Vương Tử Tề xác nhận lại:
“Thẻ thân phận?”
“Quý sư huynh biết chứ? Không phải thẻ tu sĩ, mà là thẻ thân phận dành cho phàm nhân. Loại này phải được buộc chung với thẻ tu sĩ của huynh, hơn nữa mỗi tháng linh thạch để nuôi phàm nhân sẽ bị trừ trực tiếp từ thẻ tu sĩ.”
Dù Lục Nhâm Tiên Tông là đại tông môn, cũng không thể nuôi phàm nhân miễn phí.
Tông môn không cấm đệ tử dẫn phàm nhân vào, mang bao nhiêu cũng được. Nhưng toàn bộ chi phí ăn ở hằng ngày đều tính lên người đệ tử dẫn theo.
“Ta biết. Sư đệ làm nhanh đi.”
Nhìn dáng vẻ Quý Lâm Uyên như người lún sâu vào mê trận, không kéo ra nổi, Vương Tử Tề chỉ biết lắc đầu. Y xoay phi kiếm, dẫn hai người trở lại.
Có Vương Tử Tề dẫn đường, hai người thuận lợi đến chỗ làm thẻ thân phận. Người phụ trách là một lão tu sĩ, nhìn quen chuyện đệ tử mang phàm nhân về, nên chỉ hỏi mấy câu theo lệ. Sau khi trao đổi công việc mà phàm nhân có thể làm trong tông môn, lão liền sảng khoái làm cho Thẩm Chi Sơ một tấm thẻ.
Tấm thẻ là do chính tay Quý Lâm Uyên đeo lên cho hắn.
Khác với thẻ tu sĩ bằng ngọc trong suốt, thẻ của phàm nhân có màu đen nhạt, được treo lên người Thẩm Chi Sơ lại trông khá sáng, nổi bật trên bộ y phục tối màu. Nhìn qua chẳng khác một thiếu công tử nhà ai đi ra ngoài chơi, tuyệt chẳng có dáng vẻ khúm núm của Tu Nô.
Dù Thẩm Chi Sơ đã cố hết sức cúi người, bước nhỏ theo sau.
Không dám nhìn thẳng ai, không dám đi trước Quý Lâm Uyên.
Nhưng không sao tránh khỏi việc Quý Lâm Uyên chăm sóc hắn từ việc nhỏ đến lớn.
Nếu không phải biết rõ trong nguyên tác, Quý Lâm Uyên đời này sẽ chết đến nơi mà còn chẳng ai ở cạnh, chắc Thẩm Chi Sơ đã bị dáng vẻ hiện tại của y lừa rồi.
[Rốt cuộc Quý Lâm Uyên muốn làm gì?]
Thẩm Chi Sơ thở dài. Quý Lâm Uyên diễn giả bộ thật quá hoàn hảo. Trên đường dẫn hắn đi gặp người này người kia... nhìn chẳng khác nào nam nhân dẫn bạn đời về ra mắt.
Hắn chỉ là một Tu Nô!
Nào cần gặp nhiều người như vậy!
Huống hồ đa phần những người đó trong truyện toàn là đệ tử quần chúng, tên còn không có. Đi được nửa vòng, đầu Thẩm Chi Sơ gần như muốn treo bảng “ngừng hoạt động”.
Khi bước vào sân nhỏ của Quý Lâm Uyên, Thẩm Chi Sơ như trút được gánh nặng. Hắn thận trọng nhìn khắp sân, trông đơn giản vô cùng.
Nếu là nữ tu, có lẽ sân đã trồng đầy hoa cỏ, linh điền trồng thuốc. Còn ở đây, linh điền bỏ hoang lâu ngày, đất nứt nẻ khô cứng.
[Sân này giống y như hình minh họa trong truyện. Tác giả thật lười, sân ai cũng giống nhau, từ vai chính đến Quý Lâm Uyên không khác nửa phần.]
Đôi mắt Quý Lâm Uyên thoáng trở nên khó đoán.
Từ nãy Thẩm Chi Sơ đã vài lần nhắc đến “vai chính”. Thế nhưng suốt đường đi, ngoại môn hay tạp dịch đều gặp không ít người, mà hắn lại chẳng nhận ra ai. Vai chính không ở ngoại môn.
Quý Lâm Uyên nghiêng người, để Thẩm Chi Sơ nhìn rõ toàn bộ sân. Giọng y mềm nhẹ, dễ nghe đến mức khiến người ta vô thức buông lỏng cảnh giác.
“Đây là nhà chúng ta. A Sơ thấy thế nào? Nếu ngươi muốn mua gì, cứ nói với ta. Mỗi tháng tông môn đều có chợ nhỏ, không cần xuống núi.”
Thẩm Chi Sơ nói khẽ:
“Chỉ cần được tiên sư thu nhận, chi sơ đã thỏa mãn.”
“A Sơ cái gì cũng tốt, chỉ cần gan lớn thêm chút nữa là hoàn mỹ.”
Thẩm Chi Sơ không dám đáp, chỉ cúi đầu, dáng vẻ ngoan ngoãn.
[Gan ta mà lớn, e ngày mai ngươi mang cái đầu ta đi luyện đan mất.]
Quý Lâm Uyên không nói thêm. Y biết Thẩm Chi Sơ đang đề phòng y. Nhưng thời gian còn dài.
Mà chờ đợi là điều y giỏi nhất.
Y nắm tay Thẩm Chi Sơ, đưa vào phòng.
Trong phòng chẳng có gì ngoài một chiếc giường gỗ và tấm đệm cỏ hương bồ. Không có chăn, không có gối.
Không phải Quý Lâm Uyên không có tiền. Ba vạn kim y còn ném không chớp mắt. Chỉ là y... không cần những thứ đó.
