Thời gian cứ từng ngày trôi qua như thế, hai người dần dần cũng quen thân hơn.
Thời Khinh cũng không còn đến nơi rồi đặt đồ xuống là rời đi ngay nữa, mà có thể ngồi lại cùng Viêm Dịch, nói chuyện trên trời dưới đất rất tự nhiên thoải mái.
Viêm Dịch từ trước đến giờ vẫn luôn thể hiện sự lãnh đạm, chưa bao giờ tỏ vẻ cao ngạo, mà Thời Khinh cũng chẳng hề để ý chuyện thân phận địa vị. Hai người ở chung với nhau có thể nói là khá hòa hợp.
Mặc dù một người là chất tử được nước khác đưa tới, còn người kia chỉ là một tiểu thái giám bên cạnh Thái hậu, vốn dĩ là hai người chẳng có lý do nào để tiếp xúc với nhau cả, vậy mà dưới tình huống chẳng ai hay biết, hai người lại âm thầm mà giao nhau một cách lặng lẽ như thế.
Trước ngày hoàng đế tổ chức tuyển tú một hôm, Thời Khinh không cần trực ban, sau khi ngủ một giấc thật no nê, vừa chập tối nàng đã chạy sang chỗ ở của Viêm Dịch.
Hai người cùng nhau ngồi xổm trong sân sau chuyên dùng để cho mèo ăn, mấy con mèo hoang vốn đang vây quanh dưới chân họ sau khi ăn uống no say liền liếʍ liếʍ móng vuốt đầy thỏa mãn, rồi chẳng chút lưu luyến nào mà bước từng bước mèo, không thèm ngoảnh đầu lại mà rời khỏi tầm mắt bọn họ, tự mình tản đi mỗi con một ngả.
Thấy vậy, Thời Khinh không nhịn được cười nhẹ một tiếng, nói: “Viêm Dịch điện hạ, ngươi có biết mèo là một loại động vật thế nào không?”
Ai nghe cũng có thể nhận ra, đây vốn chẳng phải là câu hỏi, mà rõ ràng là nàng đang cố ý úp mở, chờ đối phương hỏi lại.
“Ồ? Không biết công công có kiến giải gì đây?”
Viêm Dịch phối hợp đặt câu hỏi, khi nghiêng đầu nhìn sang nàng, chỉ cảm thấy nụ cười của tên tiểu thái giám này thực sự quá mức rực rỡ.
Gương mặt nhỏ chỉ bằng bàn tay, làn da trắng mịn như tuyết, đôi mắt trong trẻo như tranh vẽ, sống mũi thanh tú rõ nét, bờ môi quá mức diễm lệ, thêm nữa mỗi khi nàng mỉm cười lên thế này, môi hồng răng trắng, thật sự vô cùng đẹp mắt.
Trái tim Viêm Dịch chẳng hiểu sao lại mất kiểm soát, đập loạn một nhịp.
Hắn lập tức dời ánh mắt đi nơi khác, không muốn để đối phương phát hiện ra sự khác thường của mình, trong lòng cũng âm thầm mắng mình thật chẳng ra gì.
Chỉ là một tên tiểu thái giám có chút nữ khí, dung mạo xinh đẹp một chút thôi mà, sao lại có thể vì vậy mà làm lòng hắn rối loạn cơ chứ!
Thời Khinh chẳng hề để ý tới vẻ mặt biến đổi của Viêm Dịch, mà chỉ nhìn theo hướng con mèo hoang cuối cùng vừa biến mất, tiếp tục cười nhẹ nói: “Ngươi đã nhận ra chưa, mèo thật sự là một loài động vật rất thần kỳ. Bất kể ngươi giàu hay nghèo, khỏe mạnh hay bệnh tật, xinh đẹp hay xấu xí, chỉ cần cái bụng nó ăn no rồi, thì nó đều giống nhau cả... đều chẳng thèm để ngươi vào mắt.”
