Thế giới 1 - Chương 8

“Trưởng công chúa!”

“Trưởng công chúa, người không sao chứ?”

Hai cung nữ còn lại thấy thế, vừa kinh hoàng vừa lo sợ, vội vàng hợp sức nâng cành cây to bằng bắp đùi kia ra, cố gắng dìu nữ nhân đang ngã chật vật dưới đất đứng dậy.

Đi trên đường vô duyên vô cớ bị cây đập trúng, lúc té xuống đất lại còn làm trầy xước làn da mịn màng của nàng ta, Đào Ngọc tức giận tới mức gần như phát điên lên.

Vốn dĩ vừa rồi nàng ta đã bị Viêm Dịch chọc giận, giờ lại thêm bị cành cây đập trúng đau gần chết, Đào Ngọc nổi điên lên, đành trút giận lên người đám cung nữ, lớn tiếng quát tháo: “Không sao? Các ngươi thử bị cây đập trúng một lần xem còn nói không sao nổi nữa không!”

Hai cung nữ sợ đến mức giọng run run liên tục nói: “Nô tỳ đáng chết! Nô tỳ đáng chết!”

Hai cung nữ cúi đầu thấp xuống, run rẩy, thấp thỏm dìu vị quý nữ này dậy, trong lòng thầm cầu mong nàng ta đừng vì tức giận mà trút lên đầu các nàng.

Đào Ngọc sống đã hai mươi hai năm, từ khi nào phải chịu cảnh chật vật thế này cơ chứ?

Cho dù trước đây nàng ta xa giá đến Nam Hưng quốc, đãi ngộ vẫn vô cùng tốt. Dù sao sau lưng nàng ta cũng là một cường quốc chống đỡ, ngay cả Thái tử Nam Hưng quốc cũng không dám chậm trễ nàng ta một chút nào.

Nàng ta căm tức nhìn chằm chằm vào cây đại thụ từ trong cung điện vươn ra ngoài kia, mở miệng ra lệnh: “Người đâu! Mau chặt ngay cây đáng chết này xuống cho bản cung, rồi băm vằm nó thành trăm mảnh, thiêu đốt thành tro bụi!”

Hai cung nữ: “...”

Hai đội Ngự Lâm quân nghe tiếng chạy tới: “...”

Thời Khinh thấy mục đích của mình đã đạt được, khóe môi nàng hơi cong lên, xoay người bước vào trong cung điện.

Đây chỉ là một bài học nho nhỏ nàng dành cho Đào Ngọc trước thôi. Nếu nàng ta còn dám dây dưa làm tổn thương cục cưng nhà nàng lần nữa, lần sau sẽ không đơn giản là bị cành cây đập trúng nữa đâu!

Thời Khinh tiếp tục đi sâu vào bên trong, nàng nhận thấy cung điện này thật sự rất ít người, vô cùng lạnh lẽo, dưới đất chất đầy lá vàng khô, chẳng có ai tới quét dọn.

Có điều đây cũng rất bình thường. Trong thâm cung này, cung nữ thái giám nào lại nguyện ý đi hầu hạ một vị chất tử đến từ quốc gia khác vốn chẳng có tiền đồ gì chứ?

Chủ tử không có tiền đồ, những kẻ làm nô tài đi theo cũng sẽ bị người trong cung khinh thường, xa lánh. Đây là một thực tế vô cùng rõ ràng, vô cùng thực dụng và cũng vô cùng tàn nhẫn. Ai mà chẳng muốn được hầu hạ bên cạnh chủ tử tương lai có thể bay cao thăng tiến chứ.

Một chất tử từ nước nhỏ yếu đưa sang thì có là gì đâu?

Trong mắt cung nữ thái giám, ngay cả Hoàng đế còn không coi trọng, thì bọn nô tài như họ cũng đương nhiên không cần coi trọng.

Biết đâu một ngày nào đó, mấy vị chất tử này sẽ bị Hoàng đế nhà họ ra lệnh xử trảm rồi cũng nên!

Càng nghĩ, Thời Khinh lại càng cảm thấy đau lòng thay cho cục cưng nhà nàng.

Thấy Viêm Dịch bước vào phòng mình, chuẩn bị đóng cửa lại, Thời Khinh liền nhanh như tên bắn lao theo, nghiêng người lách vào trong.

Tốc độ này nhanh đến mức khiến thân ảnh nàng gần như biến thành một bóng mờ.

Lúc này trời đã hoàn toàn tối hẳn. So với những cung điện khác đèn đuốc sáng trưng, cung điện của các vị chất tử lại tối om như thể chẳng có người ở.

Cũng nhờ vậy mà Thời Khinh không cần lo lắng sẽ bị người khác nhìn thấy.

Sau khi bước vào, nàng thuần thục thắp sáng mấy ngọn nến trên bàn, rồi xoay người, trên mặt mang theo nụ cười hiền từ, nhìn về phía nam tử vẫn còn đứng cạnh cửa, nhẹ nhàng mở miệng nói: “Chúng ta lại gặp nhau rồi, điện hạ Viêm Dịch.”

Vốn dĩ, khi thấy có một thái giám bám theo mình vào tận trong phòng, Viêm Dịch chỉ thoáng ngẩn người một chút, sau đó vẫn bình thản đóng cửa lại.

Dưới ánh nến, hắn không chỉ cảm thấy vị thái giám này dung mạo có phần quá mức xinh đẹp, mà còn đang cười hiền hậu một cách khó hiểu.

Cứ như là...

Như là một bà mẹ già đang nhìn đứa con trai của mình vậy.

Còn chưa kịp suy nghĩ thêm, hắn đã nghe thấy người này lên tiếng chào hỏi hắn.

Viêm Dịch chỉ cần nghe một câu, lập tức nhớ ra người này là ai rồi. Thì ra chính là người hai hôm trước gặp trong Ngự Thiện phòng.

Hắn chậm rãi bước tới gần, vẻ mặt vẫn lạnh nhạt như cũ: “Chẳng hay, ngươi là người cung nào?”

Hoặc có thể là thiên kim tiểu thư phủ nào.

Cố ý cải trang thành một tiểu thái giám để tiếp cận hắn, rốt cuộc là có mục đích gì.