Chương 1: Đại sư huynh ôn nhu chỉ là giả (1)

“Quý sư huynh, chuyện ở trấn Thanh Hồng đã giải quyết xong rồi. Khi nào chúng ta trở về tông môn?”

“Ồ? Con chim nhỏ này ở đâu ra vậy?”

Trên ngón tay thon dài của Quý Lâm Uyên, một con chim non bé xíu đang đậu ngoan ngoãn. Y khẽ nghiêng đầu, giọng nói dịu dàng như đang trêu chọc nó.

Nghe vậy, Quý Lâm Uyên chỉ liếc sang người đệ tử kia, nhàn nhạt nói:

“Người dân trong trấn tặng. Ngươi có thích không?”

Đệ tử kia vội xua tay, trong mắt lộ chút chán ghét.

Chỉ là một con chim phàm tục, chẳng có chút linh khí nào, chạm vào còn thấy bẩn tay.

Nhưng đứng trước mặt đại sư huynh, gã không dám tỏ thái độ, chỉ len lén liếc nhìn rồi cúi đầu lắc nhẹ.

Quả thật, so người với người đúng là tức chết.

Không chỉ có tư chất tu luyện hơn người, Quý Lâm Uyên còn có dung mạo tuấn mỹ, khí chất như gió sương, bước đi thong thả, nơi khóe môi lúc nào cũng vương nụ cười nhạt.

Ai nhìn thấy cũng cảm thấy ấm áp, vô thức buông lỏng cảnh giác.

Hoàn hảo đến mức không giống người phàm.

Trong ngoại môn, nhắc đến đại sư huynh, ai dám nói nửa lời không tốt?

Không chỉ danh tiếng lẫy lừng trong tông môn, mà ngay cả người dưới núi cũng biết đến tên y.

Một người như Quý Lâm Uyên vốn chỉ cần trừ yêu là có thể quay về, vậy mà lần này lại ở lại trấn Thanh Hồng mấy ngày liền, tự tay sắp xếp nơi ăn chốn ở cho dân chúng sau nạn yêu thú hoành hành.

Đệ tử kia thấy dân trong trấn mang hoa đến tiễn, ai nấy đều chân thành cảm tạ, liền vội vàng hùa theo, ngoài miệng không ngừng khen:

“Con chim nhỏ này trông có vẻ có linh tính lắm, biết đâu là linh điểu thật đấy. Quý sư huynh quả nhiên có mắt nhìn.”

Trời vẫn còn sớm. Gã đảo mắt một vòng, nhỏ giọng đề nghị:

“Quý sư huynh, hiếm khi huynh rời tông môn, mà lát nữa lại phải trở về. Hay là đi dạo quanh đây một vòng đi?”

Quý Lâm Uyên chỉ khẽ cười, lắc đầu, thân hình nghiêng đi tránh người qua đường, bước chân vững vàng giữa dòng người ồn ào náo nhiệt.

“Đại sư huynh thật không muốn đi dạo sao? Khó lắm mới có dịp ra ngoài một chuyến.”

“Dáng vẻ của huynh chẳng giống tu tiên gì cả, lại giống như người tu Phật, không có chút ham muốn thế tục nào. Các sư đệ đều lấy làm lạ, không biết huynh có thứ gì thích hay không.”

Bước chân Quý Lâm Uyên khẽ khựng lại. Dáng người y vẫn thẳng như tùng bách, chỉ có bàn tay chậm rãi siết lại.

Một tiếng kêu khẽ vang lên trong lòng bàn tay.

Y cúi đầu, ánh mắt sâu như hồ nước thoáng lóe lên một tia sáng lạnh, rồi lại nhanh chóng giấu dưới vẻ dịu dàng như sương mỏng.