Thế giới 1 - Chương 13

Ví dụ như trưởng công chúa Đào Ngọc, hết lần này tới lần khác dây dưa với hắn, rõ ràng là vì nhắm vào gương mặt này của hắn.

Nghĩ tới đây, Viêm Dịch bỗng dưng cảm thấy mình đã nhìn thấu chân tướng rồi.

Chẳng lẽ tên tiểu thái giám kia, kẻ không hề đơn giản như bề ngoài ấy, cũng là vì thèm thuồng sắc đẹp của hắn?

Ha, thú vị thật đấy.

Xem ra, vẻ ngoài đẹp đẽ này của hắn không chỉ thu hút nữ nhân, mà còn thu hút cả những kẻ chẳng rõ nam nữ nữa đây.

Tóm lại, ngay lúc này Viêm Dịch đã quyết định, từ nay về sau hắn nhất định sẽ đóng chặt cửa phòng, không bước chân ra ngoài, tuyệt đối không cho bất kỳ kẻ nào cơ hội ngấp nghé nhan sắc anh tuấn này của hắn nữa.

Đêm hôm ấy, trời khuya thanh vắng, trăng sao thưa thớt.

Viêm Dịch một mình xách theo đèn l*иg, đi ra hậu viện cho mấy con mèo hoang ăn.

Thứ hắn cho mèo ăn chính là nửa con vịt quay còn thừa mà hắn đã ăn trước đó.

Nhìn mấy con mèo hoang ăn uống vui vẻ, ánh mắt hắn có phần lười biếng, thoải mái. Trong lòng khẽ “hừ” một tiếng, thầm cảm thấy tài nghệ của đám đầu bếp trong cung Đông Việt này ngày càng tiến bộ.

Ví dụ như món vịt quay tối nay, dường như so với những lần hắn ăn trong ngự thiện phòng trước kia còn thơm ngon hơn đôi chút.

Ngày hôm sau, lại là một đêm khuya nữa.

Trăng đã sắp đến ngày mười lăm, càng ngày càng tròn trịa, nơi chân trời còn điểm xuyết vài ngôi sao lấp lánh.

Gió đêm hiu hiu, Viêm Dịch ngồi cạnh cửa sổ ngắm trăng, trong lòng vô cùng nhàm chán. Thấy cây nến đã sắp cháy hết, hắn thuận tay châm lên một cây mới.

Đột nhiên có một cơn gió mạnh từ ngoài cửa sổ ùa vào, không những bên cạnh hắn bỗng dưng xuất hiện thêm một bóng người, mà ngay cả ngọn nến vừa mới châm lên kia cũng bị gió thổi tắt.

“Ngại quá nha, ta không phải cố ý đâu.”

Giọng nữ tử vang lên bên cạnh, thanh thúy dễ nghe như dòng suối trong trẻo chảy qua.

Cùng lúc đó, nơi chóp mũi hắn thoang thoảng mùi thơm dịu nhẹ dễ chịu.

Ngay sau đấy, ngọn nến lại được thắp sáng.

Vì trèo cửa sổ mà vào, Thời Khinh chỉnh trang lại vạt áo hơi xộc xệch của mình, rồi mới nhìn về phía nam nhân đang mang vẻ mặt hờ hững, tựa như chẳng có chuyện gì có thể tác động tới hắn, cười nhẹ nhàng thương lượng: “Viêm Dịch điện hạ à, lần sau chúng ta có thể đừng khóa cửa chặt đến thế được không?”

Ai là “chúng ta” với ngươi?

Viêm Dịch thật sự rất muốn nói như vậy.

Nhưng môi hắn chỉ mím nhẹ, khi mở miệng ra lại dùng giọng điệu lạnh nhạt mà hỏi rằng: “Công công mấy lần ghé tới chỗ bản cung, không sợ bị người ta phát hiện, rước họa vào thân sao?”

Cho dù bây giờ hắn chỉ là một chất tử đang sống ở Đông Việt, nhưng trước hết, hắn vẫn là lục hoàng tử của nước Tây Loan.

Nàng cứ âm thầm tiếp cận hắn như thế này, nếu chẳng may bị phát hiện, rồi mang tội danh cấu kết với địch phản quốc, chắc chắn sẽ phải chịu tội chết không nghi ngờ.

Thời Khinh bày ra vẻ mặt tươi cười hiền lành như mẹ hiền, tự nhiên như quen thân đã lâu mà ngồi xuống phía bên kia cửa sổ, ung dung tự tại đáp lời hắn: “Không sao cả, người ta ai mà chẳng chết một lần, chết sớm hay chết muộn thì cũng đều là chết, có gì phải sợ đâu. Ta trước giờ chưa từng sợ chết bao giờ.”

Cái kiểu luận điệu không sợ chết này liền thành công khiến Viêm Dịch bật cười.

Khóe môi hắn cong lên nhẹ nhàng, không hiểu sao cảm thấy mấy lời này do nàng nói ra lại mang theo một khí chất giang hồ nhiệt huyết.

Nhưng rõ ràng, một người là chim trong l*иg, một người lại chỉ là kẻ hèn mọn, ngay cả mạng sống còn chẳng nắm được trong tay mình, thì lấy đâu ra nhiệt huyết, lấy đâu ra giang hồ cơ chứ.

“Đói không?” Thời Khinh lại lấy ra một gói giấy dầu.

Lần này hắn chẳng ngửi thấy mùi thịt thơm nào, còn tưởng rằng nàng đã tay không mà tới chứ.

Hắn hơi ngẩn ra, rồi lại nhanh chóng dời mắt đi chỗ khác, nhàn nhạt đáp: “Không đói.”

Cái tên tiểu thái giám này, sao cứ thích cho hắn ăn thế nhỉ?

Hắn đâu phải là mấy con mèo hoang ở hậu viện, chỉ biết chờ người ta tới đút cho ăn đâu chứ.

Nhưng Thời Khinh giống như chẳng nghe thấy lời hắn nói mà đã mở luôn gói giấy dầu ra, lấy một miếng nhỏ bỏ vào miệng cắn một cái, đồng thời còn chớp chớp mắt hỏi hắn:

“Bánh phục linh có thể dưỡng thần kéo dài tuổi thọ đấy, ngươi thật sự không muốn nếm thử chút sao?”

Nói mới nhớ, bánh phục linh vốn là một loại bánh thuốc Đông y, công dụng trị liệu rất tốt, ăn lâu dài có thể an thần dưỡng khí, chống đói kéo dài tuổi thọ. Thời Khinh cảm thấy thứ này vô cùng thích hợp với cục cưng nhà mình, nên nàng đã tiện tay lấy trộm một ít từ phòng bếp nhỏ của Thái hậu mang tới đây.