mở quyền kiểu này cho mấy người trong hậu viện của y... Nhưng ta thật sự không nghĩ tới, Quý Lâm Uyên lại chịu bỏ nhiều tiền như vậy. Dù không thấy được toàn bộ đồ, thế này cũng đã rất không bình thường rồi? Hay là y đang thử ta? Xem ta có ý đồ xài tiền của y không? Cái này... chẳng phải giống kiểu khống chế tâm lý sao? Ta dám dùng thật à?]
Thẩm Chi Sơ cố nuốt ngụm nước xuống, cứng giọng nói:
“Tiên sư... Chi Sơ chỉ là một kẻ hầu hạ tu đạo, thật sự không dám nhận đãi ngộ như vậy. Hơn nữa Chi Sơ... Chi Sơ đã là người của tiên sư, không để lòng mấy thứ ngoài thân này.”
Hắn tự ép lòng mình phải nói ra.
“Đã là người của ta, ta lại càng không thể bạc đãi ngươi.”
Thật ra Quý Lâm Uyên chỉ không muốn lãng phí thời gian vào mấy việc lặt vặt này.
Chỉ là vài viên linh thạch mà thôi, so với giá trị mà Thẩm Chi Sơ có thể mang lại, chẳng đáng gì.
Thẩm Chi Sơ sau khi xác nhận Quý Lâm Uyên là thật lòng định làm vậy, trong đầu như bị ném thẳng vào mộng đẹp, đủ loại suy đoán bay loạn.
Cuối cùng hắn chỉ dám nhận lấy, nhưng không dám dùng.
Ở phương diện này, hắn tuyệt đối không dám thử Quý Lâm Uyên.
Thử sao?
Đó gọi là lấy mạng ra chơi!
Hắn cũng không biết Quý Lâm Uyên làm gì trong thẻ tu sĩ, chỉ thấy trên thẻ thân phận của mình xuất hiện thêm mục “giao dịch”.
Ban đầu hắn còn nghĩ Quý Lâm Uyên chỉ là đệ tử ngoại môn, tu vi thấp, lại bỏ “món tiền lớn” mua hắn, chắc chắn không còn bao nhiêu linh thạch.
Nhưng số dư hiện ra lại làm hắn sững sờ.
3800 viên linh thạch hạ phẩm, 30 viên thượng phẩm.
Một viên thượng phẩm đổi được một trăm vạn viên hạ phẩm.
Thẩm Chi Sơ:
“!!!”
Hóa ra mua hắn... chỉ là chuyện lẻ tẻ?
[Sao Quý Lâm Uyên lại giàu vậy? Trong sách không phải nói lúc y ở Lục Nhâm Tiên Tông còn không mua nổi thuốc giải độc sao? Thế này mà gọi là nghèo à? Một viên thuốc giải độc bao nhiêu tiền?]
Quý Lâm Uyên:
“...”
Ngay cả chính y cũng không ngờ, trong “sách” mà Thẩm Chi Sơ nhắc tới, bản thân lại bị miêu tả như vậy.
Nếu y không nhớ sai, thuốc giải độc ở Lục Nhâm Tiên Tông giá là 400 linh thạch hạ phẩm.
Điểm cống hiến còn rẻ hơn, 60 điểm đổi một viên.
Và khả năng y nhớ sai... gần như bằng không.
Vậy y sao có thể không mua nổi?
Trừ phi y vốn không còn viên linh thạch nào, cũng chẳng có điểm cống hiến.
Quý Lâm Uyên trầm tư.
Thẩm Chi Sơ cười gượng, thu bàn tay lại, càng không dám nhận nữa.
“A Sơ, không cần để ý. Nếu ngươi không nhận, ta lại nghĩ ngươi muốn rời khỏi ta. Chúng ta... xa lạ đến vậy sao?”
Thẩm Chi Sơ nhanh như chớp rụt tay về, vội vã tỏ lòng:
“Tiên sư đối với Chi Sơ có ơn, Chi Sơ sao có thể rời khỏi ngài được?”
[Ta thì muốn rời lắm, nhưng rời được không mới là vấn đề! Ta đánh không lại ngươi, ta cũng tuyệt vọng lắm đó!]
“Vậy là tốt. A Sơ, lời nói phải giữ lấy.”
“Tất nhiên, tất nhiên.”
Thẩm Chi Sơ lau mồ hôi tưởng tượng, trong lòng thầm cảm thấy đúng là gần người đáng sợ chẳng khác nào kề bên hổ.
----------------
Hai người trở về Lục Nhâm Tiên Tông vào giờ Mùi. Sau một phen lăn lộn, trời vẫn chưa tối hẳn.
Nhưng Thẩm Chi Sơ dù sao cũng chỉ là thân xác phàm nhân, không thể so với người tu hành như Quý Lâm Uyên.
Chỉ trong mấy canh giờ ngắn ngủi, hắn đã cảm giác như sống qua cả năm. Tinh thần mệt rã rời, mí mắt nặng trĩu, lời thề “không ngủ” lúc trước đã bị hắn quăng ra sau đầu lúc nào không hay.
Thấy Quý Lâm Uyên không có gì phân phó thêm, đầu hắn nghiêng sang một bên, cuối cùng không chống đỡ nổi cơn buồn ngủ, chậm rãi nằm xuống giường rồi ngủ thϊếp đi.
Quý Lâm Uyên chỉ chớp mắt một cái, đã thấy Thẩm Chi Sơ ngủ say trong tích tắc, tư thế vẫn ngay ngắn, hai tay đặt chồng lên nhau.
Nhưng y vẫn đốt một nén hương an thần cho Thẩm Chi Sơ.
Y đứng dậy đóng cửa phòng, ngồi xuống chiếc ghế gỗ mới đặt bên cạnh giường, lấy ra thanh phi kiếm chế thức của môn phái.