[Tên này thật biếи ŧɦái. Mấy năm tu luyện, chẳng lẽ chưa từng ngủ?]
Thẩm Chi Sơ nhìn gương mặt đẹp như tạc của y, lại chẳng thấy quầng thâm mắt, không khỏi bội phục.
Chợt Quý Lâm Uyên nhớ ra đối phương chỉ là phàm nhân. Phàm nhân cần ăn, cần ngủ, cần đủ thứ. Mà căn phòng này... thứ gì cũng thiếu.
Đời sống của y sẽ bị đảo tung chỉ vì thêm một người này.
Trong mắt Quý Lâm Uyên chợt lóe chút khó chịu rồi biến mất.
“A Sơ, đợi ta một chút.”
Y quay người đi.
Thẩm Chi Sơ không dám hỏi, chỉ im lặng đứng đó.
Trong lúc chờ, hắn quan sát căn phòng trống trải. Thoạt nhìn không an toàn, nhưng nghĩ lại, thế giới này mới là lạ lẫm, chẳng còn gì thuộc về hắn nữa. Lo an toàn cũng vô ích.
Tuy mỗi ngày đối mặt đại ma đầu Quý Lâm Uyên như đi trên băng mỏng, nhưng ít nhất hiện giờ chưa lo chuyện sống chết.
Hắn tựa vào tường, nhắm mắt lại, phút chốc ngủ thϊếp đi.
------------------
Trong tông môn, nếu cần đồ dùng sinh hoạt khi không phải ngày chợ, phải dùng điểm cống hiến để đổi. Nhưng ai lại muốn dùng điểm cống hiến quý giá đổi vài thứ rẻ tiền chứ?
Vì thế khu đổi đồ thường bị bỏ trống, đệ tử trực ở đó cũng chỉ xem như nhàn rỗi.
Hôm nay, trực ban vừa mở mắt đã thấy khách... và còn là nhân vật chính của đồn thổi mấy ngày nay.
“Quý sư huynh?”
Y nhìn túi đồ sinh hoạt Quý Lâm Uyên muốn đổi, vẻ mặt càng thêm kỳ quái.
“Quý sư huynh, đây là đồ huynh cần. Tổng cộng mười ba điểm cống hiến. Xin kiểm tra.”
Quý Lâm Uyên vốn chẳng biết kiểm tra thế nào, trực tiếp nhận túi, quẹt điểm rồi quay đi.
Đệ tử trực bứt rứt không chịu nổi, rốt cuộc hỏi:
“Quý sư huynh... huynh có người trong lòng rồi à?”
“Ừ.”
Đệ tử trực mắt sáng như đèn l*иg:
“Sư huynh đi thong thả! Lần sau lại đến!”
Chắc chưa đến nửa ngày nữa, tin đồn sẽ lan khắp ngoại môn.
Dọc đường, chỉ cần ai hỏi về phàm nhân kia, Quý Lâm Uyên đều kiên nhẫn trả lời. Chỉ cần nhắc đến “A Sơ”, trong mắt y đầy ý cười dịu dàng.
Nhưng khi vừa bước vào sân, xoay người nhìn phòng...
Biểu cảm ôn hòa trong nháy mắt biến mất sạch.
Trong phòng không thấy ai.
Đồ đạc vẫn y nguyên.
Quý Lâm Uyên nhíu mày, hơi thở lạnh xuống.
Y lắng nghe, tĩnh lặng.
Thẩm Chi Sơ đã trốn.
Khóe môi Quý Lâm Uyên nhếch nhẹ.
Y đưa hai ngón tay lên, một tia sáng vàng từ đầu ngón bắn ra, lượn quanh phòng rồi chui vào khe tủ phía sau cửa.
Quý Lâm Uyên khựng lại, đi theo ánh sáng thì thấy Thẩm Chi Sơ đang dựa vào tường, ngủ say.
Lần này y trốn kỹ hơn lần trước, không lộ cả góc áo.
Trán Thẩm Chi Sơ hé lên một đồ án nhạt, đang tắt dần, là linh ấn Quý Lâm Uyên gieo ngay lần đầu nghe tiếng lòng của hắn.
Thứ này ở Tu Nô Lâu gọi là khế ước nô bộc, nhưng phiên bản của Quý Lâm Uyên xa hoa hơn gấp trăm lần.
Hắn ngủ say đến mức không phát ra tiếng. Nếu không, Quý Lâm Uyên đã nghe được từ lâu.
Quý Lâm Uyên nhìn một lúc, cảm thấy đồ mình đổi còn chẳng dùng được.
Phàm nhân này nhìn yếu ớt thế mà lại “dễ nuôi” ngoài dự đoán.
Y búng tay, đồ dùng trong túi trữ vật tự động bày ra.
Vừa định tiến lại gần, tay Thẩm Chi Sơ giơ lên nhắm thẳng cổ y.
Quý Lâm Uyên nghiêng đầu tránh, nắm lấy cổ tay hắn.
Tay hắn chẳng cầm gì, chỉ là thói quen nắm như vậy.
Ánh mắt Quý Lâm Uyên tối lại.
Tư thế nắm... như cầm một con dao găm.
Thẩm Chi Sơ giật mình tỉnh dậy, vội cúi đầu, giọng mềm đi:
“Quý tiên sư?”
“Hóa ra tiên sư đã về. Chi Sơ không nhìn thấy.”
Hắn lau mồ hôi, tim đập thình thịch, sợ nói sai câu nào.
Thấy biểu cảm Quý Lâm Uyên không nặng nề như tưởng, hắn thở phào.
Cúi mắt xuống, ánh nâu nhạt đảo mấy vòng.