Nhưng đối với Viêm Dịch, hắn chỉ cảm thấy buồn cười: “Bổn cung vì sao phải ghen tị.”
Dù thấy buồn cười, khi nghĩ đến lý do mình bị phụ hoàng và mẫu phi chọn làm con tin, trong lòng hắn không khỏi có chút u ám.
Hắn cụp mắt cầm chén trà thay rượu, hơi ngửa đầu uống cạn một chén.
Thấy hắn như vậy, Thời Khinh liền giật lấy chén trà, dịu dàng nói: “Còn nói không ghen tị, nhìn người buồn bã thế kia... Viêm Dịch điện hạ, người yên tâm, nếu người có nữ tử mình thích, ta nhất định sẽ giúp người theo đuổi nàng!”
Ừm, việc sưởi ấm cho nhân vật phản diện, nàng làm rất nghiêm túc!
Kẻ thù, nàng có thể giúp nhân vật phản diện đánh bại. Nữ nhân, nàng cũng có thể giúp nhân vật phản diện theo đuổi. Tinh thần làm việc chuyên nghiệp này đỉnh của chóp, đến chính nàng cũng cảm thấy tự hào về mình!
Có lẽ vì lòng tốt của người trước mặt quá đậm, Viêm Dịch hiếm hoi muốn bày tỏ những lời trong lòng: “Không, bổn cung chỉ nhớ lại, thật ra từ khi sinh ra, bổn cung đã bị xem là thiên sát cô tinh, định mệnh không vợ không con, cô độc cả đời. Vì thế, đối với chuyện cưới hỏi, bổn cung đã chẳng còn kỳ vọng, thì nói gì đến ghen tị.”
Lúc này, đến lượt Thời Khinh sững sờ.
Trong cốt truyện gốc, là một đại phản diện, hắn quả thực không vợ không con và đã “lãnh hộp cơm” như thế. Hóa ra, là vì số phận đã định phải cô đơn!
Giờ đây, Thời Khinh cảm thấy đứa nhỏ nhà mình dường như càng đáng thương hơn.
Viêm Dịch, đại phản diện này, vốn chỉ tồn tại để làm nền cho nam chính, nên phần giới thiệu cốt truyện về hắn không nhiều, rất nhiều chi tiết cũng không được miêu tả kỹ lưỡng.
Vì vậy, Thời Khinh không thực sự nắm rõ mọi thứ về hắn.
Ban đầu, nàng chỉ muốn bóng gió hỏi thăm, xem hắn có nữ tử nào thích hay không mà thôi.
Nếu có, nàng có thể giúp hắn theo đuổi người ta.
Nếu không, nàng có thể giúp tìm kiếm một người phù hợp.
Nhưng ai ngờ, câu chuyện lại đi xa đến chuyện thiên sát cô tinh, còn khiến hắn buồn lòng như vậy, thật là một nước đi sai lầm.
Nghĩ một lúc, Thời Khinh nghiêm túc an ủi: “Viêm Dịch điện hạ, người phải tin rằng, số mệnh do ta định đoạt, không phải trời! Chỉ cần chúng ta không chấp nhận sự sắp đặt của số phận, thì số phận chẳng thể làm gì được chúng ta! Người khác nói người là thiên sát cô tinh, chẳng lẽ người thật sự là như vậy sao? Ta còn muốn nói ta là Ngọc Hoàng Đại Đế đây này!”
Thấy sắc mặt của hắn có phần lay động, Thời Khinh tiếp tục cố gắng: “Điện hạ anh tuấn đường hoàng, phong thái xuất chúng, văn nhã lễ độ, là mỹ nam hiếm có, chắc chắn sẽ có nữ tử si mê người, nguyện ý đi theo người!”
Nói rồi, nàng còn hào sảng vỗ vai hắn, ra sức khích lệ.
Viêm Dịch: “...”
Haha, nói cứ như thật ấy.
Nói hay thế này, có dám nói thêm chút nữa không, biết đâu nói nhiều thêm, hắn lại tin thật.
Dù sao từ trước đến nay, hắn vẫn chưa từng thấy một nữ tử nào si mê mình, ngược lại, tiểu thái giám trước mặt này, đêm nào cũng đến gặp hắn, chẳng biết đang toan tính gì.
Dù đã qua thời gian dài như vậy, rõ ràng ngày nào cũng cho nàng cơ hội, thế mà nàng vẫn không hề ra tay với hắn.
Haizz, thật khiến hắn có chút thất vọng.