Thế giới 1 - Chương 7

Nghĩ tới đây, Thời Khinh lập tức ngừng lại, không để bản thân tiếp tục suy nghĩ thêm nữa.

Dù sao có nàng ở đây rồi, tuyệt đối sẽ không để Đào Ngọc tiếp tục làm tổn thương hắn như vậy nữa!

Thực ra, trưởng công chúa Đào Ngọc được đón về Đông Việt quốc đến giờ cũng chỉ mới khoảng một tháng mà thôi. Phủ trưởng công chúa hiện còn chưa xây dựng xong, nên tạm thời Đào Ngọc ở lại trong cung của Thái hậu.

Trong một cơ duyên tình cờ, lần đầu tiên Đào Ngọc nhìn thấy Viêm Dịch khi hắn đã trưởng thành, nàng ta tức khắc bị hấp dẫn bởi vẻ ngoài anh tuấn của hắn, muốn chiếm hắn làm của riêng mình.

Dù sao nàng ta cũng từng trải qua một cuộc hôn nhân, sớm đã không còn vẻ ngượng ngùng của thiếu nữ, tác phong rất táo bạo, một khi nhìn trúng nam nhân nào thì nhất định phải chiếm bằng được.

Thêm vào đó, Đào Ngọc lại không phải một quả phụ bình thường, mà là công chúa cao quý thân phận tôn sùng, cho nên nàng ta vô cùng tự tin.

Trong mắt nàng ta, bản thân đường đường là trưởng công chúa được sủng ái, chịu hạ mình gả cho một tên chất tử thấp kém, dù trước đây nàng ta từng kết hôn với người khác, thì Viêm Dịch cũng vẫn là trèo cao rồi.

Ai ngờ Viêm Dịch chẳng những không cảm kích, mà còn tỏ ra khinh thường nàng ta. Đào Ngọc không chấp nhận nổi thái độ như thế, nên mới buông ra những lời hung ác như vừa rồi.

Trước những lời uy hϊếp của Đào Ngọc, nam tử trẻ tuổi đứng trước mặt nàng ta chỉ im lặng nghiêng người sang một bên, không nói lời nào, thậm chí một ánh mắt cũng chẳng thèm cho nàng ta, giống như hoàn toàn không để tâm những lời nàng ta nói.

Trước khi Viêm Dịch xoay người đi, góc độ của Thời Khinh vừa hay có thể nhìn thấy chính diện gương mặt hắn.

Ừm, đúng là đẹp đến mức kinh thiên động địa!

Lúc này trên người hắn mặc một bộ trường bào màu xanh, dáng người cao ráo mảnh mai. Cho dù là vóc dáng hay ngũ quan, đều hoàn mỹ không tìm ra một chút tì vết, chẳng khác gì hormone biết đi, rất khó để nữ tử nào không động lòng ái mộ.

Đáng tiếc hắn thần sắc lạnh nhạt, ánh mắt hờ hững, chẳng khác nào một người máy không có cảm xúc. Dường như chẳng có điều gì trên đời này có thể lay động được trái tim hắn.

Thấy hắn như vậy, Đào Ngọc lại càng thêm tức giận, hoài nghi vừa rồi những lời độc ác nàng ta nói, nam nhân trước mắt này hoàn toàn không để vào tai.

Viêm Dịch không để ý tới nàng ta, vẫn tự nhiên cúi đầu, nhấc chân bước vào trong cung điện.

Làn gió nhẹ thoảng qua làm bay lên mái tóc đen nhánh của hắn, để lộ góc nghiêng gương mặt tinh xảo, đẹp như tranh vẽ, tựa tiên nhân hạ phàm.

Đào Ngọc nhìn thấy một mỹ nam như thế, cơn giận không khỏi vơi đi đôi chút, đồng thời trong lòng càng kiên định, nhất định phải chiếm hắn cho bằng được!

Thế nên khi cung nữ bên cạnh hỏi có cần ngăn hắn lại nữa không, Đào Ngọc liền cao quý vung tay lên nói:

“Thôi bỏ đi, để hắn đi, hắn cũng chẳng thoát khỏi lòng bàn tay bản cung đâu. Hồi cung!”

Rất nhanh sau đó, Đào Ngọc dẫn theo cung nữ rời đi. Cửa cung điện hẻo lánh kia một lần nữa lại chìm vào sự yên tĩnh vốn có.

Lúc này Thời Khinh mới từ bên tường bước ra, nhìn theo bóng lưng mấy người Đào Ngọc đã đi xa nhưng chưa hoàn toàn biến mất, đôi mắt xinh đẹp thoáng hiện lên một tia giảo hoạt.

Nàng cúi xuống, tiện tay nhặt lên một viên sỏi nhỏ còn chưa bằng móng tay trên mặt đất, nhẹ nhàng bắn về phía bọn họ. Viên sỏi tuy nhỏ nhưng lại có sức mạnh đáng kinh ngạc, đánh mạnh vào một cành cây lớn trên đầu bọn họ.

Thời Khinh rất có ý thức làm chuyện xấu xong phải lập tức chuồn đi, giây tiếp theo đã nhanh chóng lách vào trong cung điện dành cho các chất tử, đứng nép dưới một bức tường cung được che chắn bởi cây cối, chờ đợi "thành quả" của mình.

Cành cây bị viên sỏi nhỏ bắn trúng kia to bằng bắp đùi người, cành lá sum suê, thế mà lại bị gãy lìa ra khỏi thân cây, cứ thế rơi thẳng xuống đất.

“A!”

Không ngoài dự đoán, tiếng hét thảm thiết chói tai của Đào Ngọc lập tức vang lên.

Trong mắt người ngoài, đó là một cành cây to lớn trên đầu nàng ta bỗng nhiên bị gãy lìa rơi xuống, vừa khéo chuẩn xác đập trúng Đào Ngọc, khiến nàng ta ngã nhào xuống đất. Chưa kể đến chuyện trang sức trên đầu bị lệch lạc rối loạn, chỉ riêng việc bị cành cây đập trúng thôi cũng đã đau đến mức khiến nàng ta phải nghiến răng nhăn mặt rồi.