Thế giới 1 - Chương 9

Những lời này, Viêm Dịch chỉ âm thầm nghi vấn trong lòng, chứ không nói ra thành tiếng.

Hắn bình tĩnh ngồi xuống bên bàn, tự rót cho mình một chén trà, rồi cũng thuận tay rót một chén cho vị “tiểu thái giám” ngồi bên cạnh.

“Ta là Tiểu Thời Tử ở cung của Thái hậu.” Thời Khinh thuận thế ngồi xuống, cũng không nghĩ ngợi gì nhiều, càng không cảm thấy thân phận mình có gì không thích hợp.

Còn Viêm Dịch, hắn đã sống cảnh ăn nhờ ở đậu quá lâu, đương nhiên sẽ không ở Đông Việt quốc mà bày ra dáng vẻ cao quý của hoàng tử điện hạ làm gì.

Hiện giờ, hắn chẳng qua chỉ là một chất tử thất thế mà thôi, thân ở đất khách quê người, còn bàn gì đến thân phận cao thấp nữa?

Điều hắn quan tâm hiện tại là thân phận và mục đích thật sự của vị “thái giám” trước mắt này.

Tiểu Thời Tử?

Ngón tay thon dài của Viêm Dịch cầm lấy ly trà bằng sứ, khẽ nhấp một ngụm, hàng lông mi dài hơi rũ xuống, che khuất cảm xúc trong đôi mắt hắn.

Theo như hắn được biết, trong đám thái giám ở cung Thọ Khang của Thái hậu đúng là có một người gọi là Tiểu Thời Tử, nghe nói người này còn đẹp tựa như nữ tử.

Hôm nay được tận mắt nhìn thấy, Viêm Dịch trong lòng thầm nghĩ, quả nhiên Tiểu Thời Tử này dung mạo đúng là nữ tính thật.

Ban đầu hắn còn tưởng đây là cung nữ của cung nào đó, hoặc thiên kim của nhà quan nào đó cố ý cải trang thành thái giám để tiếp cận hắn.

Nhưng nếu đã là người trong cung Thái hậu, Viêm Dịch cảm thấy, vị thái giám này có dung mạo xinh đẹp như nữ tử cũng chẳng phải chuyện kỳ lạ gì nữa rồi.

Dù sao hắn cũng nghe nói, thái giám trong cung của Thái hậu, ai nấy đều có dung mạo đẹp đẽ, mỗi người một vẻ riêng biệt. Hơn nữa, thân thể thái giám vốn đã có thiếu sót, dung mạo hơi nữ tính một chút cũng không thể trách bọn họ được.

Thời Khinh một lòng chỉ nghĩ đến việc đi sưởi ấm cho cục cưng nhà mình, hoàn toàn không nghĩ tới việc trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, một mình hắn đã tưởng tượng được nhiều thứ đến vậy.

Sau khi ngồi xuống, nàng lập tức lấy từ trong ngực ra hai gói giấy dầu, vô cùng tự nhiên đặt trước mặt Viêm Dịch. Nàng mở to đôi mắt sáng long lanh nhìn hắn, lúc nói chuyện giọng điệu còn hết sức dịu dàng: “Cho người này, đây là hai cái đùi gà lớn ta lấy từ bếp nhỏ của Thái hậu, còn mới, vẫn chưa nguội hẳn đâu, người đói thì ăn đi.”

Biểu cảm sốt sắng muốn cho ăn này, quả thực giống hệt một bà mẹ già.

Viêm Dịch cúi nhìn hai gói giấy dầu sạch sẽ trước mặt, trong lòng lại lần nữa nảy sinh cảm giác đó.

Vị tiểu thái giám này, thực sự quá kỳ lạ rồi.

Ở trong thâm cung lâu như vậy, hắn chỉ biết rằng trên đời này không có ai vô duyên vô cớ đối xử tốt với người khác, phần lớn đều là có mục đích cả.

“Bản cung không đói.” Viêm Dịch không hề lay động, dứt khoát mở miệng từ chối, đồng thời đẩy hai gói giấy dầu trở lại.

Đồ ăn không rõ nguồn gốc, biết đâu có độc, trong lòng hắn âm thầm bổ sung một câu.

“...” Thời Khinh thấy thế, nụ cười trên gương mặt dần dần biến mất, đôi mắt xinh đẹp cũng từ từ trở nên ảm đạm.

Tấm lòng đầy thiện ý của nàng bị cục cưng nhà mình từ chối thẳng thừng, khiến nàng cảm thấy có chút tổn thương.

Lại nhìn sang cục cưng nhà mình, vẻ mặt hắn rõ ràng viết bốn chữ lớn “Chúng ta không thân”. Thời Khinh hiểu rõ, nàng cần phải từ từ từng bước tiếp cận hắn mới được.

Chỉ cần nàng kiên trì không ngừng mang hơi ấm đến bên hắn, chắc chắn sẽ có ngày cục cưng nhà nàng chấp nhận tấm lòng này!

Đưa mắt nhìn qua căn phòng có phần đơn sơ này, Thời Khinh đứng dậy, dịu dàng lên tiếng: “Điện hạ Viêm Dịch, vậy hôm nay... ta tạm thời đi trước. Lần sau ta lại tới thăm người.”

Nghe vậy, Viêm Dịch ngước mắt lên, đôi mày kiếm hơi nhướng nhẹ.

Vẫn còn có lần sau?

Nhìn vẻ mặt vị tiểu thái giám kia không giống giả vờ, Viêm Dịch khẽ gật đầu, trong lòng có chút tự giễu.

Cũng phải thôi, mục đích chưa đạt được, tự nhiên là sẽ còn có lần tiếp theo.

Thời Khinh mở cửa bước ra ngoài, bóng dáng nhanh chóng biến mất trong màn đêm, tựa như một bóng ma không để lại chút dấu vết.

Sau khi cánh cửa được đóng lại lần nữa, trong phòng chẳng bao lâu liền xuất hiện thêm một bóng người.

Người đó toàn thân vận đồ đen, trên áo thêu hoa văn đặc biệt phức tạp, gương mặt cương nghị, đường nét rõ ràng như dao khắc, thân hình cao lớn mạnh mẽ, vừa nhìn đã biết là người có võ công bất phàm.