Lúc này Viêm Dịch cũng đã bình ổn lại tâm trạng, nghe vậy thì suy nghĩ vài giây, cảm thấy cách nói này thật mới mẻ và thú vị, nên bèn khẳng định: “Hừm, hình như... đúng là như vậy thật.”
Những con mèo hoang này, chỉ khi đói bụng mới mềm mại đáng yêu hướng về phía hắn kêu meo meo, còn dùng cái đầu nhỏ cọ cọ vào y phục hắn nữa. Nhưng một khi ăn no uống đủ rồi thì lập tức lạnh nhạt, chẳng thèm để ý đến ai nữa.
Thật là khôn ranh, thực tế chẳng khác gì đám người trong cung này cả.
Thấy hắn đồng tình với mình, Thời Khinh vừa thấy vui trong lòng, vừa bật cười nói tiếp: “Ha, thật ra đó cũng chỉ là mấy lời nói đùa thôi. Trước kia ta từng nuôi một con mèo vừa ngoan ngoãn vừa bám người, mỗi ngày đều đòi được vuốt ve, đòi bế bồng, ngủ cũng phải ôm mới chịu ngủ. Chỉ đáng tiếc, nó lại là con đực...”
Viêm Dịch không lên tiếng đáp lại, bởi trong lòng hắn đang thầm nghi hoặc vì sao là mèo đực lại thấy đáng tiếc.
Lẽ nào tên tiểu thái giám này lại có sở thích đặc biệt gì đó, chỉ thích mèo cái thôi sao...
Bên này, Thời Khinh đã tiếp tục lên tiếng hỏi tiếp: “Viêm Dịch điện hạ này, vậy ngươi có muốn biết sự khác biệt giữa mèo và chó là gì không?”
Viêm Dịch thu lại những suy nghĩ kỳ lạ trong đầu, tiếp tục phối hợp hỏi nàng: “Rất muốn nghe kỹ hơn.”
Thời Khinh mỉm cười dịu dàng đáp: “Loài chó ấy mà, chúng sẽ nghĩ rằng: Ồ, người này cho ta ăn, cho ta uống, cho ta nơi ở, còn dỗ dành làm ta vui vẻ, vậy chắc chắn người này chính là Thượng đế rồi! Còn loài mèo thì lại nghĩ thế này: Xem kìa, người này cho ta ăn, cho ta uống, cho ta nơi ở, còn luôn luôn dỗ dành làm ta vui vẻ, vậy chắc chắn ta mới là Thượng đế đây!”
“... Thượng đế là gì cơ?”
“À thì, đại khái giống như thần ấy.”
“Hừm, công công Tiểu Thời Tử, cách giải thích của ngươi thật thú vị.”
“Hề hề...”
Hai người lại trò chuyện thêm vài chuyện vụn vặt khác, tới khi thời gian gần tới lúc, Thời Khinh liền trở về cung Thọ Khang.
Thời Khinh vừa đi, Viêm Dịch liền quay trở về phòng.
Cởi bỏ ngoại bào, nằm thẳng trên giường, hắn vừa nhắm mắt lại, trong đầu lại chẳng hiểu sao bất giác hiện lên gương mặt tươi cười của “Tiểu Thời Tử”, thậm chí còn là hình ảnh sống động hẳn hoi, khiến hắn tức giận đến mức không nhịn được phải hít sâu một hơi.
Cái tên gia hỏa đó, sức nhẫn nại đúng là quá tốt rồi. Hắn giả vờ mắc câu lâu như vậy mà nàng ta vẫn không chịu để lộ ra mục đích thật sự!
Suýt chút nữa còn khiến hắn...
Chẳng còn cách nào khác, hắn đành phải tự nhủ đi nhủ lại với bản thân rằng, tên kia chỉ là một thái giám, mà thái giám suy cho cùng cũng là nam nhân. Chính hắn tuyệt đối không phải kẻ đoạn tụ, không được nghĩ ngợi lung tung nữa, cứ thế mới dần dần chìm vào giấc ngủ...