Thế giới 1 - Chương 18

Một thời gian sau, mùa thu sâu đậm, đêm dần trở lạnh.

Hôm nay, Thời Khinh đến nửa đêm mới rảnh rỗi.

Kể từ khi tuyển tú xong, hậu cung đón thêm người mới, Thái hậu bắt đầu quan tâm đến việc hoàng thượng sẽ gọi ai thị tẩm, thường phải đợi đến nửa đêm có tin tức mới chịu đi ngủ.

Thực ra cũng không thể trách Thái hậu rảnh rỗi mà quan tâm đến chuyện của hoàng thượng, mà là vì đã nửa tháng kể từ khi tuyển tú, hoàng thượng chẳng hề triệu kiến bất kỳ phi tần nào, sống như một hòa thượng thanh tâm quả dục, khiến đám mỹ nhân kiều diễm trong hậu cung trở thành đồ trang trí.

“Hoàng thượng này, cả ngày chỉ biết phê duyệt tấu chương, phê duyệt tấu chương, ai gia muốn xem xem, liệu hắn có thể phê duyệt ra được con nối dõi từ đống tấu chương đó không!”

Thái hậu không chịu nổi, sau lưng tức giận nói vậy, còn làm vỡ chiếc trâm cài yêu thích nhất của mình.

Không còn cách nào, thiên gia quả thực cần có người kế thừa ngai vàng, nên việc chú trọng đến con nối dõi cũng dễ hiểu.

Tuy nhiên, Thời Khinh biết, Ân Kỳ đang gấp rút làm việc, hắn phải chuẩn bị đầy đủ mọi thứ để có thể yên tâm vi phục rời cung đi tìm nữ chính.

Tính toán thời gian, chắc cũng sắp đến lúc rồi...

Khi Thời Khinh quen đường quen lối đến trước phòng Viêm Dịch, nàng phát hiện bên trong tối om, không hề thắp một ngọn nến nào, liền đoán rằng hắn đã ngủ.

Cũng phải, đã canh ba nửa đêm, ở thời cổ đại không có mạng internet, muốn thức khuya cũng chẳng có hứng thú.

Nghĩ một lúc, Thời Khinh vẫn quyết định bước vào.

Tay đẩy cửa, thấy cửa vẫn khóa, nàng đành nhảy qua cửa sổ để vào.

“Viêm Dịch điện hạ? Người ngủ rồi sao?”

Thời Khinh thắp một ngọn nến, gõ cửa phòng trong của hắn.

Thực ra nàng cố ý hỏi dù biết rõ, mục đích là để đánh thức hắn, nàng không muốn uổng công một chuyến, đặc biệt là vào thời điểm quan trọng như bây giờ.

Người trong phòng rất cảnh giác, nghe thấy tiếng động, đôi mắt chậm rãi mở ra, từ ngái ngủ đến trong trẻo rồi trở nên lạnh nhạt, chỉ mất một hai giây.

Nhưng trong đáy mắt, lại xen lẫn một sự vui vẻ mà chính hắn cũng không nhận ra.

Hắn đứng dậy, khoác áo ngoài, rồi ra mở cửa, giọng nói khàn hơn bình thường vài phần: “Tiểu Thời Tử công công, giờ này rồi, sao ngươi còn đến?”

Cứ ngỡ tối nay nàng sẽ không đến.

Đêm nay đợi mãi gần như không còn hy vọng, hắn đã trở về phòng ngủ.

Hừ, nếu nàng đến muộn hơn chút nữa, trời có khi đã sáng rồi.

Lời này lọt vào tai Thời Khinh, nàng tự động hiểu rằng Viêm Dịch đang trách nàng sao đến giờ này mới tới.

Vì trước đây, mỗi lần nàng đến đều khá sớm, hầu như trời vừa tối là nàng đã có mặt.

“Xin lỗi nhé, làm phiền người nghỉ ngơi rồi.”