Một miếng bánh rất nhanh đã ăn xong, thấy hắn vẫn chẳng hề có ý định động tới, giọng điệu Thời Khinh liền thêm vài phần uy hϊếp: “Nếu ngươi không ăn thì tối nay ta sẽ không đi nữa đâu đấy.”
Thời Khinh chính là nhận ra tên này chẳng hề hoan nghênh nàng, cho nên nàng mới cố tình dùng giọng điệu uy hϊếp như vậy.
Nếu không thì hắn việc gì phải khóa cửa kỹ như thế, chẳng phải là muốn ngăn nàng vào trong hay sao, hừ hừ.
Viêm Dịch vẫn chẳng lên tiếng, chỉ khẽ nhướng mày.
Đây là định để lộ ra mục đích thật sự của nàng rồi chăng?
Hắn thấy rõ ràng là nàng muốn ở lại đây mà.
Vậy thì, sau đó thì sao?
Hắn thật muốn xem thử, để nàng ta ở lại rồi thì sẽ xảy ra chuyện gì tiếp theo.
“Công công nếu không chê nơi này của bản cung đơn sơ, không muốn đi, vậy thì cứ ở lại đi.”
Âm thanh lạnh nhạt vừa dứt, Viêm Dịch liền đứng dậy, quay lưng về phía nàng: “Bản cung mệt rồi nên cần nghỉ ngơi, công công cứ tự nhiên đi.”
Thời Khinh ngồi nguyên tại chỗ ngẩng đầu nhìn hắn. Chỉ mới nhìn bóng lưng thôi mà nàng đã cảm thấy vị nam nhân này thật sự đẹp quá mức rồi.
Vai rộng, eo thon, dáng người thẳng tắp, dù chỉ mặc y phục chất liệu bình thường nhưng khoác lên người hắn cũng toát ra vài phần quý khí, có thể nói so với nam chính Ân Kỳ thì chẳng hề thua kém chút nào.
Chẳng qua Ân Kỳ đã quen làm người đứng trên vạn người, toàn thân toát ra khí thế áp bức, còn bóng lưng lúc này của Viêm Dịch trông có vẻ cô đơn hơn.
Vốn dĩ Thời Khinh còn định bụng, cục cưng mà không ngoan thì cứ đánh một trận là xong, nhưng lúc này nàng bỗng nhiên mềm lòng mất rồi.
Haiz, thôi bỏ đi vậy, nàng đã lập chí muốn trở thành mẹ hiền rồi, con cưng không nghe lời thì cứ chiều chuộng thôi!
Thấy hắn sắp bước vào trong phòng, Thời Khinh lập tức đặt bánh xuống bàn, cao giọng hơn nói: “Được rồi, Viêm Dịch điện hạ, vậy ngươi nghỉ ngơi đi, hôm khác ta lại đến thăm ngươi.”
Nghe vậy, trong mắt Viêm Dịch chợt lóe lên một tia kinh ngạc.
Đợi đến lúc hắn quay đầu nhìn sang thì chỉ còn thấy được một góc áo nhỏ thoáng qua cực nhanh bên cửa sổ.
Chỉ thế thôi à?
Người cũng đã đến rồi, hắn cũng cho phép nàng ở lại rồi, thế mà cứ thế rời đi?
Viêm Dịch hơi nghi ngờ.
Xem ra, đối phương rõ ràng là hiểu sâu sắc đạo lý “thả dây dài mới câu được cá lớn.”
Nếu vậy thì hắn cũng chẳng vội.
Dù sao hắn cả ngày cũng chẳng có gì làm, thời gian dư dả để từ từ chơi đùa cùng nàng.
Không biết qua bao lâu, tới khi Viêm Dịch giật mình thoát ra khỏi những suy nghĩ miên man của mình, hắn mới phát hiện bản thân chẳng biết từ lúc nào đã quay trở lại bên cửa sổ, trong tay còn đang cầm một miếng bánh phục linh nữa chứ...
Hắn bất chợt ngẩn người ngay tại chỗ.
Ngay sau đó, hắn liền nho nhã cắn một miếng bánh phục linh đang cầm trong tay.
Ừm, vừa vào miệng đã tan ra, hương vị tinh tế, là món bánh ngon tuyệt hảo.
Còn Thời Khinh sau khi rời khỏi đó thì rất nhanh đã trở về căn phòng nhỏ của mình, nằm xuống giường nhưng cứ trằn trọc mãi.
Nàng luôn cảm giác dường như mình đã quên mất một chuyện quan trọng nào đó chưa nói với cục cưng nhà nàng rồi thì phải.
.
Trong nửa tháng tiếp theo, mỗi khi rảnh rỗi, ngày nào Thời Khinh cũng ghé sang chỗ ở của Viêm Dịch, lần nào cũng đều mang theo đồ ăn, thi thoảng còn đem theo một vài vật dụng nữa.
Ví dụ như hai ngày nay thời tiết sang thu dần trở lạnh, Thời Khinh lo hắn bị rét nên đã bỏ tiền mua chuộc một thái giám có chút quyền lực trong cung, mang đến cho hắn vài bộ quần áo ấm và một tấm chăn bông mới.
Viêm Dịch lúc này cũng không từ chối nữa, tất cả thiện ý mà Thời Khinh dành cho hắn, hắn đều nhận hết toàn bộ, điều này khiến Thời Khinh cảm thấy cực kỳ vui mừng, suýt chút nữa đã xúc động chảy xuống hai hàng nước mắt của người mẹ già rồi.
Suốt gần hai mươi ngày nay, công sức nàng bỏ ra cuối cùng cũng không uổng phí, rốt cuộc cũng thành công chạm đến trái tim cục cưng nhà nàng, thành công mang đến cho hắn một chút hơi ấm rồi.
Ha ha, nếu như Viêm Dịch mà biết những suy nghĩ trong đầu nàng lúc này, chắc chắn sẽ không nhịn nổi mà đập bàn đứng dậy ngay tức khắc!
Trời biết, sự từ chối của hắn căn bản chẳng hề có chút hiệu quả nào cả. Cửa chính cửa sổ dù khóa chặt thế nào cũng chẳng thể ngăn được tên tiểu thái giám này thân thủ quá mức lợi hại!
Cho nên, hắn thật ra là không thể không từ bỏ chống cự, đành phải ngoan ngoãn tiếp nhận toàn bộ đấy thôi!